Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên
Chương 884: Hoa Thải Góp Sức
Ông bị gọi là “lão gà sắt” chẳng qua là vì bình thường bảo vệ lợi ích nhà máy quá mức tiết kiệm mà thôi. Chứ vào những thời ểm quan trọng, chưa bao giờ lơ mơ cả. Một khi “lão gà sắt” đã hào phóng thì khối th xấu hổ.
“Vâng, Xưởng trưởng Chu định làm gấp 500 chiếc áo ghi lê phao cho chồng em và các binh sĩ, sáng sớm mai sẽ giao đến do trại ạ.” Nhắc đến Chu Ích Dân, mắt Lãnh Thiên Việt sáng rực, trên mặt hiện rõ hai chữ “khâm phục”.
“Em gái, chuyện bọc gối cứ để xưởng Hoa Thải chúng chị lo. Sáng sớm mai sẽ giao đúng giờ đến do trại, em cứ việc chờ nhận hàng là được.” “Lão gà sắt” đã thể góp một tay cho c tác cứu trợ thiên tai thì cô Đường Úy Ninh tuyệt đối kh thể kho tay đứng . Xưởng trưởng Đường xưa nay vốn là nữ trung hào kiệt, thể để “lão gà sắt” chiếm hết hào quang được.
“Chị Đường, như vậy thì ngại quá ạ?” Lãnh Thiên Việt kh ngờ Đường Úy Ninh lại hào phóng đến thế. Hoa Thải khác với Nhị Nhiễm, Nhị Nhiễm là nhà máy quốc do lớn, quyên góp 500 chiếc áo ghi lê phao chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng Hoa Thải quyên góp 500 đôi bọc gối thì sẽ chút khó khăn. 500 đôi bọc gối nếu chỉ dùng mảnh thừa thì kh đủ, chắc c dùng thêm da thành phẩm và b nén, hơn nữa bọc gối dây buộc làm cũng chẳng đơn giản hơn áo ghi lê phao là bao. Lãnh Thiên Việt kh nỡ để Đường Úy Ninh gánh áp lực lớn như vậy.
“Chị Đường, chị hào phóng như vậy em cảm động. 500 đôi bọc gối kh con số nhỏ, chi phí cũng kh ít đâu ạ.” Lãnh Thiên Việt Đường Úy Ninh chân thành nói: “Chi phí bọc gối cứ trừ vào phần lợi nhuận của em, nếu kh đủ thì các chị hãy bù vào.”
“Em gái, em nói gì vậy? Coi thường chị kh?” Đường Úy Ninh chống nạnh, giọng ệu kh cho phép nghi ngờ: “Chị dù cũng là một xưởng trưởng, chút chuyện này vẫn quyền tự quyết được. Em đừng tr cãi với chị nữa, để Hoa Thải chúng chị cũng được đóng góp một phần c sức cho c tác cứu trợ thiên tai .”
Áo da nhân tạo do Lãnh Thiên Việt thiết kế vừa tung ra thị trường đã bán chạy, nhân viên tài vụ của Hoa Thải đếm tiền đến mỏi cả tay. Đường Úy Ninh và các lãnh đạo nhà máy vui đến mức nằm mơ cũng cười thành tiếng. Quyên góp 500 đôi bọc gối đối với họ bây giờ áp lực kh hề lớn. Xưởng trưởng Đường tính toán một chút, cả nhà máy cùng nhau bận rộn, thức trắng một đêm thì sáng sớm mai chắc c sẽ kịp tiến độ.
“Vậy em cảm ơn chị Đường nhiều ạ! Em còn việc khác, xin phép trước đây.” Cảm ơn Đường Úy Ninh xong, Lãnh Thiên Việt thẳng tiến đến Cửa hàng Hữu nghị...
“Ôi, nhà thiết kế của ơi, trời lạnh thế này cô còn chạy ra ngoài? Xem kìa, lạnh đến mức này .” Khi Lãnh Thiên Việt đứng trước mặt Giám đốc Thịnh, chóp mũi cô đã lạnh đến đỏ bừng. Giám đốc Thịnh vừa rót nước nóng cho cô sưởi ấm, vừa nghi hoặc hỏi: “Cô Lãnh Thiên Việt, trời tuyết thế này chạy đến tìm chắc là chuyện quan trọng lắm nhỉ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-884-hoa-thai-gop-suc.html.]
“Giám đốc Thịnh, kh việc thì kh vào ện Tam Bảo mà.” Lãnh Thiên Việt kh vòng vo, uống một ngụm nước nóng thẳng t nói rõ mục đích: “Chồng dẫn quân cứu trợ thiên tai , họ vội quá nên nhiều thứ chuẩn bị kh được đầy đủ. vừa mới ghé Nhị Nhiễm và Hoa Thải để hóa duyên áo ghi lê phao và bọc gối giữ ấm, chạy thẳng đến chỗ đây...”
Lãnh Thiên Việt cười hì hì Giám đốc Thịnh, ý tứ kh cần nói cũng hiểu. *Cửa hàng Hữu nghị của các giàu như vậy, chẳng lẽ lại kh thể hiện chút gì ?*
Quả nhiên là kh việc thì kh vào ện Tam Bảo. Giám đốc Thịnh cười tủm tỉm cô gái Lãnh Thiên Việt, lập tức hiểu ngay ý đồ của cô. *Quần áo giữ ấm đã , giờ chỉ còn thiếu thực phẩm thôi.*
“Cô Lãnh Thiên Việt, nói cụ thể hơn , cô cần những thứ gì nào?” Những năm 70, Cửa hàng Hữu nghị thuộc đơn vị quốc do, là biểu tượng hữu nghị của một thành phố nên quản lý cực kỳ nghiêm ngặt. Mua sắm ở đây chỉ chấp nhận phiếu ngoại hối, tiền hàng th toán một lần. những việc Giám đốc Thịnh kh thể tự quyết định được, vì vậy biết rõ Lãnh Thiên Việt cần những gì mới xin chỉ thị cấp trên.
“Giám đốc Thịnh, cứu trợ thiên tai cần chống lại cái lạnh và bổ sung thể lực, tốt nhất là cung cấp cho các đồng chí quân nhân một ít rượu trắng nồng độ cao, thịt hộp và sô cô la ạ.”
Rượu trắng nhiệt lượng cao, trong thời tiết lạnh giá uống vài ngụm thể làm ấm nh chóng, đạt hiệu quả trừ hàn. Sô cô la chứa nhiều đường, chất béo và các nguyên tố dinh dưỡng cần thiết, ăn vài miếng kh chỉ bổ sung năng lượng mà còn giảm bớt mệt mỏi do lao động cường độ cao. Thịt hộp là thực phẩm giàu protein, dễ bảo quản và tiện mang theo. Khi đói mà được ăn một miếng thịt ngon lành thì vừa bổ sung dinh dưỡng, vừa kích thích tinh thần chiến đấu của các binh sĩ.
Lãnh Thiên Việt từ lâu đã biết qua sách báo rằng binh sĩ thời đại này đa số là n thôn, những thứ như thịt hộp hay sô cô la là niềm ao ước xa xỉ. Nếu thể kiếm được những thứ này cho lính và các chiến sĩ, kh chỉ bổ sung năng lượng mà còn là vũ tinh thần cực lớn. Vì vậy, cô mới mạnh dạn nói ra những thứ muốn.
“Cái này...” Giám đốc Thịnh nghe xong yêu cầu của cô thì sững sờ một lúc *Những thứ này cộng lại giá trị kh hề rẻ chút nào.* Tuy cảm th Lãnh Thiên Việt chút táo bạo, nhưng lại khâm phục khí phách của cô.
“Cô Lãnh Thiên Việt, cô đợi một lát.” Giám đốc Thịnh nhấc ện thoại gọi cho lãnh đạo, báo cáo lại việc Lãnh Thiên Việt đến “hóa duyên” cho c tác cứu trợ thiên tai...
Chưa có bình luận nào cho chương này.