Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên
Chương 864: Cảnh Giới Của Bà Cụ
Lãnh Thiên Việt, Cố Bắc Dương và Quan Minh Châu đều kh ngờ rằng kỹ thuật đàn cổ cầm của bà cụ lại đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa như vậy. Đặc biệt là Quan Minh Châu, là một chơi nhạc, cô cảm th hổ thẹn khi nghe tiếng đàn tinh tế, biến hóa đa dạng của bà cụ. Cô cảm th dù luyện cả đời cũng chưa chắc đạt được trình độ đó.
Cổ cầm ba loại âm luật: Phiếm âm, Tán âm và Án âm. Bà cụ đã vận dụng chúng nhuần nhuyễn đến mức tiếng đàn phảng phất như tiếng đang ngâm xướng, đối thoại. Quan Minh Châu cảm th tiếng đàn của bà cụ hoàn toàn thể sánh ngang với những bậc thầy thời xưa như Du Bá Nha hay Kê Khang.
Dứt một khúc, bà cụ vẫn chưa thỏa mãn, liền đàn thêm ba khúc "Cao Sơn Lưu Thủy", "Ngư Tiều Vấn Đáp" và "Mai Hoa Tam Lộng". Qua tiếng đàn, ba trẻ tuổi kh chỉ cảm nhận được nỗi cô đơn của bà mà còn th được phong thái tiêu sái, tự tại như một vị ẩn sĩ. Họ hiểu rõ hơn tại bà lại sống cao khiết như nhành mai ngạo nghễ trong tuyết sương.
Trong mắt họ, bà cụ mới là sống th suốt nhất. Thản nhiên chấp nhận mọi sự sắp đặt của số phận, sống tùy tâm sở dục, kh vui vì vật, kh buồn vì . Cảnh giới tâm hồn thản nhiên, vô d.ụ.c vô cầu này là ều mà đời khó lòng với tới được.
"Bà nội ơi, hôm nay cháu mới thực sự hiểu rõ về bà. Sau này cháu sẽ càng yêu bà nhiều hơn nữa." Khi bà cụ ngồi nghỉ trên ghế sô pha, Lãnh Thiên Việt ôm l bà, chân thành bày tỏ lòng kính ngưỡng.
"Được , được ! Bà biết , đừng sến súa thế nữa. Mau dạy cô em chồng cháu hát , khúc nhạc đó bà kh đàn được đâu." Bà cụ luôn như vậy, trong lòng vui sướng nhưng miệng thì vẫn cứ cứng rắn.
"Vâng ạ, vậy bà cứ ngồi nghe nhé. Bà nghe xem bài hát này ngày mai dùng được kh." Lãnh Thiên Việt dụi đầu vào vai bà cụ thì thầm.
"Yên tâm , đảm bảo kh thành vấn đề! Bà nội cháu đã ra tay thì còn chuyện gì kh thành c ?" Bà cụ cười đắc ý: "Thằng nhóc Ngô Bân kia đã lung lay , cháu lại chuẩn bị kỹ thế này, bà mối này chắc c sẽ kiếm được cái đầu heo to từ bố mẹ chồng cháu, lúc đó bà sẽ khao cháu một bữa thật lớn."
Bà cụ đã nắm chắc phần tg trong chuyện của Ngô Bân và Quan Minh Châu.
"Yeah, tuyệt quá! Cháu biết ngay bà nội ra tay là c vô bất khắc mà." Lãnh Thiên Việt hôn chụt lên má bà cụ hai cái.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Thôi , xem, dính đầy nước miếng này." Bà cụ vừa trêu đùa vừa cao giọng nói: "Thằng cháu họ của bà được thăng chức đ, sắp chuyển đến quận Bi Lâm làm Phó cục trưởng phân cục c an, nh sẽ nhậm chức thôi."
Bà cụ cố ý nói to để Quan Minh Châu đang chơi đùa với hai đứa nhỏ và con cáo M M nghe th. Quan Minh Châu giả vờ như kh nghe th, nhưng trong lòng vui như mở cờ trong mộng của quả nhiên kh tầm thường. Trẻ tuổi như vậy đã ngồi lên vị trí Phó cục trưởng, sau này cô nắm tay đứng trước mặt bố mẹ cũng th tự tin hơn. chị dâu nhỏ trợ giúp, cô quyết tâm "cưa" đổ Ngô Bân cho bằng được!
Khóe miệng Cố đoàn trưởng nhếch lên Coi như thằng nhóc này cũng chút tiền đồ, nếu kh cũng th ấm ức thay cho em gái .
Kích động nhất vẫn là Lãnh Thiên Việt: "Lần này thì tốt ! C sức của kh uổng phí." Trường đại học của Quan Minh Châu nằm ngay quận Bi Lâm, hai họ nếu thành đôi thì sẽ thường xuyên được gặp mặt. Cô mong chờ xem ngày mai em chồng sẽ "thu phục" trai đẹp như thế nào.
"Khụ khụ khụ..."
Lãnh Thiên Việt đang mải mê tưởng tượng thì lính nhà bỗng g giọng, đôi mắt kh ngừng liếc xéo cô...
lính này ý gì đây? Kh lẽ lại ghen với Ngô Bân? Chẳng lẽ chỉ cho phép thăng chức, còn khác thì kh được ? Tên này chắc c lại lật đổ hũ giấm . Hừ! Cho chua c.h.ế.t con sói xám nhà luôn.
Lãnh Thiên Việt chẳng những kh dỗ dành mà còn lườm hai cái. Bà cụ th biểu cảm của cháu gái thì bật cười, kéo cô lại: "Lườm cái gì mà lườm? Cẩn thận rớt cả mắt ra ngoài bây giờ, cháu kh cho ta ho hai tiếng à?"
Lãnh Thiên Việt kh phục: "Bà nội, bà đừng thiên vị thế chứ! mà gọi là ho à? Rõ ràng là đang cảnh cáo cháu đ!"
Cố Bắc Dương nhếch môi cười Coi như em còn biết ều! Tên Ngô Bân đó thăng chức thì liên quan gì mà em vui thế? thăng chức cấp bậc còn cao hơn ta nhiều, chẳng th em hớn hở như vậy? Vợ nghe tin đàn khác thăng chức mà mặt mày hớn hở, Cố đoàn trưởng cảm th khó chịu vô cùng, hũ giấm lại đổ ...
Bà cụ ánh mắt cháu rể là biết ngay đang ghen. Bà vội vàng giảng hòa: "Bắc Dương, kh ngờ cháu hát hay thế, mau dạy Minh Châu hát bài 'Huyền Thoại' cho bà nghe thử xem nào."
Chưa có bình luận nào cho chương này.