Lỡ Đâm Nam Chính Mất Trí Nhớ
Chương 1:
Sau này g.i.ế.c ta hay kh thì ta chưa rõ, nhưng lúc này đây, ta chắc c rằng sắp bị "làm" c.h.ế.t .
Nghĩ đến việc những dòng chữ kia nói Tạ Minh Uyên một trong lòng, lại còn vì cô ta mà g.i.ế.c ta, ta lập tức chẳng còn hứng thú gì nữa.
Ta giơ chân đạp lên vai , dùng sức đẩy ra.
Tạ Minh Uyên loạng choạng lùi lại m bước, ánh mắt vừa lạnh lẽo vừa ngơ ngác ta.
"Kiều Chi, nàng lại giở quẻ gì thế?"
vừa nói vừa định tiến lại gần tiếp tục, nhưng ta đã nh ch.óng ngồi dậy khỏi bàn, khoác thêm y phục bước thẳng ra ngoài.
Sắc mặt Tạ Minh Uyên trầm xuống như nước, giọng nói lạnh lùng truyền đến từ phía sau.
"Lần này là tự nàng kh muốn, sau này đừng dở tính tình tiểu thư ra mà hành hạ ta nữa."
Thân hình ta khựng lại, theo bản năng định quay dỗ dành vài câu như mọi ngày.
Nhưng chỉ th cánh cửa "ầm" một tiếng đóng sầm ngay trước mắt.
Ta hít sâu hai hơi cho bình tĩnh lại, trở về phòng ngủ kế bên.
Dòng chữ vẫn đang cuồn cuộn hiện lên.
Ta đại khái đã hiểu chuyện gì đang xảy ra .
Thật là hiểu lầm tai hại mà.
Ta vốn tưởng là ân nhân cứu mạng của Tạ Minh Uyên.
Nào ngờ, hóa ra lại là ngựa xe của ta đ.â.m trúng khiến mất trí nhớ.
Đã vậy, ta còn l cái cớ ơn cứu mạng để thèm khát thân xác của .
Chuyện này nói ra thì thật dài dòng.
Phụ thân và mẫu thân kh biết tìm đâu ra cơ duyên, đã định cho ta một mối hôn sự phú quý ở kinh thành.
Sau khi phụ thân mẫu thân qua đời ngoài ý muốn, trong ánh mắt hằm hè muốn nuốt chửng gia sản của đám thúc bá, ta đã nh tay bán sạch cửa hàng và ruộng đất, đeo khăn gói lên kinh thành tìm vị phu quân tương lai kia.
Kết quả là ngày đầu tiên đến kinh thành, ta đã nghe th ta bàn tán về ở phòng bên cạnh trong t.ửu lầu.
Tóm lại là, vị phu quân tương lai của ta, c t.ử nhà họ Tạ, nghe nói vị hôn thê ở quê vừa hung dữ vừa thô lỗ, lại còn xấu xí khó coi, sợ đến mức m ngày kh dám ra khỏi cửa.
còn đòi hủy hôn, tuyên bố rằng cái vợ này tuyệt đối kh l, ai thích thì mà l.
Nhà họ Tạ vốn là dòng dõi th cao, đương nhiên kh dung túng cho vô lễ như vậy. Nghe đâu Tạ c t.ử dù bị gia pháp đ.á.n.h đến mức m ngày kh xuống nổi giường vẫn bướng bỉnh đòi hủy hôn cho bằng được.
M vị c t.ử phòng bên bàn tán vô cùng rôm rả.
Cũng chẳng biết bọn họ nghe từ đâu những lời đồn thổi về ta như thế.
Họ còn nói Tạ c t.ử phong lưu tuấn tú nhường nào, sánh đôi với một kẻ thôn nữ quê mùa như ta thật là uổng phí, nên việc làm rùm beng cả kinh thành cũng là ều dễ hiểu.
Ta gặm xong cái móng giò, th toán tiền đ.á.n.h xe ngựa rời khỏi kinh thành một cách dứt khoát.
Thôi , ta đã kh tình nguyện, sấn tới cũng chẳng thú vị gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/lo-dam-nam-chinh-mat-tri-nho/chuong-1.html.]
Quê cũ kh thể về, nên ta định cư ở Vân Thành, cách kinh thành m chục dặm.
Ta dùng phần lớn tiền tiết kiệm mua một trang viên ở Vân Thành, cả vùng núi phía sau trang viên cũng thuộc về ta.
Ta mua thêm hầu, thuê hộ vệ, lại mướn n phu cày c, ngày tháng trôi qua cũng coi là thong thả.
Thấm thoắt nửa năm trôi qua, ngày nọ ta ra ngoài thưởng hoa, ngồi trên xe ngựa uống chút rượu, lúc mơ màng liền để mặc cho ngựa tự chạy.
Nào ngờ khi tỉnh dậy, trời đã sụp tối, lại còn đến một nơi ta chưa từng đặt chân tới.
Ta lờ đờ trèo xuống xe, vòng ra sau thân cây đại tiện, lúc quay lại thì th trước xe ngựa một đang nằm.
Đó là một nam nhân.
Hai mắt nhắm nghiền.
Tr như đã c.h.ế.t .
Suýt chút nữa thì ta hồn bay phách lạc.
May mà khi ta run rẩy đưa tay sờ lên n.g.ự.c , vẫn còn th nhịp tim.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Vất vả lắm mới đưa được lên xe, đ.á.n.h xe lòng vòng mãi cuối cùng cũng về tới trang viên.
Đại phu nói nam nhân này bị va chạm vào đầu, may mà cứu chữa kịp thời, nếu chậm chút nữa chắc kh giữ nổi mạng.
Ta thầm nghĩ, vậy ta tính là đã cứu một mạng, là ân nhân cứu mạng của .
Khi tỉnh lại, ta kể lại chuyện đã cứu như thế nào. Ánh mắt trong trẻo được vài hơi thở bỗng trở nên u tối, khó đoán.
nói kh nhớ gì cả.
Đại phu bảo bị va chạm mạnh dẫn đến mất trí nhớ, là chuyện thường tình.
Ta hỏi khi nào mới nhớ lại được.
Nhật Nguyệt
Đại phu trời, phán một câu đầy bí hiểm: "Cái đó còn xem ý trời."
Nói như vậy thì khác gì kh nói đâu chứ.
Vài ngày sau, nam nhân kia cuối cùng cũng nhớ ra được một vài chuyện.
nói tên là Tạ Minh Uyên.
Cái tên này nghe chút quen tai.
Thế là ta lật tìm tờ hôn thư đã ố vàng và mờ nhạt của ra.
Nhiều chữ đã kh còn rõ, nhưng hai chữ "Tạ Minh" thì vẫn rành rành ra đó.
Ta nghĩ, kh lẽ lại trùng hợp đến thế ?
Nhưng đúng là trùng hợp thật, vì trên Tạ Minh Uyên còn mang theo một miếng ngọc bội uyên ương.
Nửa con vịt trên miếng ngọc bội của khép lại với nửa con vịt trên ngọc bội của ta vừa khít kh một kẽ hở.
Hai mảnh ngọc bội này chính là tín vật đính hôn của ta và vị phu quân tương lai kia.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.