Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người

Chương 124:

Chương trước Chương sau

“Ta... vẫn tốt.” Th Thẩm Lệnh Nghi truy hỏi một cách quan tâm nghiêm túc, Diêu Liên Tâm bèn cười gật đầu, khẽ nói: “Cuộc sống cũng xem như là cơm no áo ấm.”

“Vậy thì tốt !” Thẩm Lệnh Nghi vui, bỗng lại tò mò hỏi: “Vậy tỷ tỷ đã làm mẫu thân chưa là nam hài hay nữ hài?”

Thẩm Lệnh Nghi hỏi như vậy là vì nàng biết Diêu Liên Tâm vô cùng thích hài tử. Thành thân gắn bó, sinh con dưỡng cái là sự kỳ vọng lớn nhất đối với cuộc sống của Diêu Liên Tâm.

Ai ngờ Diêu Liên Tâm nghe nàng nói, biểu cảm trên mặt đột nhiên thay đổi.

Nhưng ngay lúc Thẩm Lệnh Nghi hoảng loạn tưởng rằng đã nói sai ều gì, bỗng th Diêu Liên Tâm khẽ cười, sau đó gật đầu nói: “ , là một nam hài, năm nay đã gần năm tuổi .”

Thẩm Lệnh Nghi vui mừng khôn xiết, chân thành mừng thay cho Diêu Liên Tâm.

“Thật ạ? Năm tuổi à, vậy nhất định tr đáng yêu. Liên Tâm tỷ tỷ, vậy thì thật tốt quá!”

Thẩm Lệnh Nghi đang vui vẻ, bỗng nghe bên cạnh truyền đến một tràng tiếng cười kỳ lạ, át thẳng cả giọng của nàng.

“Ối chà, ta cứ nói hôm nay Túy Tiên Lâu này lại thoang thoảng một mùi hương quen thuộc thế thì ra là đang ở đây dùng trà à? Ngươi nói xem, đây chẳng là trùng hợp quá ?”

Giọng của nói chuyện vừa nhọn vừa mảnh như thể đang nén giọng lại, lấp lửng nhưng lời thốt ra lại vô cùng kh lễ số giáo dưỡng.

Thẩm Lệnh Nghi nh chóng quay đầu lại, th bên bàn trà chẳng biết từ lúc nào đã đứng một nữ t.ử ăn vận như phu nhân.

Một gương mặt tròn trịa phúc hậu, l mày x cong như trăng, mắt hạnh phượng hẹp dài, làn da kh được mịn màng trắng tuyết lại trát một lớp phấn dày.

Dung mạo đó tr đoan trang thì thừa mà kiều diễm lại kh đủ, sau khi trang ểm cũng chỉ miễn cưỡng thêm được một chút phong thái tinh tế mà thôi.

Thẩm Lệnh Nghi kh quen biết vị phu nhân này, đang định hỏi nàng ta là ai, Diêu Liên Tâm bên cạnh đã vội vàng đứng dậy, cung kính hành lễ nửa quỳ với vị phu nhân đó, khẽ gọi một tiếng “phu nhân”.

Vị phu nhân kia nghe vậy hừ lạnh một tiếng, sau đó liếc mắt ra hiệu với tiểu nha hoàn bên cạnh.

Tiểu nha hoàn tâm lĩnh thần hội bước lên trước, một mặt xua tay đuổi Thẩm Lệnh Nghi né sang một bên, một mặt kéo chiếc ghế trống bên bàn ra, dùng tay áo lau lớp bụi trên ghế, sau đó mới mời vị phu nhân kia lại ngồi.

Ngay sau đó, tiểu nha hoàn lại quay đầu Thẩm Lệnh Nghi từ trên xuống dưới một lượt, sau đó ngạo mạn hỏi nàng: “Cô nương là ai và Diêu di nương nhà chúng ta quan hệ gì?”

Thẩm Lệnh Nghi nhíu mày còn chưa kịp mở lời đã th Diêu Liên Tâm bên cạnh dang tay ra che chở nàng ở bên cạnh .

“Phu nhân, đây là... hàng xóm mà ta quen ở nhà mẹ đẻ, hôm nay tình cờ gặp lại nên... nên trò chuyện vài câu.”

Diêu Liên Tâm đối với vị “phu nhân” này vô cùng khiêm tốn.

Thẩm Lệnh Nghi thậm chí còn cảm th nếu kh lúc này đang ở trong tửu ếm, xung qu đều là xa lạ, chỉ e lúc Diêu Liên Tâm nói chuyện đã quỳ xuống .

Vị “phu nhân” kia nghe vậy liếc Thẩm Lệnh Nghi một cái như lơ đãng rút lại vạt váy đang bị đè, đến một cái thẳng cũng kh thèm cho Diêu Liên Tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lieu-xuan-dung-sac-hau-nguoi/chuong-124.html.]

“Ha, nhà mẹ đẻ? Diêu thị, ngươi và ta đều ở chung dưới một mái hiên bao nhiêu năm nay , ngươi bao nhiêu cân lượng ta mà kh biết , ngươi l đâu ra nhà mẹ đẻ chứ!”

Lời của nàng ta vừa thốt ra, mặt của Diêu Liên Tâm tức khắc đỏ bừng lên.

Thẩm Lệnh Nghi th vậy kh ổn, vừa định đẩy Diêu Liên Tâm đang che chở ra, thay nàng nói vài câu lại th Diêu Liên Tâm đã nắm chặt l tay áo nàng, sau đó làm như kh chuyện gì xảy ra mà cười giới thiệu với nàng.

“Lệnh Nghi, vị này là Hồ tỷ tỷ, chính thê của Phùng lang, mọi gặp nhau chính là duyên phận... cũng thể gọi một tiếng tỷ tỷ.”

Nhưng Diêu Liên Tâm vừa nói xong, Hồ thị lại khoa trương dùng tay che miệng, vẻ mặt đầy ghê tởm:

“Ối chà, cái duyên phận này ta kh dám trèo cao đâu nhé. mà ngươi quen, nói kh chừng là cô nương ở chốn phong trần phố hoa nào đó. Ngươi gọi ta một tiếng tỷ tỷ ta cũng nhận , coi như xui xẻo thôi nhưng ngươi đừng để hạng linh tinh gì cũng đến gọi ta là tỷ tỷ, tổn thọ đó!”

Hồ thị hơi kh biết xấu hổ, đang ngồi trong đại sảnh của Túy Tiên Lâu, qua lại còn kh ít trà khách khác ngang, vậy mà nàng ta lại cứ thế tuôn ra những lời khó nghe như vậy, đến nửa ểm thể diện cũng kh cho Thẩm Lệnh Nghi, quả thực là làm nhục văn nhã.

“Phu nhân...” Diêu Liên Tâm rõ ràng cũng kh ngờ Hồ thị lại thể kh màng đến nghi thức lễ tiết như vậy, nhất thời sắc mặt tái x.

Tuy nhiên nha hoàn bên cạnh Hồ thị rõ ràng cũng đã quen làm cái việc bỏ đá xuống giếng, nghe vậy lại còn kh sợ chuyện lớn mà bước lên trước, nhấc ấm trà trên bàn lên nhét vào tay Diêu Liên Tâm.

“Phu nhân ở trong phủ lúc nào cũng khen Diêu di nương là hiểu quy củ, bảo nô tỳ bọn ta ngày thường đều học tập quy củ của Diêu di nương cho tốt. Nô tỳ vào mắt cũng cảm th di nương đã thân là di nương, vậy thì bất kể là ở trong phủ hay bên ngoài, đều làm tròn bổn phận hiếu kính phu nhân, hầu hạ phu nhân, di nương nói kh?”

Diêu Liên Tâm bị thân ấm nóng bỏng làm cho rụt tay lại nhưng nàng lại vì sợ làm rơi ấm trà mà nén đau, vững vàng bưng l nó.

Nhưng Hồ thị ngồi đối diện th vậy lại cố tình thở dài: “Cũng khó trách ta lúc nào cũng nói cái dáng vẻ diễn kịch này của ở trong phủ thật sự là quá giỏi.”

Nàng ta nói mày mắt đột nhiên cụp xuống khiến cho đôi mắt vốn đã tr kh được l lợi tròn trịa lại càng thêm đáng ghét kh thân thiện.

?” Hồ thị lại một lần nữa nén giọng nói: “Ở trong phủ rót trà cho ta thì ngươi bằng lòng thấp hèn quỳ trên đất còn ở bên ngoài, ngươi lại đến quy củ cũng kh bằng lòng làm nữa ?”

Thẩm Lệnh Nghi bị giọng nói chói tai của Hồ thị làm cho giật nảy .

Dĩ nhiên, kh chỉ là giọng nói mà còn là những lời lẽ ngạo mạn của nàng ta.

Những năm nay, nàng từ chốn lầu x đến vương phủ, thực ra cũng xem như đã nếm trải đủ thói đời nóng lạnh.

Nàng biết rõ, trong các gia tộc cao môn ở Thượng Kinh, nhiều kẻ hợm hĩnh, xu nịnh kẻ trên, chà đạp dưới, thậm chí là dựa vào sở thích tính khí của mà kh coi hạ nhân là cũng .

Thế nhưng đó đều là những hành động đóng cửa lại kh ai th, tốt xấu gì cũng đều là lời đồn đãi rỉ tai nhau.

Nhưng trên bề mặt, bất kể là chủ nhân hay phu nhân của các gia đình lớn, đều cần giữ thể diện.

Vậy mà lúc này, bọn họ lại đang ở giữa một quán trà đ qua lại.

Thẩm Lệnh Nghi thậm chí đã th vài vị trà khách hiếu kỳ đang dừng bước quan sát.

Chuyện này, nếu đóng cửa lại mà nói, chẳng qua chỉ là chính thất gây khó dễ cho tiểu . Nhưng nếu làm ầm ĩ ở bên ngoài, vậy thì mất mặt chính là cả Phùng gia!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...