Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người
Chương 130:
Trong lúc cấp bách, Thẩm Lệnh Nghi nghĩ tùy tiện nói gì đó để dời sự chú ý của Lục Yến Đình, bất giác liền nghĩ đến Hỉ Diên.
“Tại ?” Nhưng đàn trước mắt lại là một cao thủ một lòng hai việc, bề ngoài nghiêm túc trả lời nàng nhưng bàn tay bên dưới váy cũng chưa từng dừng lại.
Trớ trêu thay, thật sự một đôi tay đẹp, vẽ được một tay tr tốt, b.ắ.n được một cây cung tên lợi hại, dĩ nhiên là vô cùng linh hoạt.
“Chỉ là... muốn để nó được tự do, đừng... giống như ta!”
Thẩm Lệnh Nghi cảm th dòng suy nghĩ của sắp đứt , cảm giác mãnh liệt đó như dòng nước s dâng trào cuốn l nàng.
nh, nàng đã bị làm cho khó chịu, chỉ thể bất giác thở hổn hển, hàng mi khẽ run, mềm giọng bắt đầu xin tha.
“Lục... Lục Yến Đình, ngài đừng... trêu ta nữa!” Giọng nói nũng nịu muốn khóc lại như kh khiến ta nảy sinh bao suy nghĩ.
Lục Yến Đình cười cúi đầu, hôn lên bờ môi căng mọng của nàng, nuốt l hơi thở mập mờ giữa hai , khàn giọng nói: “Chỉ cần ở bên cạnh ta, ta vẫn sẽ cho ngươi đủ tự do.”
Chẳng biết từ lúc nào, bên ngoài lại lất phất mưa. Tiếng mưa hòa cùng tiếng tí tách của đồng hồ cát trong phòng, che giấu tiếng “xì xì” của con thiêu thân lao vào lửa ở góc phòng yên tĩnh.
Thẩm Lệnh Nghi chỉ cảm th khắp toát ra một hương vị kh thể nói thành lời.
Bàn án cứng ngắc, cấn vào sống lưng nàng từng cơn đau nhưng trong cơ thể lại một cảm giác no đủ khó tả khiến nàng mềm nhũn kh còn chút sức lực.
Lục Yến Đình dường như cũng biết đã làm đau nàng, sau khi bế dậy liền nhẹ nhàng ôm vào lòng.
Thẩm Lệnh Nghi thuận thế tì cằm lên vai , đôi mắt ngấn nước nửa nhắm nửa mở, chờ đợi cơ thể vẫn còn đang căng cứng của từng chút một thả lỏng.
Trong chuyện tình ái, Lục Yến Đình kh hổ là một vị sư phụ tốt.
So với sự giày vò khó chịu lúc ban đầu, Thẩm Lệnh Nghi biết rõ, nàng của hiện giờ cũng đã thể cảm nhận được một chút hoan lạc và thú vị từ trong đó.
Chỉ là hôm nay Lục Yến Đình lại vô cùng lỗ mãng, lúc động tình lại x.é to.ạc luôn cả chiếc váy hoa phù dung trên nàng.
Thẩm Lệnh Nghi kh khỏi hơi tức giận. Chiếc váy này vẫn còn mới tinh từ chất liệu vải lụa đến kiểu dáng nàng đều thích, mới mặc m lần đã bị ta làm hỏng .
Nghe tiếng hít thở dần dần ổn định của tiểu nữ nhân, Lục Yến Đình vừa định bế xuống bàn thì lập tức th được chút kh vui lóe lên trong đáy mắt nàng.
Thực ra, ngày thường Thẩm Lệnh Nghi luôn một dáng vẻ ôn ôn hòa nghe lời, dường như chẳng tính khí gì lớn, mặc cho ta xoa tròn nắn dẹt, dễ bắt nạt.
Nhưng Lục Yến Đình lại biết, nếu tiểu nữ nhân thật sự lạnh mặt xuống, vậy thì thật sự là m phần kh dễ chọc.
bèn thuận theo ánh mắt của Thẩm Lệnh Nghi qua, lập tức kh tự nhiên mà g giọng: “Hôm khác đền cho ngươi một chiếc mới là được chứ gì.”
“Đại nhân tốt nhất là nói lời giữ lời!” Thẩm Lệnh Nghi vẫn lạnh mắt , hiếm khi lại cậy sủng mà kiêu.
So với vẻ cúi đầu thuận mắt của nàng, Lục Yến Đình thật sự thích dáng vẻ vênh váo lúc này của nàng, liếc mắt đưa tình, đẹp đến kh gì tả xiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lieu-xuan-dung-sac-hau-nguoi/chuong-130.html.]
bèn giơ tay lên, nhẹ nhàng che đôi mắt đen trắng rõ ràng của nàng, sau đó nghiêng lại dán lên, gần như mùi mẫn mà hôn lên tiểu nữ nhân trong lòng...
Kết quả là tối hôm đó, đợi đến khi Thẩm Lệnh Nghi bị Lục Yến Đình bế về Phong Hà Cư đã mệt đến mức kh thể mở mắt nổi. còn chưa chạm đến gối đã chìm vào giấc ngủ say.
Đêm đó, nơi ánh nến sáng suốt đêm giống như thư phòng của Ẩn Trúc Viện còn từ đường nội trạch của Phùng phủ.
Chỉ là khác với sự quyến luyến trong Ẩn Trúc Viện, bên trong từ đường của Phùng phủ lại tràn ngập một bầu kh khí khóc lóc thê thảm. ngoài kh biết còn tưởng trong phủ đang cử hành tang lễ.
Thế nhưng ai thể đoán được, tiếng khóc than như quỷ gào sói tru đó lại chính là do chính thê của Phùng Tấn - Hồ thị, phát ra.
Hồ thị mặt mày đẫm nước mắt đã bị Phùng Tấn bắt quỳ trong từ đường từ lúc chạng vạng. Suốt hơn nửa đêm, Phùng Tấn lại kh hề ý định nhượng bộ.
Hưu thê là yêu cầu duy nhất mà Phùng đại nhân đưa ra từ lúc hồi phủ.
Hồ thị nghe vậy, tức khắc nước mắt tuôn rơi, dáng vẻ run rẩy quỳ trên đất ôm l đùi Phùng Tấn, hoàn toàn khác hẳn với vẻ kiêu ngạo lúc ở Túy Tiên Lâu đối với Diêu Liên Tâm.
Nhưng Phùng Tấn th vậy lại kh hề chút thương xót, ngược lại mắt đầy phẫn nộ và khó hiểu.
“Ban đầu lúc ngươi biết ta bị khác dâng sớ tố cáo thì lập tức thuận nước đẩy thuyền mà nhận Bình ca nhi làm con thừa tự. Vì chuyện này, ta luôn cảm th lỗi với Liên nương lại vì lo cho tiền đồ mà kh thể làm gì được. Những năm nay, mọi việc lớn nhỏ trong phủ ta đều giao cho ngươi lo liệu.”
“Thế nhưng mẫu thân bệnh nặng, ngươi giả vờ nhận hết mọi việc hầu hạ, thực chất lại lén lút sau lưng ta, đẩy hết mọi việc bẩn thỉu mệt nhọc cho Liên nương. Nực cười là ta lại tưởng rằng ngươi chủ nội, ta chủ ngoại, chúng ta vợ chồng đồng lòng là thể sống qua ngày tốt đẹp. Nào ngờ, lòng dạ của ngươi lại còn hẹp hòi hơn cả đầu kim mũi nhọn, bao nhiêu năm nay, chỉ một Liên nương ngươi cũng kh dung chứa nổi!”
Phùng Tấn nói đến những chỗ đáng ghét của Hồ thị, tức giận đến mức hận kh thể giẫm lên nàng ta vài cái.
Trong từ đường, tiếng nức nở đứt quãng của Hồ thị như tiếng quỷ hú gọi, kh một khắc ngơi nghỉ.
Ngoài từ đường, Diêu Liên Tâm đang im lặng đứng dưới hành lang, giơ một chiếc đèn lồng về gian nhà chính đèn đuốc sáng trưng cách đó kh xa mà xuất thần.
Tiếng khóc lóc và cầu xin của Hồ thị từng đợt từng đợt bị gió đêm cuốn vào tai Diêu Liên Tâm nhưng nàng lại như thể kh hề nghe th, mặt kh biểu cảm, tựa như đang xem một vở tuồng cũ kỹ kh chút gợn sóng.
Đột nhiên, sau lưng nàng vang lên tiếng bước chân khe khẽ, ngay sau đó, nha hoàn Tiểu Hồng vẫn luôn hầu hạ nàng liền vội vã chạy đến dưới hành lang.
“Di nương, lại đứng đây hóng gió vậy.” Tiểu Hồng mắt đầy vẻ lo lắng, một mặt giậm chân một mặt nhận l chiếc đèn lồng nặng trĩu trong tay Diêu Liên Tâm.
“Bình ca nhi ngủ ?” Diêu Liên Tâm thản nhiên hỏi nhưng kh quay đầu lại.
Tiểu Hồng vội đáp: “Ngủ ạ, ngủ . Ca nhi trước lúc ngủ còn hỏi nô tỳ, sau này đều thể ngủ ở phòng của di nương kh. Nô tỳ nói , ca nhi mới yên tâm xoay .”
Tiểu Hồng nói kh khỏi ướt mắt: “Di nương, nói xem, chúng ta đây... được xem là khổ tận cam lai kh ạ!”
Gió đêm thổi qua hành lang cuốn l vạt váy của Diêu Liên Tâm, xào xạc.
Nàng chậm rãi quay đầu liếc đại nha hoàn thân cận, mà bất kể nàng đắc sủng hay kh vẫn luôn theo , đột nhiên cười khổ.
“Một năm trước lúc mẫu thân hấp hối, Phùng lang cũng đã nói muốn hưu thê. Nhưng nhà họ Hồ đến cửa gây náo loạn một trận, chuyện đó cuối cùng cũng kh giải quyết được gì.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.