Liên Hôn Với Người Bạn Bác Sĩ Bên Cạnh Bá Tổng
Chương 2:
Trong đầu lập tức hiện lên ý nghĩ: về nhà .
sững một chút, nh chóng chuyển thành một cảm xúc phức tạp.
nhận ra rằng thực sự đã coi nơi đó là nhà của .
đã bắt đầu cảm giác thuộc về nơi này, thuộc về Tạ Yến, ều mà hoàn toàn kh ngờ đến.
từng nghĩ rằng bản thân sau khi chứng kiến đủ mọi cảnh náo loạn trong giới thượng lưu, kể cả là chuyện bố mẹ , hết tiểu tam tìm đến tận cửa, lại tới dẫn con riêng về nhận tổ quy t, đã chẳng còn kỳ vọng gì vào cái gọi là tình yêu hay gia đình nữa .
Nhưng hóa ra, sự dịu dàng nhỏ giọt như nước lâu ngày lại sức mạnh vượt ngoài tưởng tượng.
Nghĩ đến khoảng thời gian sống cùng Tạ Yến, từ tính cách và con mà dần hiểu thêm về , bắt đầu thêm chút dũng khí để đánh cược một lần.
Biết đâu thử tin một , thử tin vào tình yêu lại thể mang đến một cái kết đẹp thì ?
Bố mẹ Tạ Yến chẳng là cặp đôi hiếm hoi trong giới vẫn giữ được hôn nhân hòa thuận, đầm ấm đó ?
Họ nuôi dạy nên Tạ Yến, ít nhất… ít nhất nên thể tin vào nhân phẩm của chứ.
Còn nếu như đây là một cái hố, lẽ ai cũng tự bước qua một lần mới hiểu được.
thay một chiếc váy ngủ ren màu đen, nhẹ nhàng bước đến cửa phòng Tạ Yến, tạo dáng ở góc đẹp nhất mà ta hướng dẫn trên mạng, đưa tay gõ nhẹ.
Cửa mở ra, Tạ Yến rõ ràng sững .
ngơ ngác qu, như thể đang tìm gì đó để phủ lên , nhưng kh tìm được, đành thôi.
Ánh mắt hai chúng giao nhau vài lần, đôi mắt dần dần trở nên sâu thẳm hơn. Cuối cùng, khẽ hỏi:
“Niên Niên, em chắc chứ?”
gật đầu. lập tức bế lên.
Trong căn phòng mờ tối, chỉ chiếc đèn ngủ vàng dịu bên giường đang bật sáng.
cảm giác cơ thể bắt đầu nóng lên, đầu óc mơ màng rối tung cả lên.
Nằm nghiêng đầu tấm drap trắng muốt, đột nhiên nghĩ một ều cực kỳ lệch pha: Cái ga giường này trắng thế, chắc khó giặt lắm nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lien-hon-voi-nguoi-ban-bac-si-ben-c-ba-tong/chuong-2.html.]
Thế nhưng kh cơ hội kiểm chứng.
Bởi vì vừa lúc Tạ Yến tháo xong cà vạt thì ện thoại vang lên.
Tạ Yến hít sâu m lần, hơi thở nóng rực, tay chống cạnh đầu , hơi nâng dậy, với l ện thoại trên tủ đầu giường.
“Tạ thiếu gia, Tổng giám đốc Phó vừa uống nhiều rượu, bây giờ đau kh chịu nổi, ngài thể đến xem giúp kh?”
Tiếng đàn ở đầu dây bên kia vang lên gấp gáp, nghe quen tai lắm, giống như đã từng gặp bên cạnh tên bá tổng nào đó trước đây.
Tạ Yến im lặng vài giây, giọng khàn khàn: “ biết , đợi một lát.”
lập tức hoàn hồn từ cơn mơ hồ, vội nắm l chiếc áo sơ mi vừa cởi được một nửa, mang theo cảm xúc kh thể gọi tên, lí nhí nói:
“Kh được !”
Tạ Yến , cúi đầu nhẹ giọng dỗ dành:
“Ngoan, qua xem một chút thôi.”
mặc lại quần áo chuẩn bị ra ngoài, tức đến phát nghẹn.
chằm chằm vào tấm lưng , trong lòng kh ngừng chửi thầm:
“Ngoan~ qua xem một chút~ ha ha, ai mà biết xem là ‘ đệ’ thật hay ‘bé cưng’ giả.”
bỗng khựng lại, quay đầu bằng ánh mắt phức tạp.
làm bộ ngơ ngác:
“ chuyện gì à?”
lắc đầu, tiếp tục thay đồ.
lại lầm bầm trong bụng, giọng mỉa mai:
“Đi , ai cản được chứ, ngài là cha ta đ à. Xe cứu thương vô dụng , bệnh viện cũng bó tay , , chính mới được đó à… pháp thuật chắc?”
Chửi xong th nhẹ cả lòng.
Lúc ra cửa, còn th hình như bước chân hơi loạng choạng một chút… chắc nhầm.
Dù trong giới này, vẫn nổi tiếng là luôn giữ bình tĩnh, kh gì làm rối loạn được mà.
Chưa có bình luận nào cho chương này.