Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên
Chương 774: Binh vương xuất hiện
Ông cụ đã nói đến nước này , Lãnh Thiên Việt chỉ còn nước tuân lệnh, con sói xám đó cô vẫn cách để nắm thóp.
“Việt Việt nhỏ, cảm ơn cháu, cháu và Bắc Dương cứ ở nhà đợi nhé, sẽ bảo tiểu Nghiêm đón hai đứa ngay.” Đầu dây bên kia, cụ cười khà khà đầy đắc ý, biết ngay cháu dâu sẽ cách mà.
...
“Việt Việt, tối nay định ở lại chỗ nội ?” Khi Lãnh Thiên Việt từ trạm dịch vụ quân nhân trở về, truyền đạt lại lời của cụ cho lính, lại hỏi một câu chẳng liên quan gì.
Lãnh Thiên Việt tặc lưỡi một cái đầy đau đớn. Sau đó lại liếc một cái: “Đồng chí Quan Nho Khang, câu này của ý gì đây?” Trong lòng con sói xám này đang nghĩ gì, hiện rõ mồn một trên mặt . Hừ! Đừng tưởng cô kh biết.
“Việt Việt, ý của em hiểu mà.” Con sói xám chẳng hề đỏ mặt vợ, dùng ánh mắt để diễn đạt ều muốn nói ngủ ở chỗ nội, sẽ th gò bó, làm chuyện đó kh thể thi triển hết chân tay được.
“Cố Đoàn trưởng, thể đứng đắn chút được kh? Mau mặc quần áo vào, lát nữa xe đến bây giờ.” Lãnh Thiên Việt ném chiếc áo quân phục cho lính. Lần đầu tiên cháu trai Binh vương đến chỗ , cụ chắc c sẽ dẫn khoe khoang một trận cho mà xem. Lãnh Thiên Việt cảm th, lính mặc quân phục vẫn là đẹp nhất.
thế? Vợ kh cho mặc áo khoác mới à? bộ quân phục mà Lãnh Thiên Việt ném qua, Cố Đoàn trưởng chút thất vọng nhỏ. kh biết vợ th minh tuyệt đỉnh của đã đoán được ý đồ của nội khi mời họ đến, cô làm vậy là để cụ dịp nở mày nở mặt với đứa cháu trai này, nên mới chuẩn bị trước.
Cố Đoàn trưởng vốn cũng thích chải chuốt, còn đang muốn mặc chiếc áo khoác len vợ tự tay làm cho để đến chỗ nội khoe khoang một phen. câu nói đúng: Khi thật lòng yêu một , bạn sẽ dần trở thành dáng vẻ mà đó thích. Cố Đoàn trưởng chính là như vậy, hiện tại ngày càng hướng về phía vợ .
Từ khi vợ mở cửa hàng quần áo, đã bỏ hẳn cái tính cố chấp "thỏ chợ lúc nào cũng chỉ một bộ da". kh những kh còn kháng cự việc mặc quần áo mới, mà đôi khi mặc những bộ đồ thời thượng vào, còn vừa nịnh nọt vừa hớn hở đuổi theo vợ đòi khen ngợi: “Vợ thiết kế quần áo giỏi thật đ! Việt Việt, mặc bộ này đẹp trai kh? bảnh kh?”
Lãnh Thiên Việt lần nào cũng cho nếm chút ngọt ngào trước: “Chồng à, mặc bộ này đúng là đẹp trai đến ngây ! Ngầu bá cháy luôn!” Sau đó mới vạch trần khuyết ểm, trêu chọc một trận: “Nhưng mà cẩn thận kẻo rước lửa vào thân đ nhé, nếu mà dẫn dụ m con hồ ly tinh tới thì đừng trách em kh khách khí!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vừa nghe vợ nhắc đến hồ ly tinh, sắc mặt Cố Đoàn trưởng liền trở nên gượng gạo, sau đó dày mặt nịnh nọt ên cuồng: “Việt Việt, vị Tề Thiên Đại Thánh là em ở bên cạnh, phu quân bây giờ chẳng sợ hồ ly tinh nào nhòm ngó cả, em chỉ cần vung gậy Như Ý lên một cái là yêu tinh lợi hại đến đâu cũng lùi bước.”
Từ khi thẳng nam này biết làm đẹp, cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ lại thêm kh ít niềm vui. Lãnh Thiên Việt tuy thích vẻ oai phong lẫm liệt của khi mặc quân phục, nhưng lại càng thích vẻ tiêu sái phong lưu khi mặc thường phục hơn. Hôm nay nếu kh vì nghĩ cho nội, cô sẽ kh để mất cơ hội khoe khang bản thân.
Cố Đoàn trưởng kh biết ý đồ của vợ, vợ bảo mặc gì thì mặc n. Ai bảo vợ là quân sư kiêm lãnh đạo của cơ chứ. Qua quá trình mài dũa sau khi kết hôn, Cố Đoàn trưởng đã đúc kết ra một bộ chiến lược và kỹ năng chung sống với vợ: Nghe theo phân c, phục tùng lãnh đạo, mọi việc cứ theo ý chỉ của vợ mà làm, sau đó âm thầm dùng chút tiểu xảo, buổi tối chắc c sẽ "thịt" ăn.
“Cố Đoàn trưởng, nghĩ gì thế? Mau mặc quân phục vào !” Lãnh Thiên Việt liếc mắt một cái là thấu tận tâm can cái tâm tư muốn làm đỏm của , nhưng làm đỏm cũng tùy lúc, tùy hoàn cảnh chứ? Ông nội muốn khoe cháu trai, muốn cho mọi biết là Binh vương lừng d toàn quân, kh mặc quân phục thì khoe kiểu gì?
“Bíp bíp... bíp bíp...” Cố Đoàn trưởng vừa mặc đồ chỉnh tề xong thì tiểu Nghiêm đã lái xe tới. Hai vợ chồng lên xe, dưới ánh mắt nghi hoặc và ngưỡng mộ của hàng xóm láng giềng mà phóng xe mất...
Khi chiếc xe con chạy vào khu ều dưỡng cán bộ, từ xa Lãnh Thiên Việt đã th cụ đang đứng trước cửa nhà ngóng đợi.
“Bắc Dương ca ca, đều tại ở nhà lề mề, làm nội đợi sốt ruột kìa.” Lãnh Thiên Việt lườm một cái. thẳng nam cười ngượng nghịu, kh dám lên tiếng.
Khi chiếc xe dừng hẳn trước cửa nhà, th đứa cháu trai Binh vương mặc quân phục chỉnh tề, khí thế hiên ngang bước xuống xe, cụ cười rạng rỡ vô cùng. Khuôn mặt th tú của lúc này tr như một đóa hoa cúc đang nở rộ.
“Ông nội, trời đ giá rét thế này, lại đứng ngoài này, lỡ cảm lạnh thì ạ?” Lãnh Thiên Việt nh chân bước tới khoác tay cụ.
“Đúng đ nội, bên ngoài lạnh lắm, , mau vào nhà thôi ạ.” Cố Đoàn trưởng vội vàng đỡ phía sau cụ.
“Bắc Dương, cháu kh cần lo, kh yếu ớt thế đâu. Từ khi tiểu Việt Nhi chữa khỏi bệnh chân cho , kh còn là con mèo bệnh nữa , bây giờ là mãnh hổ xuống núi đ nhé!” Ông cụ ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu, lưng thẳng tắp, tư thế đó thể so bì được với cả đứa cháu trai Binh vương của .
“Vâng vâng vâng! Ông nội là mãnh hổ xuống núi! Nhưng mà con hổ lớn uy phong lẫm liệt này còn chỉnh trang lại một chút nữa ạ.” Vào nhà, Lãnh Thiên Việt bảo cụ ngồi xuống ghế sofa để cô nhuộm tóc cho . Th cháu dâu lại muốn chăm chút cho , cụ cười hớn hở: “Tiểu Việt Nhi, cháu mau chỉnh trang , chỉnh cho càng trẻ càng tốt, để khỏi bị bà Cao kia cười nhạo.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.