Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người

Chương 87:

Chương trước Chương sau

Thẩm Lệnh Nghi ngồi trong xe ngựa, một tay chống cằm tựa vào cửa sổ xe, mặc cho cơn gió đêm lành lạnh thổi lên gương mặt trắng như sứ của nàng, làm lay động những sợi tóc mai, bay bay phất phơ.

Lục Yến Đình chỉ cảm th sợi dây đàn trong lòng dường như đang bị một bàn tay vô hình liên tục khảy động, kh quy luật, hỗn loạn vô trật tự.

lập tức dời tầm mắt , dòng suy nghĩ xoay chuyển, đột nhiên ho m tiếng.

Thẩm Lệnh Nghi đối với nhất cử nhất động của vô cùng nhạy cảm, nghe tiếng liền lập tức quay đầu, một cái, sau đó nhíu mày nghiêm túc nói:

“Đại nhân, sau khi về dịch trạm, hay là để Tê Sơn mời một vị đại phu đến xem cho ngài ạ. Giấu bệnh sợ t.h.u.ố.c kh tốt đâu, thật đó.”

Cảm th Lục Yến Đình chưa chắc đã để tâm đến lời nói, Thẩm Lệnh Nghi bèn dứt khoát nhấn mạnh giọng ệu, mang theo một chút khẩu khí dọa mà nói thêm.

“Sau lũ lụt phần lớn đều sẽ dịch bệnh ập đến, nhiều lúc ta chỉ cần hơi kh chú ý là sẽ mắc bệnh. Nếu giấu bệnh sợ thuốc, bệnh nhỏ kéo thành bệnh lớn, vậy thì...”

Lục Yến Đình sững , đường hoàng liếc nàng một cái: “Ngươi cứ thẳng thừng trù ta c.h.ế.t sớm .”

Thẩm Lệnh Nghi lập tức biết ý mà ngậm miệng, trong lòng nghĩ trước khi đoàn tụ với gia đình, vị Phật sống trước mắt này thật sự còn chưa thể c.h.ế.t được!

Mà Lục Yến Đình dường như lại thấu được những suy tính nhỏ nhặt trong lòng nàng, chỉ thản nhiên như mây gió mà nói thêm một câu: “Ngươi yên tâm, đều nói tai họa lưu lại ngàn năm, ta kh dễ c.h.ế.t như vậy đâu.”

Th tiểu nữ nhân nghe vậy hơi kinh ngạc mở to mắt, Lục Yến Đình nhướng mày cười một tiếng, sau đó xòe lòng bàn tay ra trước mặt nàng.

“Đưa đây.” nói.

Thẩm Lệnh Nghi chớp chớp mắt, trong lòng lập tức hiểu ra đang đòi thứ gì nhưng lại giả vờ ngây ngô mà hỏi: “Vật gì ạ?”

“Là ngươi tự giao cho ta, hay là để ta lục soát ngươi?” Lục Yến Đình cũng kh thúc giục nàng nhưng trong lời nói lại tràn đầy khẩu khí cảnh cáo.

Thẩm Lệnh Nghi nén một hơi nhưng cuối cùng vẫn kh thể chống lại được đôi mắt mang theo vẻ sắc lạnh của đàn . Cuối cùng nàng vẫn bĩu môi, chậm rãi từ thắt lưng l ra miếng ngọc bội mà Ôn Cửu Kh đã tặng cho .

Lúc đưa đồ cho Lục Yến Đình, tiểu nữ nhân còn lẩm bẩm giải thích.

“Tiểu hầu gia nói là tặng cho ta để phòng thân, thực tế cũng tác dụng đó nha. Ban nãy ta đã dùng ngọc bội để dọa được Tiêu tri phủ, d tiếng của Tiểu hầu gia... ai da!”

Ai ngờ nàng còn chưa nói hết lời, Lục Yến Đình lại đến một cái liếc mắt cũng kh , dùng mu bàn tay ném thẳng miếng ngọc bội ra ngoài cửa sổ xe.

Vật nhỏ rơi xuống con đường lầy lội, đến một tiếng động cũng kh , nh đã bị bánh xe lăn qua bỏ lại phía sau.

Thẩm Lệnh Nghi hơi ngây , đột ngột lao tới, một tay vén rèm xe thò đầu ra về phía sau.

Nhưng xe ngựa vẫn còn đang trên đường núi, sắc trời dần tối, ra xa gần như là một mảng tối om, đến đường cũng kh rõ, càng đừng nói đến vật rơi trên đường.

“Lục Yến Đình!” Thẩm Lệnh Nghi tức giận bu rèm xuống, mắt trợn tròn chằm chằm đàn :

ngài thể tùy tiện ném đồ của ta!”

Lục Yến Đình một tay chống trán tựa vào vách toa xe, tiểu nữ nhân như một con mèo xù l chỉ vào mà mắng, ngược lại bất ngờ kh nửa ểm tức giận, ngược lại còn cảm th thú vị.

lại là đồ của ngươi, đó rõ ràng là đồ của Ôn Cửu Kh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lieu-xuan-dung-sac-hau-nguoi/chuong-87.html.]

“... Tiểu... Tiểu hầu gia đưa cho ta , vậy thì là của ta.”

“Ngươi nhận đồ của nam nhân khác, đã sự đồng ý của ta chưa?”

“Ta... ta, ta tại lại cần ngài đồng ý!”

Nói đến đây, Thẩm Lệnh Nghi đã đỏ bừng cả mặt. Nếu luận về biện bác, nàng hoàn toàn kh là đối thủ của Thủ Phụ đại nhân.

“Tại ư?”

Lục Yến Đình như khẽ thở dài một hơi, sau đó lắc đầu ôm tiểu nữ nhân còn đang xù l vào lòng, một mặt vuốt ve mái tóc dài xõa sau lưng nàng, một mặt khẽ nói:

“Cả con ngươi cũng là của ta, ngươi nói ? Tùy tiện nhận tín vật của nam nhân khác, chuyện này nếu đổi lại là những phu nhân của các gia tộc cao môn, ngươi biết, đáng tội gì kh?”

Thẩm Lệnh Nghi: “...”

“Là bị dìm lồng heo đó!” Lục Yến Đình dọa nàng.

Thẩm Lệnh Nghi nghe vậy, tức khắc cứng đờ bất động. Sau đó, bên tai nàng liền truyền đến tiếng cười khẽ của đàn .

Thực ra, vòng tay này đối với nàng đã quen thuộc nhưng nhiệt độ cơ thể quá cao của Lục Yến Đình lại khiến nàng vô cùng kh thoải mái.

Nghĩ đến này đến bây giờ vẫn còn đang phát sốt, tim nàng đột nhiên liền mềm .

Tối hôm đó, đoàn ngựa đ đảo toàn bộ đều nghỉ lại ở dịch trạm thành Lư Giang. Dịch trạm vốn vốn dĩ im lìm tức khắc trở nên náo nhiệt đèn đuốc sáng trưng.

Lục Yến Đình vừa xuống xe ngựa đã dẫn thẳng đến phòng nghị sự của dịch trạm. Cùng vào với còn Ôn Cửu Kh và Mạnh Tề Tuyển bọn họ, cuối cùng lại để Trì Lăng Châu ở lại ngoại sảnh.

Tuy nhiên rõ ràng là Trì Lăng Châu cũng kh hề rảnh rỗi.

Bởi vì một đám tướng lĩnh ngoài dịch trạm đều đang chờ nàng ra lệnh sắp xếp còn những nghịch đảng một đường từ trong rừng núi áp giải về, cũng xử lý ổn thỏa từng một.

Thẩm Lệnh Nghi th mọi đều bận rộn việc riêng, bèn vội vàng chạy đến nhà bếp của dịch trạm, ra lệnh cho các tớ lập tức chuẩn bị bữa tối, trà ểm tâm các loại để phòng khi cần đến.

Đợi đến khi Thẩm Lệnh Nghi lo liệu xong đồ ăn, thức uống từ nhà bếp ra, th Trì Lăng Châu đang đứng ở cửa dịch trạm con phố dài vắng vẻ trong thành Lư Giang mà ngẩn .

Nàng nghĩ một lúc liền tới, chủ động nói chuyện với Trì Lăng Châu.

“Hôm nay, thật sự đa tạ tiểu Trì tướng quân nhiều. Nếu kh cô nương và Tiểu hầu gia giúp đỡ từ trước, chỉ e...”

Trì Lăng Châu thích nghe Thẩm Lệnh Nghi gọi nàng một tiếng “tiểu Trì tướng quân” này, nghe vậy liền giả vờ hào sảng vung tay một cái, cười nói:

“Thẩm tỷ tỷ đừng quá khách sáo, kh giấu gì tỷ, cái mớ hỗn độn này ở Lư Giang, phụ thân của ta cũng đã sớm muốn nhúng tay vào dọn dẹp . Nào ngờ Tiêu Lập con ch.ó săn kia... haiz, tóm lại bây giờ thì tốt . Nghe nói Lục... Thủ Phụ định đề bạt Mạnh đại nhân làm tri phủ Lư Giang, sau này vùng Nam Lăng này, chắc thể thái bình một thời gian dài.”

“Thật ạ?” Thẩm Lệnh Nghi nghe vậy mắt sáng lên, nụ cười tự nhiên hiện lên trên má.

Trì Lăng Châu gật đầu, kh khỏi tò mò hỏi nàng: “Tỷ tỷ quen biết Mạnh đại nhân kh?”

“Tề Tuyển ca... ý ta là Mạnh đại nhân là học trò của phụ thân ta.” Thẩm Lệnh Nghi gật đầu, cũng kh hề giấu giếm:


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...