Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên
Chương 842: Nghi Ngờ Của Cố Đoàn Trưởng
cũng kh thể viết thư cho bà nội và Bí thư Triệu để hỏi chuyện này.
kh muốn để những quan tâm lo lắng rằng tình cảm vợ chồng vấn đề, càng kh muốn để khác nảy sinh chút nghi ngờ nào đối với vợ . Đương nhiên , một âm thầm nghi hoặc là đủ .
“Việt Việt, em trả lời nghiêm túc cho xem nào, rốt cuộc em thật sự biết lái máy cày kh? Trước đây chưa từng nghe em nhắc tới?”
Cố Đoàn trưởng sắp bị “tiểu yêu tinh” trong lòng giày vò đến phát ên . Đầu óc lại bắt đầu chui vào ngõ cụt, cái mệnh đề “tiên nữ hay yêu tinh” lại tràn ngập trong não bộ...
“Bắc Dương ca ca, em biết thật mà! Dù thứ Bảy này em sẽ cùng l xe, đến lúc đó em lái cho xem, chẳng sẽ rõ ngay ?”
Lãnh Thiên Việt dùng ánh mắt yếu ớt, đáng thương lính. Ý tứ trong mắt hiện rõ mồn một: “Chúng ta thể đừng tiếp tục chủ đề này nữa được kh?”
Vợ vừa tỏ ra yếu đuối, Cố Đoàn trưởng lập tức mềm lòng: “Được , tạm thời tin em vậy.”
Lãnh Thiên Việt: “...”
Tạm thời? Thế này chẳng vẫn là kh tin ? Nhưng thôi, thế này đã là tốt lắm . Tạm thời tin tưởng còn hơn là kh tin chút nào, ít nhất cũng chưa hoàn toàn lộ cái đuôi hồ ly ra ngoài.
“Bắc Dương ca ca, bây giờ thể ngủ được chưa?”
Chỉ vì một chiếc xe mà hai đã nói chuyện đến gần nửa đêm, Lãnh Thiên Việt bây giờ chỉ muốn lăn ra ngủ ngay lập tức. Giọng cô lí nhí, tr ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ.
“Được, ngủ ngay đây, để rửa mặt cái đã.”
“tiểu yêu tinh” ngáp ngắn ngáp dài, trong vẻ ngoan ngoãn lại mang theo nét quyến rũ khó cưỡng, Cố Đoàn trưởng lại bắt đầu cảm th rạo rực trong .
“Bắc Dương ca ca, còn ... còn làm cái đó ?”
Lúc lính tắm xong, chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm bước vào phòng ngủ, Lãnh Thiên Việt quấn chặt chăn, rụt rè hỏi một câu. Tốn bao nhiêu nước bọt nãy giờ, cô đã mệt lử , chẳng muốn vận động gì nữa, chỉ muốn đ.á.n.h một giấc thật ngon.
“Em nói xem, Việt Việt?”
Cố Đoàn trưởng nhếch môi cười đầy ẩn ý, sau đó một tay ôm trọn cả vợ lẫn chăn vào lòng...
---
Chiều hôm sau, hai đứa nhỏ được xe của cụ đến đón đúng giờ. Buổi tối, lại đến lúc Lãnh Thiên Việt và lính tận hưởng thế giới của hai .
Nhưng Cố Đoàn trưởng hôm nay về hơi muộn. Lãnh Thiên Việt nấu cơm xong, đợi mãi mới th về. Vừa vào cửa, tr đã phong trần mệt mỏi, quần áo trên còn chút nhăn nhúm, lấm lem.
Lãnh Thiên Việt nhíu mày hỏi: “Bắc Dương ca ca, thế này? Là vật lộn với ai, hay là vừa đ.á.n.h nhau về đ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-842-nghi-ngo-cua-co-doan-truong.html.]
Cố Đoàn trưởng nhướng mày cười đáp: “Kh đâu Việt Việt, chiều nay đến Đại đội tân binh trổ tài một chút, làm bẩn quần áo thôi.”
...
Chuyện là buổi chiều, lúc Cố Đoàn trưởng đến Đại đội tân binh kiểm tra tình hình huấn luyện, còn chưa đến thao trường đã nghe th tiếng gầm rung chuyển cả mái ngói của Đại đội trưởng Cao:
“Chu Tinh Vũ, đàn kh hả?”
“Kể từ khi bắt đầu huấn luyện, ngày nào là kh gây chuyện kh? Đội ngũ, đều bước, b.ắ.n súng, ném lựu đạn, đ.â.m lê, món nào là kh rớt xích kh hả?”
“ ta ai cũng là đấng nam nhi hừng hực khí thế, lại hèn nhát như thế này?”
Chu Tinh Vũ? Cố Đoàn trưởng ngẩn . Bạn trai cũ của vợ chẳng cũng tên là Chu Tinh Vũ ? Kh lẽ lại là thằng nhóc đó? Chẳng lẽ đúng là oan gia ngõ hẹp? Thằng nhóc này còn dám nhắm mắt chạy đến dưới trướng “lão già” này làm lính ?
Trong đầu Cố Bắc Dương hiện lên cảnh tượng gặp Chu Tinh Vũ ở quê, và cả cảnh ta bị vợ đuổi đ.á.n.h tơi bời...
Tiểu Trình nghe th cái tên Chu Tinh Vũ, tai cũng lập tức dựng đứng lên. ta bày ra vẻ mặt hóng hớt, hai mắt kh ngừng liếc Đoàn trưởng nhà .
Cố Đoàn trưởng thừa hiểu trong lòng lính cần vụ đang nghĩ gì, kh thèm vạch trần, chỉ ném cho ta một cái lườm sắc lẹm. Sau đó, hiên ngang, oai phong lẫm liệt bước vào thao trường.
Đúng là thằng nhóc này thật!
Lúc đến gần hiện trường huấn luyện, Cố Đoàn trưởng th đang đứng trước mặt Đại đội trưởng Cao chịu mắng chính là Chu Tinh Vũ – kẻ tự xưng là bạn trai cũ của vợ .
Hôm nay là buổi huấn luyện động tác chiến thuật cơ bản. Các binh lính khác đều đang khí thế ngất trời tập luyện, chỉ ta là cúi gằm mặt, mặt mũi đầy tro bụi, đang đứng chịu trận.
th Cố Đoàn trưởng, Đại đội trưởng Cao lập tức đứng nghiêm chào theo ều lệnh: “Báo cáo Đoàn trưởng, chúng đang tiến hành huấn luyện động tác chiến thuật cơ bản, chỗ nào thiếu sót, xin chỉ thị!”
Cố Đoàn trưởng vỗ vỗ vai ta: “ tốt! Sĩ khí cao, động tác cũng ra dáng lắm. Nhưng mà, vị này là...”
Cố Đoàn trưởng một vòng qu Chu Tinh Vũ, ánh mắt dò xét.
“Báo cáo Đoàn trưởng, đây là tân binh Chu Tinh Vũ thuộc Trung đội 2, Tiểu đội 3.”
“Chu Tinh Vũ, ...”
Lúc Đại đội trưởng Cao giới thiệu Chu Tinh Vũ với Cố Đoàn trưởng, Chu Tinh Vũ lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã quỵ, Tiểu Trình đứng bên cạnh khinh bỉ đỡ l ta một cái.
Chu Tinh Vũ, cái tên tân binh “trứng nước” lớn tuổi này, thực ra đã sớm biết Cố Bắc Dương là Đoàn trưởng của bọn họ . Lúc Cố Đoàn trưởng đến Đại đội tân binh đốc thúc huấn luyện, dù chưa chú ý đến ta, nhưng ta đã th vị Đoàn trưởng trẻ tuổi nhất quân khu này m lần.
Lần đầu tiên th Cố Bắc Dương, Chu Tinh Vũ kh biết diễn tả tâm trạng thế nào. Khoảnh khắc đó, ta hận kh thể độn thổ ngay lập tức. ta thậm chí từng nghĩ hay là kh làm lính nữa, tìm cách chuồn lẹ cho xong. Nhưng khi nghe ngóng được rằng làm lính đào ngũ hậu quả nghiêm trọng, sẽ bị phạt tù, ta mới từ bỏ ý định ngu xuẩn đó.
Cuối cùng, Chu Tinh Vũ chỉ biết tự an ủi : Đừng sợ! Cố Bắc Dương kia đường đường là Đoàn trưởng, quân vụ bận rộn, chắc c kh thể ngày nào cũng đến Đại đội tân binh, cơ hội gặp mặt kh nhiều. Hơn nữa, Đại đội tân binh đ như vậy, ai cũng mặc quân phục giống nhau, khả năng ta nhận ra là kh lớn. Chỉ cần ngoan ngoãn, đừng gây chú ý thì sẽ kh rơi vào tay ta.
Chưa có bình luận nào cho chương này.