Linh Hồn Thứ Hai
Chương 1:
Đêm xuống, cha dượng trở về trong men say.
Phòng ngủ kế bên truyền đến tiếng cãi vã dữ dội, nghe th mẹ kêu lên: “Cứu với.”
Sau một tiếng “bịch”, tiếng kêu cứu của mẹ đột ngột tắt lịm.
Vài phút sau, cha dượng đến trước cửa phòng , dịu dàng hỏi: “Tiểu Sinh, con ngủ chưa?”
Tiếng va đập nặng nề vang lên, như thứ gì đó nặng, đập liên hồi vào cửa.
hoảng loạn chộp l một cây kéo trên giá sách, lùi về phía bệ cửa sổ.
Mu bàn tay đột nhiên chạm vào một thứ mềm mại.
Là con gấu b x - món quà sinh nhật mẹ tặng hai năm trước.
Nó mở mắt, vuốt gấu đặt lên vai , thì thầm vào tai :
“Đừng trả lời.”
1
Mỗi lần cha dượng say rượu, đèn trong nhà lại sáng suốt đêm kh tắt.
ta vớt từng con cá vàng nuôi ra khỏi bể, tiện tay ném xuống sàn gạch men.
chúng giãy giụa trên nền nhà, ta phá lên cười ha hả.
😁
kh thể bảo vệ những con cá của , chỉ thể trốn trong phòng ngủ.
Trong phòng khách, tiếng ngáy vang trời của ta nh chóng vọng tới.
Mẹ khẽ khàng bước vào phòng .
nhắm chặt mắt, giả vờ đang ngủ.
Ngón tay bà lướt qua khóe mắt , như thể đang kiểm tra xem vết nước mắt nào kh.
Sau đó, bà khẽ thở dài: “Tiểu Sinh, mẹ sẽ rời bỏ ta, mẹ hứa đ.”
kh đáp lời.
Vì biết, đến khi trời sáng, khi ta trở nên ôn hòa lịch thiệp, mẹ lại sẽ mềm lòng.
mọi chuyện lại tái diễn.
Sau này, đã hối hận vô số lần.
Giá như đêm đó, đừng khóc thì tốt biết m.
2
Đêm đó, căn bản kh dám chợp mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/linh-hon-thu-hai/chuong-1.html.]
Từ phòng ngủ bên cạnh truyền đến tiếng cãi vã gay gắt, mẹ vốn hiền lành lại cất cao giọng, kịch liệt chỉ trích cha dượng.
“ thể đối xử với Tiểu Sinh… Con bé là con gái !”
Ngay sau đó, tiếng bình hoa thủy tinh vỡ tan, lẫn với tiếng hét thất th của mẹ, từng tiếng từng tiếng đập mạnh vào tim .
bật dậy khỏi giường, lao đến trước cửa phòng, cố sức vặn tay nắm cửa, nhưng kh tài nào mở được.
Cửa đã bị khóa trái.
Nhất định là mẹ đã khóa.
Bà muốn ở lại trong phòng, kh nhúng tay vào chuyện này. Đợi ta tỉnh rượu, thì cứ coi như chưa chuyện gì xảy ra.
x đến bàn học lục ngăn kéo, muốn tìm ện thoại để báo cảnh sát, nhưng ngăn kéo trống kh.
Bên cạnh, lại vang lên một tiếng động lớn.
Sau đó, căn nhà chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên, theo nhịp tim , từng bước từng bước tiến sát lại cửa phòng.
Giọng cha dượng vọng qua cánh cửa, nghe thật dịu dàng: “Tiểu Sinh, con ngủ chưa?”
3
bịt miệng, kh dám phát ra dù chỉ nửa tiếng động.
Tiếng bước chân ngoài cửa ngừng lại, như thể đang xác nhận ều gì đó.
Một lát sau, tiếng bước chân dần xa.
nghĩ ta đã .
“Rầm! Rầm!”
Tiếng va đập nặng nề vang lên, như thứ gì đó nặng, đập liên hồi vào cửa.
hoảng loạn chộp l một cây kéo trên giá sách, lùi về phía bệ cửa sổ.
Mu bàn tay chạm vào một thứ mềm mại.
Là con gấu b x - món quà sinh nhật mẹ tặng hai năm trước.
Bà từng an ủi : “Buổi tối ôm nó, con sẽ kh sợ bóng tối nữa.”
Nhưng giờ đây, bóng tối đang từ từ ập đến qu .
Vài phút sau, cánh cửa “cọt kẹt” một tiếng, xuất hiện một khe hở.
Qua khe hở đó, một đôi mắt đục ngầu áp sát vào, thẳng vào .
ta cười nói: “Tiểu Sinh, ta th con nhé!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.