Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người

Chương 29:

Chương trước Chương sau

Thế là sau nhiều lần do dự, Thẩm Lệnh Nghi cuối cùng vẫn mở lời với Tri Xuân.

"Bút mực gi nghiên ư?" Nhưng Tri Xuân nghe vậy lại cười: "Thứ này thư phòng của gia chẳng sẵn đó , cô nương đến thư phòng của gia là được , hà tất tốn c dời đồ về phòng làm gì?"

Nàng vừa nói vừa chỉ vào bàn tủ trong phòng: "Phòng của cô nương cũng kh lớn, lát nữa bày m thứ bút mực gi Tuyên đó lên bàn, đến chỗ uống trà ăn ểm tâm cũng chẳng còn."

"Thư phòng của đại nhân ư?" Thẩm Lệnh Nghi vội xua tay: " mà được chứ!"

" gì mà kh được ạ?" Tri Xuân nói: "Cô nương kh biết đó thôi, gia ở biệt viện chưa bao giờ làm chính sự cả. Thư phòng của ngài ngày thường đến cửa cũng chẳng m khi đóng. Trước đây mẫu thân nô tỳ còn đặc biệt muốn lắp khóa cho cửa thư phòng, chỉ sợ lỡ mất mát thứ gì lại kh biết ăn nói với gia ra . Nhưng gia kh đồng ý, nói là phiền phức, còn bảo trong phòng chẳng đồ gì quý giá, kh cần câu nệ như vậy, ra vào lại bất tiện."

Th Thẩm Lệnh Nghi nghe xong vẫn do dự, Tri Xuân kh khỏi hỏi: "Vậy cô nương muốn bút mực gi nghiên để làm gì ạ?"

"...Nhàn rỗi kh việc gì làm nên muốn... luyện tập thư họa một chút." Thẩm Lệnh Nghi nói nửa thật nửa giả.

"Nếu cô nương kh muốn đến thư phòng cũng được ạ, bên cạnh phòng đó một gian phòng phụ đang để trống, lát nữa nô tỳ sẽ dọn dẹp cho cô nương."

"Chuyện này... hay là cứ nói với mẫu thân của ngươi một tiếng ?" Thẩm Lệnh Nghi cuối cùng cũng chút động lòng, nhưng vẫn luôn ghi nhớ thân phận, kh dám tùy tiện vượt qua giới hạn.

Tri Xuân dĩ nhiên cũng biết tính cách của nàng, bèn cười đồng ý: "Được ạ, lát nữa nô tỳ sẽ nói với mẫu thân một tiếng..."

Cứ như vậy, Thẩm Lệnh Nghi đã bước vào gian phòng phụ phía nam thư phòng của Lục Yến Đình, bắt đầu những ngày "múa bút múa mực".

Nhưng hai ngày đầu nàng vẫn căng thẳng, chỉ dám ở trong phòng phụ nửa buổi, lúc cũng sẽ cẩn thận mang theo bức tr chép dở.

Thế nhưng m ngày đó Lục Yến Đình đều bận rộn đối phó với Mục Vương và Ngũ Hoàng tử trong triều, hiếm khi đặt chân đến Ẩn Trúc Viện, dù về thì cũng đến vội vội.

Sau khi biết Thẩm Lệnh Nghi dùng gian phòng phụ và văn phòng tứ bảo trên bàn của , Lục Yến Đình cũng chỉ thản nhiên gật đầu nói một tiếng "Biết ", chứ kh ý phản đối gì.

Vì thế sau đó, Thẩm Lệnh Nghi cũng dần dần bạo dạn hơn, thời gian ở trong phòng phụ cũng ngày một dài hơn.

Buổi chiều hôm đó, nàng chợp mắt tỉnh dậy, thu dọn một chút đến phòng phụ tiếp tục phần còn dang dở từ buổi sáng.

Liên tục chép m ngày, bức tr sơn thủy đã sắp hoàn thành, nhưng dù cũng là lần đầu chép, một vài chi tiết vẫn chưa được ưng ý, vì vậy Thẩm Lệnh Nghi định tăng tốc độ để chép nh thêm nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lieu-xuan-dung-sac-hau-nguoi/chuong-29.html.]

Thật ra nàng hơi sốt ruột muốn kiếm một ít bạc, dù cha mẹ và đệ đệ cũng sắp về Thượng Kinh, sắp tới sẽ nhiều chỗ cần dùng đến bạc, ăn mặc ở đâu cũng kh thể thiếu, còn dành dụm một khoản tiền chữa bệnh cho mẹ, đây cũng là một khoản chi kh nhỏ. Thẩm Lệnh Nghi lần đầu tiên cảm th chút giật gấu vá vai.

Trên đường đến phòng phụ, Thẩm Lệnh Nghi tình cờ gặp Tri Xuân đang quay về nội viện, nàng bèn tiện thể hỏi Tri Xuân tối nay Lục Yến Đình đến Ẩn Trúc Viện nghỉ lại kh.

Tri Xuân đáp: "Ban nãy phụ thân nô tỳ còn nói dạo này gia hình như về Lục phủ, lẽ hai ngày nữa mới qua đây được ạ."

Thẩm Lệnh Nghi nghe vậy thầm vui mừng, chào tạm biệt Tri Xuân rảo bước nh nhẹn chạy về phía phòng phụ.

Chiều tối hôm đó, trời vừa sập tối, trên kh trung đã lất phất mưa bay. Tiết Xuân Phân vừa qua, mưa cũng nhiều dần, thời tiết cũng như ấm lên từng ngày.

Lục Yến Đình xử lý xong việc vặt từ Nội Các ra ngoài thì đã th Tê Sơn cầm ô đứng bên xe ngựa chờ sẵn.

Th chủ tử, Tê Sơn chạy nh tới, giơ ô che trên đỉnh đầu Lục Yến Đình hỏi: "Gia, chúng ta về Lục phủ ạ?"

Lục Yến Đình "ừ" một tiếng, nhưng vừa được hai bước lại đột nhiên nghĩ đến một chuyện, bèn quay đầu đổi ý dặn dò Tê Sơn: "Kh, về Ẩn Trúc Viện trước đã."

Trên suốt quãng đường này, thực ra cũng kh hẳn là lòng như tên bay về nhà, chỉ là Lục Yến Đình ngồi trong xe ngựa luôn cảm th tâm tư chút mơ hồ khó hiểu.

M ngày nữa là đến ngày giỗ tổ tiết Th Minh, việc vặt trong nhà thờ tổ nhiều, là đích tử của Lục phủ, nhiều việc vặt trong phủ kh thể thoái thác được, vì vậy hai ngày nay mới luôn ở lại nhà thờ tổ.

Nhưng hôm nay cũng thật trùng hợp, thuộc địa Bắc Liêu truyền tin đến, lệnh đại xá được c bố sớm hơn dự định, quân đồn trú ở đó đã sắp xếp cho đợt lưu phạm đầu tiên khởi hành về kinh. Trong số những này, cả phụ mẫu và đệ đệ của Thẩm Lệnh Nghi.

Cũng chẳng biết lúc đó đã nghĩ ngợi gì, chỉ là muốn đích thân báo tin này cho tiểu nữ nhân ngày đêm mong ngóng gia đình đoàn tụ kia.

Chiếc xe ngựa bình thường xuyên qua thành, khi Lục Yến Đình quay về Ẩn Trúc Viện thì trời đã tối mịt, bên ngoài mưa gió dần mạnh lên, cái lạnh se sắt của mùa xuân, gió lạnh cuốn theo những bước chân vững chãi mà nh nhẹn của Lục Yến Đình tiến gần đến thư phòng từng tấc một.

Từ xa, đã th trong phòng phụ còn sáng đèn, chỉ là trên khung cửa sổ đóng chặt lại kh hề hiện ra bóng đang ngồi ngay ngắn.

Lục Yến Đình th vậy chút kh chắc, nghĩ rằng lẽ tiểu nữ nhân đã về phòng .

Kết quả là khi đẩy cửa phòng phụ ra, lại th Thẩm Lệnh Nghi đang gục nằm bò trên bàn án, tay cầm một cây bút l sói quản ngọc, đầu nghiêng sang một bên gối lên mu bàn tay trái, yên yên tĩnh tĩnh... ngủ .

Lục Yến Đình sững , nhẹ chân bước vào đến gần xem, lại th dưới tay tiểu nữ nhân còn đè một bức tr, một bức tr mực còn chưa khô hẳn, vẽ chính là bức "Thiên Sơn Giang Bạn Đồ" mà m hôm trước đã tiện tay tặng cho nàng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...