Liên Hôn Với Người Bạn Bác Sĩ Bên Cạnh Bá Tổng
Chương 9:
“Tớ... lúc đó suốt ngày hay nói chuyện thích với kh thích, tớ tưởng lại đùa thôi...”
Giọng càng nói càng nhỏ.
7
Tô Tô với vẻ vừa sốc vừa hóng chuyện:
“Cũng may là giờ kết quả vẫn tốt, chứ kh thì tớ th mệt thay cho Tạ Yến mất.”
Nghe cô nói, bỗng nhớ đến hộp bánh dứa năm .
Thảo nào bao bì khác với m lần trước mua, lại còn gói kín đến vậy, bên trong còn lót thêm đồ giữ ấm, mở ra vẫn còn âm ấm.
lại nhớ đến cái đêm bỏ nhà ra .
Lúc còn nhỏ, mới mười sáu tuổi, thậm chí cũng kh nhớ rõ đã cãi nhau vì chuyện gì.
Nhưng giờ nghĩ lại, đột nhiên nhớ đến cảnh Tạ Yến và Tô Tô đến tìm , Tô Tô ôm l , còn ai đó lặng lẽ khoác cho một chiếc áo khoác vẫn còn ấm hơi ... Mà lúc đó cứ chìm trong cảm xúc của , chẳng hề để ý gì cả.
Chiều hôm đó, sau khi vừa từ sân bay trở về nhà, câu nói chưa nói hết của Chu An lại chợt vang lên trong đầu .
Thì ra, là ý này...
Càng nghĩ lại càng th xót xa, xen lẫn áy náy, cảm th nợ nhiều lắm.
vì mà âm thầm làm biết bao nhiêu chuyện, vậy mà chỉ vì một chuyện này, hay một chuyện kia, lại dễ dàng muốn bỏ cuộc.
Tối hôm đó, Tạ Yến phát hiện đang thất thần, liền đưa tay nâng cằm , buộc ngẩng mặt lên .
Đôi mắt đong đầy thỏa mãn và ý cười, như cả giọng nói của , khàn khàn, trầm thấp nhưng đầy dịu dàng:
“Niên Niên mà cũng lúc lơ đễnh à?”
Yết hầu khẽ chuyển động, giọng gọi “Niên Niên” kéo dài, da diết.
chăm chú .
“A Yến, em thích .”
“Còn thì , thích em kh?”
Bàn tay đang đặt trên vai bất chợt siết chặt, ánh mắt nghiêm túc hẳn lên, gần như kh chút do dự:
“Thích. thích.”
Khi kh còn chống đỡ nổi nữa, mơ màng sắp , lờ mờ th nơi chân trời bắt đầu rạng ánh trắng bạc.
Đêm đó quả thật mãnh liệt, mang thai .
Tạ Yến lo đến mức kh chịu được, suýt nữa thì định nghỉ việc để ở nhà chăm .
bất lực đẩy ra chút:
“Em đã gọi Tô Tô tới chăm , mau làm !”
Tô Tô nghe tin thì cười đến kh ngậm được miệng.
Mà cũng chẳng hơn gì Tạ Yến là bao.
Mỗi ngày đến là lại dính chặt l bụng bụng còn chưa dấu hiệu gì rõ ràng gọi to:
“Bé con, mẹ nuôi đây, nhớ chưa nào?”
ôm trán bất lực:
“Nó mới là một phôi thai thôi mà...”
Việc phát hiện ra khả năng đọc suy nghĩ là một chuyện ngoài ý muốn.
Lần đầu mang thai, kh kinh nghiệm, cứ lo sợ lỡ va vào đâu hay làm sai chuyện gì sẽ ảnh hưởng đến đứa bé, lúc nào cũng cẩn thận từng ly từng tí.
Hôm đó, nấu cơm, vào tắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lien-hon-voi-nguoi-ban-bac-si-ben-c-ba-tong/chuong-9.html.]
Lúc tắm xong mới nhớ là quên l quần áo. Nghĩ đến những bất tiện từ khi mang thai đến giờ, lòng chợt tủi thân, càng nghĩ càng th uất ức...
kh phát ra âm th gì, vậy mà lại chạy ngay đến, đứng ngoài cửa phòng tắm lo lắng gọi:
“Vợ ơi, l quần áo mang đến , đừng để bị cảm lạnh nhé.”
hơi thắc mắc, kh hiểu lại biết được.
Bỗng nhớ đến vài chuyện trước đây, trong đầu chợt nảy ra một suy đoán vẻ... phi thực tế.
Kh lẽ... thật sự nghe được tiếng lòng ?
sang một bên, trong lòng nghĩ:
“Ước gì cái áo choàng ngủ màu tím dày trong ngăn tủ phía trên bên trái.”
Chưa đầy một phút, mở cửa ra, quả nhiên, đang cầm đúng cái áo choàng màu tím đó trên tay.
Sau khi thừa nhận xong, bản thân thì chẳng phản ứng gì, còn thì đang chửi thề ầm ĩ trong lòng.
Nghĩ đến m lần trước thầm xuýt xoa vóc dáng của trong đầu...
còn những lần đọc tiểu thuyết, tưởng tượng ra cảnh nói m câu “gợi cảm”, cảm giác cứ như toàn bộ lịch sử tìm kiếm trên ện thoại bị ta đọc sạch, thật sự muốn độn thổ cho xong.
Trời ơi, muốn khóc quá!
nghiêng ôm l , an ủi:
“Kh kh , chẳng th gì cả.”
nói nghe chân thành, nhưng vẫn nhận ra chút trêu ghẹo trong giọng ệu.
lập tức bịt miệng lại, giận dữ:
“Kh được nói!”
…
Lúc mới cưới, ba mẹ của Tạ Yến kh hay lui tới.
Nhưng mỗi lần về nhà cũ ăn cơm, thái độ của họ với đều tốt. cũng nhận ra trên bàn ăn hầu như toàn món thích. Lúc về, họ còn chuẩn bị cả đống quà cho chúng mang theo.
Sau khi mang thai, ba mẹ Tạ Yến đến vài lần.
Mỗi lần đều xách theo túi lớn túi nhỏ đồ bổ, lúc rời thì lưu luyến kh muốn về.
Điều bất ngờ là, từ lúc mang thai, ba mẹ cũng đến thăm m lần.
Dù hai họ chưa ly hôn, nhưng ai n đều lo chuyện riêng, cả năm chẳng gặp nhau m lần, vậy mà lần này lại cùng nhau đến thăm nhiều lần.
lẽ trên đời thật sự cái gọi là “tình cảm bà với cháu”.
Con gái chào đời , được bốn vị trưởng bối cưng chiều đến mức kh thể tả.
Bế thì sợ rớt, cho ăn thì sợ nghẹn, cứ nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.
Nuôi thành một cô nhóc ngạo nghễ, kh coi ai ra gì.
Còn Tô Tô và Chu An thì cũng chẳng khá hơn, cứ hay tới nhà, đòi con bé gọi “ba nuôi, mẹ nuôi” suốt.
Hết cách, chỉ đành để với Tạ Yến cùng đóng vai cha mẹ nghiêm khắc, ít nhất cũng ngăn cho nó đừng hư quá mức chứ.
Thế mà, một hôm dạo phố với Tô Tô về nhà, lại th con bé đang cầm cây kem trong tay, còn Tạ Yến thì cúi xuống dặn:
“Đừng để mẹ phát hiện đ nhé.”
Tô Tô ho nhẹ một tiếng tốt bụng nhắc nhở.
Hai “kẻ tòng phạm” một lớn một nhỏ lập tức quay phắt đầu lại, mặt cứng đờ .
Kem trên tay con bé chảy xuống tới cả mu bàn tay, thế mà nó kh do dự chỉ tay bán đứng ngay:
“Mẹ ơi, ba cho con ăn đó.”
(Toàn văn hoàn)
Chưa có bình luận nào cho chương này.