Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Liễu Nương Tử

Chương 4:

Chương trước Chương sau

Tiểu Viên trầm tính hơn, nên mang theo bút mực đến dạy thằng bé luyện chữ. Đợi Tiểu Viên học xong thì lại bảo thằng bé dạy lại cho Tiểu Hỷ, củng cố một lần. Ta nuôi Tiểu Viên năm năm trời mà kh biết mắt thằng bé thể sáng đến vậy.

Liễu Miên mười lăm tuổi lẽ sẽ nghĩ đây là lòng tốt của một quý nhân. Nhưng Liễu Miên hai mươi mốt tuổi, đã sống qua sáu năm cửa nát nhà tan, chịu đủ ều tiếng thị phi góa phụ, cho dù né tránh cũng hiểu rõ rằng đã động lòng từ cái đêm đó.

tốt thì vẫn là tốt, một góa phụ thân phận thấp kém lại nửa cưỡng ép đoạt l lần đầu của , mà kh hề ghét bỏ, trái lại còn nghĩ đến việc chịu trách nhiệm.

Nhưng nàng còn con nhỏ và trưởng bối phụng dưỡng, thật sự kh dám mơ đến thứ mộng đẹp viển v đó. Lưu ma ma đã nói , đừng ép phu nhân nhà bà dùng đến chiêu tàn độc.

Hôm đó quán vắng khách hơn mọi ngày, thời gian rảnh cho nên ta chặn lại. Vẫn là trong con hẻm nhỏ đó, ta hành lễ nói: "Triệu c tử, ta biết ngài là một thư sinh giữ quy củ, cảm th trách nhiệm với ta vì đêm hôm đó. Nhưng ngài đã nghĩ sai , ta chỉ là một quả phụ, kh những cô nương trong sạch kia. Đêm đó chỉ là một giao dịch, chỉ là tiền trao cháo múc mà thôi. Ngài cứ đến nữa thế này là gây rắc rối cho ta. Ta cầu xin ngài hãy bu tha cho ta ."

Mắt Triệu Th Hà dường như bùng lên ngọn lửa, ta chằm chằm nói: "Miên Miên, tuy ta chưa thành thân nhưng những thứ con cháu thế gia nên học ta đều đã học qua cả . Phân biệt một nữ nhân còn trinh hay kh, với ta kh việc khó."

Trong làn gió thu se lạnh, lòng ta lạnh buốt đến tận đáy. đã biết , biết Tiểu Viên và Tiểu Hỷ kh con ruột của ta.

8

Ta tên là Liễu Miên, là nhi nữ thứ hai của Liễu gia ở Thôn Song Kiều. Năm ta sinh ra thì nhà ta lần đầu tiên trồng b vải, thế là tiện miệng đặt cho ta cái tên "Miên".

Cũng như cái tên của ta, mọi thứ diễn ra trong cuộc đời ta đều tùy tiện. Trong nhà, mẹ yêu đại tỷ, cha thương đệ đệ, chỉ ta là lớn lên trong sự rụt rè nhút nhát. Vì để đổi l tiền sính lễ cho đệ đệ mà vừa đủ tuổi thì ta đã bị gả đến Vương gia để xung hỉ.

Năm đó, mặt mẹ chồng ta thật sự đáng sợ. Ta kh biết trong lồng n.g.ự.c bà lại một trái tim mềm yếu. Ta sợ sệt bước vào cửa, hết lòng hầu hạ vị phu quân ngày ngày uống thuốc kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lieu-nuong-tu/chuong-4.html.]

Phu quân ta, Vương Viễn, là một tốt. Ánh mắt ta luôn ẩn chứa sự day dứt. nói: “Mẹ ta cả đời chỉ làm một chuyện thất đức là cưới nàng về để xung hỉ. Đây là nghiệt của ta. Mong nàng sau này đừng oán trách bà. Yên tâm, ta sẽ kh chạm vào nàng. Đợi ta c.h.ế.t , ta sẽ để lại lời dặn dò cho nàng tái giá.”

Khi nói đến cái c.h.ế.t thì ta đã muốn bịt miệng lại, nhưng lúc đó ta quá nhút nhát, ta kh dám. Ai mà ngờ câu nói đó lại lọt đến tai trời, mới một tháng sau, đã .

Những lão già trong tộc nói rằng ta đã sửa đổi bát tự, làm hại phu quân, còn la hét đòi lôi ta ra ngoài bán để lo hậu sự cho phu quân. Ta sợ hãi vô cùng, nhưng cha ta lại đến.

Ta nghĩ rằng dù thì cũng là cha , dù trước đây đối xử với ta kh tốt, nhưng khi nhi nữ thực sự gặp nạn thì vẫn sẽ xót con. Thế nhưng lại kéo ta vào một góc, giọng ệu đầy phấn khích: "Nhị Nha đầu à, Ngô Hưng ở thôn bên cạnh sẵn lòng bỏ năm lạng bạc để cưới con đó. Nhi tử của ta đã năm tuổi , con qua đó là thể làm mẹ ngay. Về với cha , về mà sống những ngày tháng tốt đẹp."

Thì ra cái gọi là “ngày tháng tốt đẹp”, chẳng qua là làm kế thất cho một gã nam nhân từng đánh c.h.ế.t chính thê. Hóa ra tới đây vốn chẳng để đón ta về nhà mà là muốn đem ta… bán thêm một lần nữa mà thôi.

Giữa khoảnh khắc tuyệt vọng đó, chính là mẹ chồng, sau hai ngày đã hồi phục lại, cầm d.a.o x ra ngoài. Bà lớn tiếng mắng chửi lũ tộc lão chẳng qua th nhà này kh còn nam nhân nên muốn l cớ vu oan, h.i.ế.p đáp góa phụ cô nhi, chiếm đoạt gia sản Vương gia.

Bà còn hung hăng đá cha ta hai cước, mắng ta là súc sinh vô liêm sỉ, con ruột mà cũng muốn bán lần thứ hai. Bà bảo ta hãy quên cái ý nghĩ đó , hôn thư của ta và Vương Viễn đã được ghi vào sổ của quan phủ, c.h.ế.t cũng là quỷ nhà họ Vương của bà.

Đuổi những kẻ đó , bà mới vuốt ve cỗ quan tài của Vương Viễn nói: "Vương gia kh còn nam nhân nữa, chút ruộng đất nhà cửa này sớm muộn gì cũng sẽ bị đám trong tộc tìm cớ thu hồi. Giờ đây ta cho con hai con đường để chọn. Một là cứ theo lời Vương Viễn nói, tìm một gả con , nhưng thời gian gấp gáp, ta chỉ thể cố gắng đảm bảo kh xảy ra sai sót. Con đường khác là ngày mai con thai, hai mẹ con chúng ta sẽ cùng nhau sống tiếp, từ nay ta sẽ coi con như nhi nữ, kh còn là con dâu nữa."

Ánh mắt bà kiên nghị, như thể kh chuyện gì thể làm khó được bà. Đó là cách sống mà ta chưa từng th. Ta muốn biết nếu trở thành nhi nữ của bà thì ta sẽ lớn lên như thế nào, vì vậy ta đã chọn con đường thứ hai.

Mẹ chồng bảo ta ăn một loại cỏ. Chờ khi trong tộc lại đến gây sự thì giả vờ ngất . Thầy lang bắt mạch, thế mà lại nói ta đã thai.

Đến tháng thứ chín thì hai mẹ con ta đến một gia đình đón Tiểu Viên và Tiểu Hỷ về. Đó là một nữ nhân mang thai đến tháng thứ năm thì phu quân qua đời. Vì nhà chồng kh còn trưởng bối nên sau này nàng cũng tái giá, bèn nghĩ đến việc đổi l chút tiền bạc.

Cùng là những nữ tử đáng thương cho nên ta chỉ muốn để Tiểu Viên ở trong lòng nàng thêm một lát, nhưng nàng chẳng thèm , lạnh lùng nói: "Các mau bế nó , ta còn ra ngoài vứt cái đồ bỏ đó, đừng làm lỡ thời gian của ta."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...