Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Linh Hồn Thứ Hai

Chương 15:

Chương trước

26

Trên đường về nhà, bước nh.

nóng lòng muốn kể cho A Trúc chuyện này, cũng muốn nghe xem nó nghĩ thế nào.

Từ nhỏ đến lớn, còn chưa ra khỏi tỉnh này, nói gì đến ra nước ngoài.

Nhưng, chỉ cần A Trúc ở bên cạnh, dám bất cứ đâu để mạo hiểm.

x vào phòng, phát hiện A Trúc đang ngồi trên bệ cửa sổ, hình như đang ngắm hoàng hôn.

chạy tới, nắm l bàn chân của nó.

“A Trúc, nghe nói này, một tin tốt…”

Lời nói đột nhiên ngừng lại.

phát hiện, cơ thể màu x lam của A Trúc trở nên bán trong suốt.

Qua bàn chân l xù trong lòng bàn tay , thể th lòng bàn tay của chính .

A Trúc nghiêng đầu , đôi mắt đen láy phản chiếu ánh màu của tia nắng hoàng hôn.

Cảm giác quen thuộc lan tỏa trong tim .

hoảng loạn bu tay ra, quay muốn .

Đằng sau lại truyền đến giọng nói bình tĩnh của A Trúc: “Tiểu Sinh, cũng chuyện muốn nói với .”

bịt tai: “Đừng nói! kh muốn biết!”

Nó kéo lại, chậm rãi nói:

“Tiểu Sinh, còn nhớ cái ‘ngã rẽ’ mà từng nói kh?”

“Từ hôm nay trở , kh còn cùng đường nữa.”

ôm l tia hy vọng cuối cùng, hỏi: “ thể cùng thêm một đoạn nữa kh?”

Nó lắc đầu: “ con đường mà riêng , cũng vậy.”

run rẩy nói: “Nhưng, còn nhiều chuyện, cần cùng để làm…”

Nó nói: “Những chuyện đó, tự cũng thể làm tốt.”

cúi đầu, nói: “ đã là bạn cuối cùng của …”

A Trúc vỗ nhẹ vào đầu .

“Nói gì mà ngốc nghếch thế? Nếu chỉ một con gấu b làm bạn, chẳng quá đáng thương ?”

một cái, giọng nói dịu xuống đôi chút:

“Thôi bỏ … Cho dù thật sự kh kết bạn được, cũng kh cả.”

“Dù …”

Nó đưa bàn chân dần mờ ra, chỉ vào n.g.ự.c :

sẽ ở đây bên , mãi mãi.”

kh nói gì nữa.

A Trúc chưa bao giờ cho ôm ngủ, nhưng đêm đó, nó cho ôm ngủ.

Nó kể cho nghe nhiều câu chuyện, cho đến khi ngủ .

“Tiểu Sinh, từ ngày mai trở , con đường của sẽ kh còn gập ghềnh như vậy nữa…”

Sáng sớm hôm sau, ngồi dậy khỏi giường, ôm con gấu b vào lòng.

A Trúc đã biến mất, chỉ còn lại một con gấu b kh còn cử động.

đã lâu kh khóc.

A Trúc từng nói, chỉ cần kh khóc, thế giới mỗi khi cho một phần khổ sở, nó sẽ trả lại một phần ngọt ngào.

Nhưng… A Trúc đã , ai còn cho kẹo nữa đây?

32

M ngày đó, đã trả lời email cho Allen, cảm ơn lời mời của .

Ông nh chóng tìm được gia đình bản xứ cho .

Thật trùng hợp, đó chính là nhà của cô bé nước Úc kiai.

Vài ngày trước khi , dì nhét một đống đồ ăn vặt, dưa muối vào vali của .

Dượng đứng một bên khuyên: “Kh cần mang nhiều thế đâu, Tiểu Sinh học bổng , bên đó cái gì cũng mua được mà.”

Chị họ tặng vài cuốn truyện tr, khẽ nói với : “Hè về nhớ mang sô cô la cho chị nhé.”

Cuối cùng, vali kh thể đóng lại được nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/linh-hon-thu-hai/chuong-15.html.]

l chiếc áo khoác l vũ ra, cẩn thận đặt con gấu b vào túi bên trong vali.

khẽ nói: “A Trúc, cùng đến đầu kia của thế giới xem nhé.”

Trên máy bay, xem năm bộ phim, cuối cùng cũng đến một thành phố nằm giữa vịnh và núi non.

Nơi đây đang vào mùa thu, nắng dịu nhẹ, trong kh khí thoang thoảng mùi bạch đàn.

Một sinh viên của Allen đến đón .

Đó là một chị gái nụ cười ấm áp, lái một chiếc ô tô trắng, chạy dọc theo Đại lộ ven s.

😁

Khi qua một bãi cỏ rộng lớn, th nhiều nằm trên đất tắm nắng, kh kìm được hỏi: “Họ đang làm gì thế ạ?”

Chị gái vừa xoay vô lăng, vừa cười nói: “Tắm nắng đ.”

chút ngạc nhiên: “Nhưng, hôm nay là thứ Tư mà.”

Chị nháy mắt: “Nắng thứ Tư cũng quý giá đ chứ.”

Khi đến gia đình bản xứ, từng kh thích nghi được vì vấn đề ngôn ngữ.

Khi siêu thị mua đồ, nói ấp úng. đường nhiệt tình chào hỏi, khiến luống cuống.

May mắn thay, dì trong gia đình bản xứ luôn dịu dàng sửa phát âm cho .

Một cô bé khác trong nhà thường kéo mua sắm, giới thiệu bạn bè của cô bé ở trường cho .

Allen cứ hai tuần lại gặp một lần, trò chuyện với .

Một buổi chiều, mời uống cà phê.

Ông gọi cho một ống hút ăn được, chậm rãi nói: “Đừng sợ mở lời, chỉ khi con bắt đầu thể hiện, thế giới này mới thể được thay đổi.”

“Thật ra…” nói thật lòng, “Con kh muốn thay đổi gì cả.”

Ông cười cười, nghiêng đầu .

“Thật sự kh muốn ? Con cứ thử xem , bắt đầu từ việc ghi lại những gì con quan sát được. Ví dụ như vấn đề thích nghi của th thiếu niên trong môi trường đa văn hóa… Ta tin rằng, góc của con sẽ giá trị.”

Thế là, đến thư viện, l cuốn sổ tay mẹ tặng ra.

Lật đến một trang hoàn toàn mới, viết xuống câu đầu tiên.

33

thường xuyên nhớ nhung A Trúc.

Nhưng tất cả những gì nó để lại cho , chỉ là một mẩu vỏ kẹo phát ra ánh x lấp lánh.

Sau này, ánh cũng nhạt dần, chỉ còn lại một tấm vỏ kẹo nhăn nhúm.

Một ngày nọ, Allen hỏi : “Sinh, tên của con ý nghĩa gì kh?”

nghĩ nghĩ, nói: “Khi mẹ mang thai con, ở Hoàn Nam mẹ đã th một rừng tre. Mẹ th khung cảnh đó đẹp, nên đặt tên con là ‘Sinh’ (笙), trong đó một chữ ‘Trúc’ (竹) và một chữ ‘Sinh’ (生).”

“Ồ,” khẽ gật đầu, “Vậy, tên của con, nghĩa là ‘Trúc Sinh’, đúng kh?”

“Vâng ạ.” khẽ gật đầu, nhưng trong đầu đột nhiên một dòng ện chạy qua.

Trúc Sinh.

Trúc, Sinh.

“Sinh” (笙) mất “Sinh” (生), thì chỉ còn lại “Trúc” (竹).

“Lương Sinh” (梁笙) mất “Sinh” (生), thì biến thành A Trúc (阿竹).

Allen nhận th sự khác lạ của , dịu dàng hỏi: “Con thế?”

nh chóng lau khóe mắt, cười nói: “Kh đâu ạ, chỉ là con nhớ đến một bạn.”

bạn từng ở bên cạnh , giờ đã kh còn nữa.

A Trúc kh ảo ảnh của .

Nó đã từng tồn tại một cách chân thật.

Nó đã trải qua sự bất lực tột cùng ở một kh gian khác, nên đã đến bên , cùng lội qua con s đen tối nhất.

đột nhiên nhớ lại, một buổi hoàng hôn nào đó, và A Trúc ngồi bên bờ s ăn kem que.

Nắng chiều trải dài trên mặt s, gợn sóng lăn tăn.

hỏi: “A Trúc, tại lại tên là ‘A Trúc’ vậy?”

Nó uể oải nói: “ cứ coi là một con gấu thích ăn tre .”

“Thế thật sự thích ăn kh?”

Nó im lặng một lát, giọng nói khẽ đến mức bị gió thổi tan:

“Kh thích đâu.”

(Hết)


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...