Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên
Chương 870:
Cây đàn cổ cầm mẹ bà cụ truyền lại này, chính là được chế tác từ gỗ th đồng già.
“Tiểu Nguyệt Nguyệt, bà đàn hay, ngoài kỹ nghệ ra, cũng liên quan đến cây cổ cầm này.”
Trước mặt cổ cầm, bà cụ hiếm khi khiêm tốn...
Lãnh Thiên Việt kh còn gì để nói, cô kh nghiên cứu về cổ cầm.
Nhưng cô ra cây đàn cổ cầm của bà cụ kh chỉ mang theo tang thương của năm tháng, mà trong đó chắc c còn ẩn chứa nhiều câu chuyện.
“Bà nội, kỹ nghệ của bà tốt, cây cổ cầm này lại là cực phẩm, cho nên bà mới đàn ra được tiếng đàn ‘Khúc nhạc này chỉ trên trời, nhân gian nào được m lần nghe’.”
“Ý cảnh mà cổ cầm thể diễn tả, là ều các nhạc cụ khác kh thể sánh bằng, cho nên, cháu muốn học cổ cầm với bà.”
Lãnh Thiên Việt vừa khen ngợi bà cụ từ tận đáy lòng, vừa muốn bái bà làm thầy.
“Cái con bé láu cá này, muốn bái sư thì bái sư , nịnh nọt cái gì?”
Bà cụ được khen trong lòng sướng rơn, miệng thì vẫn cứng.
“Bà nội, lần này kh nịnh nọt, là lời thật lòng, cổ cầm của bà thật sự đàn đến mức xuất thần nhập hóa , tiếng đàn của bà và giọng hát của Bắc Dương ca ca phối hợp quá hoàn hảo.”
Lãnh Thiên Việt ôm vai bà cụ, vừa khen ngợi, vừa dỗ dành:
“Đợi ăn cơm trưa xong, bà đàn cổ cầm, cháu kéo violin, Bắc Dương ca ca và Minh Châu hát, chúng ta lại diễn lại bài ‘Vén Rèm Châu’ một lần nữa được kh ạ?”
Nhân lúc Ngô Bân chưa đến, Lãnh Thiên Việt muốn xác định trước những việc cần làm.
Đợi ta đến , nhỡ lính ta chỗ nào kh thuận mắt, đến lúc đó dở chứng kh phối hợp thì làm .
Tuy lính như lên cơn, bỗng nhiên thay đổi tâm ý, nhưng Lãnh Thiên Việt vẫn hy vọng thể giúp được cô em chồng.
Chẳng câu hát “Hai chữ ái tình thật khổ sở” , yêu một kh dễ dàng, Lãnh Thiên Việt kh muốn để mối tình đầu của cô em chồng để lại tiếc nuối.
“Được! Vậy bà sẽ trổ tài thêm lần nữa.”
Bà cụ vui vẻ đồng ý, cháu rể hát hay quá, bà muốn nghe thêm lần nữa.
“Ái chà! tuyết to quá! Đây là ai làm thế? kh đợi cháu đến cùng đắp?”
M đang bàn luận về ẩm thực thì trong sân vang lên tiếng la hét ầm ĩ.
Bà cụ nhíu mày: “Ai mà nói chuyện đầy khí thế thế nhỉ?”
“Bà nội, là cháu.”
Từ nhị tỷ (Từ Tiểu Phi) chưa đợi ra đón, đã hào phóng, hùng hổ, x thẳng vào phòng khách.
“Đây là...”
Bà cụ nhất thời kh phản ứng kịp cô gái tự nhiên như ruột thịt này là ai?
“Bà nội, cháu là chị hai của Thiên Việt, cháu từng đến nhà bà , bà quên ?”
Từ Tiểu Phi lạc quan hào sảng tự giới thiệu.
“Ồ, cháu là cô sinh viên đại học thẳng t bộc trực, miệng lưỡi kh tha đó hả! Mau ngồi! Mau ngồi!”
Trong đầu bà cụ hiện lên dáng vẻ thẳng t vỗ n.g.ự.c đảm bảo cho em gái của cô gái nhỏ.
Cô gái thẳng t bộc trực này bà thích.
“Chị hai, chị đến , hôm nay sớm thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-870.html.]
Nghe th tiếng Từ Tiểu Phi, Cố Đoàn trưởng lịch sự bước ra khỏi bếp chào hỏi.
Từ Tiểu Phi: “......”
*Em rể này nói chuyện kiểu gì thế?*
*Cứ như lần nào chị đây cũng lề mề lắm , chị đây chẳng qua là thích ngủ nướng, thỉnh thoảng đến muộn chút thôi mà.*
“Em rể, đây chẳng là Thiên Việt giao nhiệm vụ cho chị ? Chị kh đến sớm chút được kh?”
Từ Tiểu Phi nói chuyện chưa bao giờ vòng vo tam quốc.
“Ồ, vậy được ! Em làm việc đây.”
Cố Đoàn trưởng vào bếp, cơ mặt giật giật hai cái, trong lòng hận nói: *Thằng nhóc Ngô Bân đó trâu bò đến mức nào ? xem, bao nhiêu đang bận rộn vì ta.*
*Nếu Ngô Bân lúc này đứng trước mặt Cố Đoàn trưởng, sẽ kh khách khí xách cổ ta ném ra ngoài đường cái.*
“Này, chị bảo em rể, trưa nay trổ tài cho tốt nhé, m món gia thường Sơn Đ của ngon tuyệt cú mèo.”
Từ Tiểu Phi l.i.ế.m liếm khóe miệng, lại chép chép miệng m cái.
Lần đó ăn cơm ở nhà em gái, cô bị con khổng tước thối đang động d.ụ.c kia làm cho mặt đỏ tía tai, cả bàn đồ ngon mà chẳng dám ăn.
Trưa nay đ.á.n.h chén một bữa ra trò.
“Biết .”
Cố Đoàn trưởng đáp lại một tiếng sảng khoái.
thật sự cảm ơn chị hai này, nếu kh cô , bây giờ còn chưa biết gặp được em gái kh nữa.
Là cô đưa em gái đến trước mặt vợ , cô vợ minh sát thu hào của mới tìm được “Minh Châu” của nhà họ Quan về.
Bữa trưa Cố Đoàn trưởng và dì Hà chuẩn bị, chủ yếu là các món gia thường tỉnh Lỗ (Sơn Đ).
muốn để bà Cao nếm thử hương vị món ăn quê hương .
Trong lòng Cố Đoàn trưởng, mãi mãi là tỉnh Lỗ.
Món ăn gia thường tỉnh Lỗ và thân ở đó, là nỗi nhớ nhung vĩnh viễn kh thể cắt đứt sâu thẳm trong lòng .
“Tiểu Nguyệt Nguyệt, món ăn gia thường tỉnh Lỗ của các cháu thực sự ngon thế ? chị hai cháu thèm kìa.”
Th Từ Tiểu Phi vừa l.i.ế.m mép vừa chép miệng, bà cụ bị cô chọc cho hứng thú.
Trong ấn tượng trước đây của bà cụ, tỉnh Lỗ chẳng ăn bánh tráng cuốn hành (Jianbing) , gì ngon đâu?
“Bà nội, món ăn gia thường tỉnh Lỗ ngon, lát nữa bà nếm thử là biết ngay.”
Lãnh Thiên Việt hiểu ngay bà cụ đang nghĩ gì: “Bà nội, tỉnh Lỗ kh chỉ bánh tráng cuốn hành đâu, còn mì đ.á.n.h lỗ và sủi cảo, ẩm thực Lỗ đứng đầu tám hệ ẩm thực lớn đ ạ!”
“Được được được! Lát nữa nếm thử tay nghề của cháu rể bà.”
Bà cụ bị cô cháu gái nói cho sắp chảy nước miếng .
“Ui chao, tuyết này đáng yêu quá! Đây là ý tưởng của ai thế?”
M đang bàn luận về ẩm thực thì Quan Minh Châu đến, vừa bước vào nhà vừa khen ngợi.
“Là ý tưởng của m bọn chị, ba em và chị đắp đ, mũ là của Quả Quả, khăn quàng là của Đóa Đóa, mũi và mắt là chị gắn cho nó.”
Lãnh Thiên Việt hưng phấn khoe khoang.
“Phán Phán, ồ kh, Quan Minh Châu, em kh trượng nghĩa thế? Xảy ra chuyện lớn như vậy, cũng kh biết báo cho chị một tiếng, còn coi chị là chị em tốt kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.