Lỡ Vào Tim Anh
Chương 5: – Sóng Gió Thương Trường Và Người Thứ Ba Xuất Hiện
Sau đêm mưa , giữa chúng đã kh còn hoàn toàn như trước.
Dù kh ai nói ra, nhưng khoảng cách vô hình từng c giữa hai dường như tan một phần.
Sáng hôm sau, khi thức dậy, Trần Viễn đã kh còn trong căn hộ.
Trên bàn là một tách cà phê còn ấm, cạnh đó đặt một tờ gi trắng:
“ họp. Về muộn.”
Nét chữ của vẫn cứng nhắc, nhưng kh còn quá lạnh lẽo.
Tim khẽ se lại – bắt đầu để ý , theo cách vụng về nhất.
Buổi chiều, đến Minh Độ để gửi một số gi tờ mà đã chuẩn bị suốt nhiều ngày.
Trong đó bản kế hoạch chi tiết giúp tránh được cú ngáng chân của đối thủ ở dự án Đ Thành – thứ mà kiếp trước đã đẩy vào khủng hoảng tài chính.
chờ ở quầy lễ tân khá lâu.
Đúng lúc đó, thang máy mở ra.
Một cô gái mặc váy c sở màu khói xám bước ra – ánh mắt sắc lạnh lướt qua .
nhận ra cô ta ngay.
Lâm Nhã – cố vấn pháp lý cấp cao của Minh Độ.
Cũng là kiếp trước từng ở bên Trần Viễn trong những tháng ngày tăm tối nhất.
Khi , ngỡ cô ta là thứ ba.
Mãi đến lúc chết, mới biết – Lâm Nhã chỉ đơn giản là duy nhất ở lại khi rời .
Cô ta bước tới, đứng ngay trước mặt , giọng nhàn nhạt:
“Tô tiểu thư. Cô tới đây… lại định giở trò gì?”
hít sâu, ngẩng đầu bình tĩnh:
“ chỉ muốn giúp dự án Đ Thành. Chuyện riêng giữa và Trần Viễn… kh liên quan cô.”
Ánh mắt Lâm Nhã thoáng lóe lên khinh miệt.
“Cô cho rằng cần cô giúp? Nực cười.”
siết tay, nhưng kh cãi lại.
Nếu là của kiếp trước, lẽ đã quay lưng bỏ .
Nhưng giờ, biết – Trần Viễn kh cần một yêu dễ dàng bu tay.
cứng giọng:
“Dù cô nghĩ gì, cũng kh rút lại ý định.”
“Nếu kh cần, sẽ tự nói.”
Lâm Nhã lâu, khóe môi nhếch lên thành nụ cười lạnh.
“Vậy cô cứ chờ xem.”
Buổi tối, khi trở về, Trần Viễn đã mặt.
đứng trong phòng khách, tay cầm tập hồ sơ gửi, ánh mắt tối lại.
“Tô An.”
hít sâu:
“ chỉ muốn giúp.”
“Ai đưa cô tài liệu nội bộ của Minh Độ?”
Giọng sắc lạnh, kh che giấu sự tức giận.
im lặng một giây, thành thật:
“Kh ai cả. Là nhớ… kiếp tr”
kịp cắn chặt môi, dừng lại.
Kh thể nói ra chuyện tái sinh.
tiến lên một bước, hơi thở trầm khàn:
“Là cô tự tìm được? Hay Lâm Nhã đưa?”
“Kh Lâm Nhã.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lo-vao-tim-/chuong-5-song-gio-thuong-truong-va-nguoi-thu-ba-xuat-hien.html.]
Ánh mắt lóe lên ngờ vực.
Khoảng cách giữa chúng gần đến mức tim run rẩy.
“Cô đang giấu chuyện gì?”
muốn nói – giấu cả một kiếp .
Nhưng cuối cùng, chỉ mím môi, lắc đầu.
“ kh giấu gì.”
Một im lặng dài căng thẳng.
cười khẩy, giọng thấp:
“Cô luôn thế. Đến gần, lại giấu kín.”
Hơi thở phả lên gò má – nóng và nặng nề.
“Cô biết ghét nhất ều gì kh?”
run khẽ.
“Ghét nhất… bị ta thương hại.”
bất giác đưa tay lên, muốn chạm vào mặt .
Nhưng bàn tay chặn lại.
“Đừng.”
Khoảnh khắc , sâu vào mắt – ánh mắt từng đốt cháy suốt mười năm.
“ kh hiểu.”
Giọng nghẹn lại.
“ kh thương hại . …”
siết tay mạnh đến đau buốt.
“Cô làm vậy vì muốn chuộc lỗi? Vì nghĩ đáng thương?”
“Kh!”
bật ra, gần như hét lên:
“Vì yêu !”
Kh gian lặng .
Tiếng mưa đêm lại bắt đầu rơi trên kính.
Trần Viễn sững .
Ánh mắt d.a.o động – lần đầu tiên, th rõ ràng sự rạn vỡ trong lớp vỏ lạnh lùng .
hít một hơi, siết tay :
“ biết kh tin. Nhưng thật lòng.”
“Nếu kh cần – chỉ cần nói.”
kh trả lời ngay.
tưởng sẽ nghe một câu cự tuyệt lạnh băng.
Nhưng lâu sau, bu tay – bước lùi lại, giọng khàn khàn:
“ mệt . Cô về .”
thật lâu – đôi vai rộng đang run nhè nhẹ.
Cuối cùng, xoay , bước ra cửa.
Nhưng khi bàn tay chạm tay nắm, giọng khẽ vang lên phía sau:
“…Cô muốn yêu đến vậy ?”
kh quay lại.
Chỉ nhắm mắt, giọng nghèn nghẹn:
“Đến vậy.”
Đêm , về nhà một .
Mưa lạnh, nhưng lòng kh còn trống rỗng như kiếp trước.
Dù vẫn chưa tin, cũng đã bắt đầu viết lại câu chuyện của chúng – từ một chương mới.
Chưa có bình luận nào cho chương này.