Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người

Chương 73:

Chương trước Chương sau

Sau khi phát ra một tiếng thở dài vô cùng nặng nề, Lục Yến Đình cúi , hôn m giọt lệ trong veo nơi khóe mắt nàng.

Đêm đó, Thẩm Lệnh Nghi căn bản kh biết đã ngủ từ lúc nào, chỉ biết lúc tỉnh dậy ngày hôm sau, nàng vẫn ở trong phòng riêng của Lục Yến Đình mà bên giường đã kh còn ai, gối chăn sờ vào đều đã lạnh.

Lục Yến Đình, chắc hẳn đã từ sớm.

Thẩm Lệnh Nghi ngây ngốc ngồi yên trên đầu giường một lát nhưng trong đầu, chuyện tình ái mờ ảo mà hoang đường đêm qua lại làm thế nào cũng kh xua được.

Nói ra kỳ lạ.

Đêm qua một khoảnh khắc, nàng đột nhiên ảo giác rằng hóa ra thể khống chế được Lục Yến Đình.

Ít nhất, vào thời ểm đó, nàng thể cảm nhận được, nhịp thở lên xuống của Lục Yến Đình và lực đạo nặng nhẹ trong tay nàng, là như nhau...

Nghĩ đến những ều này, Thẩm Lệnh Nghi cả đột nhiên lại cảm th nóng ran lên.

Nàng thuận thế vén chăn định xuống giường rót một chén nước ấm. Vừa đứng dậy, bất ngờ mới phát hiện giữa hai chân một mảng trơn trượt ẩm lạnh, từ dưới lớp váy mỏng toát ra một mùi t.ì.n.h d.ụ.c nhàn nhạt.

Cảm giác khác thường này khiến Thẩm Lệnh Nghi tức khắc hoảng hốt, đầu gối mềm nhũn suýt chút nữa quỳ thẳng xuống đất.

Đúng lúc này, ngoài phòng riêng đột nhiên gõ cửa, là Tề Sơn đến hỏi nàng đã tỉnh chưa.

Thẩm Lệnh Nghi vội vàng ổn định lại tâm thần, ép bình tĩnh đáp lại lời Tề Sơn. Sau đó nàng đến nước cũng kh màng uống, vội vã mở cửa sổ, lại thu dọn một lượt giường chiếu chăn nệm, lúc này mới vội vàng rời khỏi đây.

Trong phòng riêng bên cạnh, tiểu Hỉ Diên đang ngoan ngoãn ngồi bên bàn.

Th Thẩm Lệnh Nghi đẩy cửa bước vào, tiểu nha đầu mắt sáng lên, nhảy khỏi ghế, chạy thẳng về phía nàng.

Sau một đêm ngủ bù ngon giấc, Hỉ Diên tr đã hồi phục được một chút tinh thần. Tuy những vết thương trên mặt và trên kh hồi phục nh như vậy nhưng những chuyện này cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Th tóc của tiểu nha đầu vẫn còn xõa, Thẩm Lệnh Nghi bèn dắt tay nó đến trước gương trang ểm, l lược ra giúp nó chải đầu.

“Ngươi đã dùng bữa sáng chưa?” Thẩm Lệnh Nghi hỏi nó.

Hỉ Diên gật đầu, mở to đôi mắt lớn qua gương ngượng ngùng nàng nhưng vẫn kh lên tiếng.

Thẩm Lệnh Nghi cũng kh ép cô bé mở miệng nói chuyện, chỉ tùy tiện trò chuyện với nó vài câu, sau đó nh nhẹn chải cho cô bé một kiểu tóc song loa kế đáng yêu.

Nữ hài t.ử ai cũng yêu cái đẹp, tiểu nha đầu th kiểu tóc mới của , mắt cũng kh rời được, cứ đưa tay cẩn thận che chở, như thể sợ búi tóc sẽ kh cẩn thận bị gió thổi tung.

Thẩm Lệnh Nghi Hỉ Diên cười, nó cũng vui vẻ cười theo.

Lúc Tề Sơn bưng một bát mì chay vào phòng, ngẩng đầu lên đã th bên bàn một lớn một nhỏ hai đang ở đó cười ngây ngô.

Tề Sơn kh khỏi trêu chọc Hỉ Diên: “Ồ, th Thẩm tỷ tỷ là vui kh, buổi sáng lúc ta mang bữa sáng đến cho ngươi, tiểu quỷ nhà ngươi còn hung thần ác sát đó!”

Thẩm Lệnh Nghi nghe vậy, cười kéo tiểu Hỉ Diên đang rúc bên chân ra trước mặt, sau đó chỉ vào Tề Sơn nói với nó: “Đây là Tề Sơn ca ca, là tốt.”

Hỉ Diên e thẹn gật đầu, bĩu môi nhỏ giọng gọi một tiếng “ca ca”, sau đó lại nh như chớp luồn ra sau lưng Thẩm Lệnh Nghi, níu l vạt áo nàng kh chịu bu.

Tề Sơn th vậy vui vẻ: “Được , tỷ tỷ đây là dính theo một cái đuôi nhỏ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lieu-xuan-dung-sac-hau-nguoi/chuong-73.html.]

Thẩm Lệnh Nghi cười ngồi xuống, th Tề Sơn đặt bát mì đến trước mặt , nàng lúc này mới ngại ngùng nói với ta:

“M ngày nay ở bên ngoài thật sự đa tạ ngươi nhiều. Trước đây trên thuyền cũng vậy, qua lại đều là ngươi lo liệu bận rộn, vốn một vài chuyện, đáng lẽ nên do ta làm.”

Những lời này của Thẩm Lệnh Nghi nói chân thành, bởi vì nàng biết, Tề Sơn và Sùng Lĩnh cũng vậy, thực ra là hộ vệ thân cận của Lục Yến Đình, chịu trách nhiệm về sự an toàn của Lục Yến Đình, chứ kh là tiểu tư chuyên hầu hạ sinh hoạt thường ngày của .

Nhưng Tề Sơn nghe vậy lại kh hề để ý mà xua tay, sau đó toe toét “hì hì” một tiếng.

“Lúc ra ngoài a tỷ của ta đã cảnh cáo ta , bảo ta nhất định quan tâm Thẩm tỷ tỷ nhiều hơn. Hơn nữa, những việc chạy vặt này, ngày thường chính là ta làm. Sùng Lĩnh thường ở bên ngoài, cũng chỉ ta ở gần chăm sóc gia, cho nên, đều là tiện thể cả.”

Thẩm Lệnh Nghi mỉm cười gật đầu, lại cảm ơn ta một tiếng mới hỏi: “Đại nhân đâu ?”

“Đại nhân sáng sớm đã cùng Tiêu tri phủ ra khỏi dịch trạm tuần tra tai tình ạ.”

“Tiết thống lĩnh cùng kh?”

Tề Sơn lắc đầu: “Sùng Lĩnh dẫn theo.”

Nói ta dứt khoát kéo ghế ra ngồi đối diện Thẩm Lệnh Nghi, một mặt thúc giục nàng mau ăn mì, một mặt lại như tán gẫu nói:

“Đại nhân trước khi dặn dò, bảo tỷ tỷ hôm nay dẫn theo tiểu nha đầu ở dịch trạm nghỉ ngơi cho t.ử tế, bữa trưa lát nữa sẽ mang đến.”

“Ngươi và Tiết thống lĩnh lát nữa cũng sắp xếp kh?”

Lúc này mà Lục Yến Đình thể ều động hạn, Tề Sơn và Tiết Thừa Phong thân thủ đều tốt, kh lý do gì lại ở dịch trạm rảnh rỗi cả ngày.

Tề Sơn cũng kh giấu giếm: “Gia bảo ta và Tiết đại ca ra ngoài dạo một vòng.”

“Dạo một vòng?” Thẩm Lệnh Nghi dừng đũa.

Nàng dường như hơi hiểu ra sự sắp xếp của Lục Yến Đình.

Quả nhiên, Tề Sơn nhỏ giọng nói:

“Gia nào tin cái tên Tiêu Lập đó chứ. Ngài nói, hôm nay ra ngoài, chính là cùng Tiêu Lập diễn một màn kịch, muốn xem xem ta rốt cuộc đã tốn bao nhiêu bạc để tô vẽ thái bình. Cho nên ngài mới sắp xếp ta và Tiết đại ca lát nữa theo Tường T.ử đến những thôn huyện bị thiên tai nghiêm trọng xem thử.”

đến thôn Đại Điền kh? Nhà ta ở đó...”

Đột nhiên, Hỉ Diên, trước nay kh chủ động mở miệng, lại lên tiếng.

Th Thẩm Lệnh Nghi và Tề Sơn đồng loạt về phía , Hỉ Diên sững , hoảng hốt lại trốn ra sau lưng Thẩm Lệnh Nghi.

Thẩm Lệnh Nghi im lặng nắm l bàn tay nhỏ hơi thô ráp của Hỉ Diên, đột nhiên hỏi Tề Sơn: “Chúng ta thể cùng kh?”

Tề Sơn nghĩ cũng kh nghĩ đã lắc đầu từ chối thẳng thừng: “ mà được, chuyến ra khỏi thành này trên đường nhiều biến động, lỡ như xảy ra chuyện gì, ta kh thể nào ăn nói với gia được.”

Thẩm Lệnh Nghi nghe vậy cũng cảm th đây là đang làm khó khác.

“Cũng , là ta lỗ mãng . Hơn nữa chuyến ra khỏi thành này của các ngươi chắc c là cưỡi ngựa một , mang theo chúng ta ngược lại còn vướng víu.”

“Chủ yếu vẫn là quá kh an toàn!” Tề Sơn phụ họa.

“Được , vậy các ngươi cứ mau mau về, đừng chậm trễ.” Thẩm Lệnh Nghi nói đứng dậy, tiễn Tề Sơn ra khỏi phòng riêng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...