Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên

Chương 790: Màn Khoe Cháu Của Lão Tỉnh Trưởng

Chương trước Chương sau

Ông cụ Quan vừa vào đến đại viện đã xuống xe. Ông vuốt lại chiếc áo khoác dạ trên , cháu trai và cháu dâu đang sát hai bên , oai phong lẫm liệt, đẹp trai xinh gái vô cùng, cất tiếng chào hỏi mọi :

“Đây là cháu trai , Đoàn trưởng trẻ tuổi nhất quân khu, còn đây là vợ nó.”

Các đồng chí lão thành chút ngẩn ngơ... Cựu Tỉnh trưởng từ bao giờ lại lòi ra một đứa cháu trai Đoàn trưởng đẹp trai đến mức phạm quy thế này? Còn cô cháu dâu này mà đẹp như tiên nữ vậy?

“Lão Tỉnh trưởng, ngài đây là ra ngoài về, hay là đang dạo đ?” Các đồng chí lão thành hỏi vậy, nhưng biểu cảm trên mặt lại là: Lão Tỉnh trưởng chẳng ngài vốn khiêm tốn ? Từ bao giờ lại trở nên phô trương thế này?

“Cháu trai kh chỉ là Đoàn trưởng, mà còn là một Binh vương, đạt quán quân trong kỳ đại hội võ thuật toàn quân, còn đây là vợ nó.” Ông cụ chẳng thèm quan tâm khác đang nghĩ gì, hôm nay chính là muốn khoe cháu trai, khoe cháu dâu cho bõ c.

Thế là, cụ hùng dũng oai vệ, hiên ngang khí phách, cứ thế cao ệu khoe khoang suốt dọc đường về nhà...

“Lão thủ trưởng, ngài đây là ra ngoài, hay là...?”

“Ừm, đây là cháu trai Binh vương của , đây là vợ nó.”

“Lão Quan, hôm nay tâm trạng tốt quá nhỉ!”

“Đúng vậy! Đây là cháu trai Binh vương của , đây là vợ nó.”

“Lão Quan đầu, mà đắc ý thế?”

“Tất nhiên ! Cái lão già này, đây là cháu trai Binh vương của , đây là vợ nó.” Sau đó, cụ còn bồi thêm một câu: “Hay là đắc ý một cái cho xem thử?”

Cố Đoàn trưởng và vợ nhịn cười, một trái một phối hợp cực kỳ ăn ý với cụ. Cố Đoàn trưởng nụ cười rạng rỡ, lịch sự gật đầu chào mọi , còn vợ thì khoác tay nội, cười tươi như hoa, đẹp lấn át cả đám đ, đẹp đến mức ta kh dám thẳng.

*

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-790-man-khoe-chau-cua-lao-tinh-truong.html.]

Khi ba khoe khoang xong một vòng đại viện về đến nhà, Quan Thị trưởng đã mỉm cười ngồi sẵn ở phòng khách. Vợ và con gái dẫn theo hai đứa nhỏ về quê cha Dương, con trai út việc kh về, bảo mẫu thì bận rộn chuẩn bị cơm nước cho vợ chồng cha Dương, làm cha như chỉ thể sang chỗ cha ăn chực.

Th cha chồng đến ăn chực, Lãnh Thiên Việt vội vàng chỉ huy lính vào bếp làm thêm m món, đều là những món ăn gia đình đặc sắc của tỉnh Lỗ. Lúc ăn cơm tối, cụ mang rượu ra, nói là hôm nay vui vẻ nên ăn mừng một chút. Sau đó, kể lại một cách sống động màn thể hiện của cháu dâu tại Cửa hàng Hữu nghị hôm nay cho con trai nghe.

Quan Thị trưởng kh hề lộ ra vẻ ngạc nhiên, vui vẻ lắng nghe, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng và cưng chiều con dâu.

Cố Đoàn trưởng: “...” ba lại bình thản thế nhỉ? Chẳng lẽ ba đã sớm nhận ra ều gì ? Ba cũng cùng suy nghĩ với , chỉ là giả vờ như kh biết gì ?

“Việt Việt, rượu này... em muốn uống kh?” Khi cụ rót rượu cho Lãnh Thiên Việt, Cố Đoàn trưởng ngập ngừng hỏi nhỏ cô.

Cố Đoàn trưởng lúc này đang mâu thuẫn. Vừa muốn nhân lúc vợ uống say để làm rõ lai lịch của cô, lại vừa lo lắng sau khi sự thật bị phơi bày, liệu cô rũ bỏ tất cả mà rời xa kh?

Lãnh Thiên Việt: “...” lính này ý gì đây? Trước đây chẳng thích để uống say nhân cơ hội chiếm tiện nghi ? vậy, tối nay kh muốn “chuyện đó” nữa à?

Tốt quá! Lãnh Thiên Việt suýt chút nữa thì vỗ tay tán thưởng. Ồ kh đúng, hình như kh như vậy. Lãnh Thiên Việt lập tức phản ứng lại sự việc bất thường tất yêu ma. Chẳng lẽ lính vẫn còn đang nghi ngờ ? lần trước uống say, ngoài việc “khai ra” Ngô Bân, còn nói mớ ều gì khác kh?

Lãnh Thiên Việt kh ngừng tự nhủ: bình tĩnh! tỉnh táo! Dù lính nghi ngờ đến đâu, chỉ cần còn khả năng lấp liếm, cô cũng kh thể thừa nhận đã bị tráo linh hồn. Bây giờ vẫn chưa lúc để thú nhận tất cả.

Bắc Dương, kh thích em uống thì em kh uống nữa là được mà.” Lãnh Thiên Việt kéo kéo tay lính, giọng nói yếu ớt, còn mang theo chút nũng nịu. Cách an toàn nhất để che giấu sự thật chính là né tránh vấn đề. Cô chịu thua được chưa?! Cô cũng đâu kh rượu là kh vui, kh uống được thì càng tốt! Như vậy sẽ kh sợ rượu vào lời ra nữa.

“Em muốn uống thì cứ uống, chỉ tùy tiện nói vậy thôi.” đôi mắt to tròn trong veo của vợ kh ngừng chớp chớp, Cố Đoàn trưởng biết cô lại đang nghĩ mưu kế gì . Thôi bỏ ! Đừng ép cô nữa, cũng đừng làm khó bản thân nữa. Chẳng đã nghĩ kỹ , bất kể cô là yêu tinh gì, cũng chấp nhận hết mà?!

Cố Đoàn trưởng đưa ly rượu cho vợ, ánh mắt thâm trầm cô tiểu yêu tinh này cùng lắm là một con hồ ly tinh thôi. Như vậy, lại càng thích!

Lãnh Thiên Việt bưng ly rượu nhấp một ngụm, thầm nghĩ: lính này trong lòng nảy sinh nghi ngờ là cái chắc , nhưng nhất định c.ắ.n răng kh bu, chỉ cần kh hỏi, tuyệt đối kh nói. Cùng lắm thì sau này ít khoe khoang lại, giấu cái đuôi cho kỹ vào là được.

Đôi vợ chồng trẻ tâm ý tương th, nhau một cái tiếp tục nói cười ăn cơm... Ông cụ và Quan Thị trưởng kh nghĩ nhiều, chỉ coi như hai đứa lại đang quấn quýt kh nể nang ai. Dù thì hai đứa này lúc nào cũng thể khoe ân ái, họ cũng đã quen mắt .

“Việt Việt, sau này chuyện gì khó khăn cứ nói với ba, đừng lúc nào cũng tự gánh vác, ba kh cổ hủ đâu.” Biết con dâu vì muốn lắp ện thoại cho cửa hàng quần áo mà ngay cả quản lý Cửa hàng Hữu nghị cũng dám gài bẫy, Quan Thị trưởng cười đến mức sắp chảy nước mắt.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...