Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên
Chương 927:
Phí lắp đặt ện thoại thời này kh là một con số nhỏ.
Để thể hiện sự chân thành của , trước khi mở lời, Tỉnh trưởng Vu cung kính đứng dậy.
“Gâu...”
Phát hiện Tỉnh trưởng Vu từ tư thế ngồi chuyển sang đứng, M M, con ch.ó vẫn luôn vẫy đuôi quan sát động tĩnh bên cạnh, gầm gừ một tiếng lao tới, dùng một chiêu đầu sắt húc vào đùi .
Tỉnh trưởng Vu sợ đến mức lảo đảo, suýt nữa thì kh đứng vững.
“M M, mày... sang một bên .”
Th “con gái” nhà lên cơn thần kinh, Lãnh Thiên Việt kh còn tâm trí hóng chuyện nữa, vừa quát nó, vừa xin lỗi: “Xin lỗi, Tỉnh trưởng Vu, con bé này hiểu lầm , kh làm ngài sợ chứ ạ?”
“Kh , kh , con bé này cũng thú vị đ, tr cũng l lợi.”
Tỉnh trưởng Vu kh dám đứng nữa, cẩn thận ngồi xuống.
M M, kẻ kh sợ trời kh sợ đất này, sau khi lên cơn thần kinh, lại ngồi xổm ở cửa, hai chân trước chống đất, hai chân sau ngồi trên đất, vừa vẫy cái đuôi lớn xù l, vừa cảnh giác, r mãnh lão già lạ mặt kh mời mà đến.
Bị con bé này dọa một phen, Tỉnh trưởng Vu đã từ bỏ ý định tiếp tục thuyết phục bà cụ.
Chuyện phí lắp đặt để về tính sau, bà cụ cũng kh nộp ngay, chuyện này thực ra dễ giải quyết, bảo bưu ện từ chối nhận tiền của bà là được.
Chiêu đầu sắt này của M M đã làm Tỉnh trưởng Vu tỉnh ngộ, lúc nãy đầu óc bị bà cụ dẫn lạc đường .
* tr cãi với bà làm gì? Bưu ện kh nhận tiền, chẳng lẽ bà thể kh cho lắp ện thoại? Hay là vác tiền đến bưu ện, kh nhận thì kh về?*
Sau khi th suốt, Tỉnh trưởng Vu đứng dậy cáo từ:
“Bà Cao, hôm nay chúng ta trò chuyện đến đây thôi, xin phép trước, sau này sẽ dành thời gian đến thăm bà, bà việc gì cũng thể gọi ện cho bất cứ lúc nào.”
Tỉnh trưởng Vu l gi bút từ trong cặp tài liệu ra, viết số ện thoại văn phòng của , hai tay đưa cho bà Cao.
Lúc kh nhắc đến phí lắp đặt nữa.
Trên đường về, Tỉnh trưởng Vu vừa cảm thán sự khoáng đạt, độ lượng và phẩm chất cao đẹp của bà Cao, vừa mừng cho lão lãnh đạo.
Ông mơ hồ cảm nhận được, vì cô Lãnh Thiên Việt này, và cháu trai binh vương thất lạc nay tìm lại được của lão lãnh đạo, nhà họ Quan sắp huy hoàng trở lại.
...
Sau khi Tỉnh trưởng Vu , bà cụ cháu gái nhỏ cười hì hì: “Tiểu Nguyệt Nguyệt, lần này bà đã biết bản lĩnh của con , kh tồi, là thể làm nên chuyện lớn, bố chồng của con cũng thật biết dùng con làm con bài chủ.”
Bà cụ kh ngờ cháu gái nhỏ làm việc lại nh gọn như vậy, cũng kh ngờ th gia lại coi trọng cô cháu dâu này đến thế, chuyện hôm qua thuận miệng nói một câu, hôm nay đã được giải quyết ngay lập tức.
“Tiểu Nguyệt Nguyệt, con và bố chồng của con là cùng một loại , đều là những nói là làm, con kh hổ là con dâu nhà họ Quan.”
Bà cụ bây giờ cảm th, cháu gái nhỏ l một quân nhân, gả vào nhà quan lại thật là sáng suốt.
Đầu óc bà bất giác th suốt, cái gân luôn xoắn lại, thành kiến với quân nhân cũng bắt đầu được gỡ rối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-927.html.]
“Bà nội, con lợi hại kh? Vậy sau này bà nghe lời con kh?”
Lãnh Thiên Việt ôm vai bà cụ ra oai.
“Mơ ! Muốn lật trời à? Con còn thể lật đổ cả triều đình ?”
Bà cụ miệng thì cứng rắn, nhưng trong lòng thực ra đã sớm thừa nhận một sự thật * già , sau này chuyện gì cũng nghe ý kiến của cháu gái nhỏ.*
Hai bà cháu đang nói cười, M M vẫn luôn ở bên cạnh làm trò đáng yêu.
“Con gái, lại đây.”
Lãnh Thiên Việt vẫy tay với nó: “Lúc nãy con lên cơn thần kinh gì vậy? Kh biết bị đụng là cán bộ lớn ? Đó là tỉnh trưởng, biết kh?”
Lãnh Thiên Việt xoa đầu con bé, vuốt ve cái đuôi lớn của nó.
“Gâu... gâu...”
M M vừa dựng cái đuôi lớn lên quét vào mặt cô, vừa dùng mõm dụi vào tay cô.
Vẻ mặt đó rõ ràng là đang tự bào chữa cho : *Con lên cơn thần kinh đâu? Con là để bảo vệ hai mà!*
Bà cụ bị vẻ mặt của con bé làm cho bật cười, đôi mắt to biết nói của nó hỏi cháu gái nhỏ:
“Tiểu Nguyệt Nguyệt, con nói xem con bé này thật sự linh tính kh? nó gặp bố chồng của con lại kh hề thù địch? Cứ tíu tít chạy theo , ngoan ngoãn vâng lời.”
Hôm nội đến, bạn nhỏ M M đối với cực kỳ thân thiện, kh chỉ kh thù địch, mà còn tha hết đồ chơi của đến trước mặt .
“Bà nội, con bé này biết ơn, là nội con cho giữ nó lại, đưa nó đến đây cho bà cũng là ý của nội con, nên nó gặp nội con mới thân thiện như vậy.”
Lãnh Thiên Việt qua hôm nay đã nhận ra, con gái của cô lẽ thành kiến với khác giới, ngoài nội ra, nó đối với những đàn khác đều kh thân thiện.
Mỗi đàn muốn tiếp cận cô và bà cụ nó đều thù địch.
*Chẳng trách ánh mắt nó lính luôn giống như con ghẻ vậy?*
“M M, con thù địch với những đàn khác cũng được, sau này kh được ghét bỏ ba con nữa, biết chưa?”
Lãnh Thiên Việt xoa tai nhọn của con gái, chọc chọc mũi nhỏ của nó, lính chắc sắp về , cô giáo d.ụ.c con gái trước, đừng để đến lúc đó nó lại lên cơn thần kinh.
“Gâu.”
M M nghe lời mẹ xong, trước tiên nghiêng đầu suy nghĩ, sau đó như đã hiểu ra, đáp lại một tiếng.
“Tiểu Nguyệt Nguyệt, con lẩm bẩm cái gì vậy, thích trẻ con thì tự sinh , kh sinh được đâu.”
Th cháu gái nhỏ lúc thì ba, lúc thì mẹ nói chuyện thần bí với một con vật nhỏ, bà cụ vừa hay cơ hội.
“Bà mơ cũng muốn làm bà cố, bây giờ sinh bà còn thể tr cho các con, vài năm nữa bà kh bế nổi đâu ha.”
Bà cụ cơ hội là kh bu tha:
“Con động não suy nghĩ kh, kh sinh nữa, nhà chồng con ý kiến kh, chẳng lẽ con muốn khác nghi ngờ con vấn đề?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.