Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Loạn Thế Khát Vọng

Chương 1:

Chương sau

Ánh nắng sớm xuyên qua kẽ lá, luồn qua khung cửa sổ, rọi lên tấm lưng gầy của cô thiếu nữ.

Hà Tỉnh quay lưng về phía cửa sổ, kho chân ngồi trên sô pha, cúi đầu bấm chữ lia lịa trên màn hình ện thoại: [Hôm qua xem phim, tại kh đưa cùng? Đau lòng.jpg]

tên ZL ở đầu bên kia cũng nh chóng hồi âm, kh gửi chữ, chỉ gửi một bao lì xì.

Hà Tỉnh kh nhận, gõ chữ liên tay: [Lì xì cũng kh xoa dịu được nỗi thương tâm trong , miệng vết thương nứt toác đang rỉ m.á.u ròng ròng đây này]

ZL:[Chuyển khoản: ¥5000]

Khóe miệng Hà Tỉnh lập tức nhếch cao lên, ngón tay ấn nút nhận kh chút chần chừ, cô trả lời: [Sau này hay dùng cách này để chữa thương cho nhé]

ZL:[…]

dùng mạng tên ZL này chính là bạn từ nhỏ của Hà Tỉnh – Trình Triều Lạc, một kh thích nói chuyện, một tên kiêu ngạo chỉ chuyên dùng tiền để giải quyết vấn đề.

Hà Tỉnh số dư trong Wechat, lại gửi vào nhóm bạn thân: [Địa chủ Trình lại vung tiền , cuối tuần sau bọn ăn lẩu, xem phim]

Cô đang buôn hăng say, thì bên tai bỗng vang lên một giọng nói non nớt, “Chị, xem em tìm th gì này.”

Hà Lai ôm một thứ gì đó, ngồi xuống bên cạnh Hà Tỉnh, cực kh biết tốt xấu mà cướp luôn ện thoại của cô.

Hà Tỉnh chẳng thèm em trai, chỉ duỗi tay ra giật ện thoại, “Đưa cho tao.”

Hà Lai cầm ện thoại giấu ra sau lưng, “Chị xem xem em tìm th cái gì trước đã.”, thằng bé tỏ vẻ thần bí mà l bức ảnh đang úp trong n.g.ự.c giơ ra trước mặt Hà Tỉnh, hét lên: “Ngạc nhiên chưa? Bất ngờ chưa?”

Hà Tỉnh bị làm phiền đến mức kh chịu nổi, bèn ngước mắt lên xem, trong ảnh là hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau, trên chỉ mặc cái yếm nhỏ che đến bụng, những chỗ khác thì lại chẳng giấu nổi, giới tính thế nào chỉ cần là rõ mồn một.

“Kh mặc quần mà lại chụp ảnh cùng con trai, xấu hổ chưa kìa?”, Hà Lai phe phẩy bức ảnh, vừa nói vừa cười hí hí.

Năm ngoái Hà Tỉnh tìm mua được ở trên mạng một cái hòm khóa kiểu cũ, cho tất cả những thứ kh muốn th mà lại kh nỡ vứt vào, giấu nhẹm trong hòm, gồm đống nhật ký viết năm lớp Tám, chiếc vòng tay bà ngoại tặng cô trước khi mất, còn bức ảnh lộ hết chỗ riêng tư này chụp chung với Trình Triều Lạc.

Hồi nhỏ chưa ý thức được sự khác biệt giới tính, xem bức ảnh này chẳng cảm giác gì đặc biệt, lớn lên, Hà Tỉnh dần kh muốn để mọi l bức ảnh này ra trêu chọc cô với Trình Triều Lạc, bèn âm thầm giấu nó .

Thế nhưng em trai lại đang vào độ tuổi cái hiểu cái kh, tò mò với mọi thứ, chó gặp còn th phiền, th cái hòm khóa là nhất quyết đòi mở ra xem bên trong gì, biết là gì thì lại một hai đòi l ra khoe.

Đôi mắt vốn đang rạng ngời của cô lập tức chuyển sang vẻ tức tối, cô xếch tai em trai lên, “Tìm đâu ra ảnh này?”

Hà Lai che tai la oai oái: “Đau, đau, chị nhẹ thôi… Ối giời ơi, gϊếŧ .”, la hét ầm ĩ kh tác dụng, nó lại gào lên: “Mẹ ơi, cứu con!”

Hà Tỉnh tăng thêm lực trên tay, “Khóa mà mày còn mở ra, biết tôn trọng riêng tư của khác kh hả?”

Chẳng th ai ra khỏi phòng ngủ, Hà Lai chỉ đành cúi đầu nhận lỗi, “Chị gái ruột vô địch thiên hạ của em ơi, em sai ạ.”

“Còn bới đồ của tao nữa, tao đánh què cái chân chó của mày.”, Hà Tỉnh bu tay, đứng sang một bên hít thở cho nguôi giận.

Những đứa nghịch ngợm thể khiến hiền lành hóa tâm thần, khiến một cô gái xinh đẹp biến thành cô gái “bạo lực”.

“Chiến tr” kết thúc, Tô Minh Tâm mới xách túi ra khỏi phòng ngủ, qua hai đứa, ngồi xuống sô pha, hào hứng xem Hà Tỉnh dạy dỗ Hà Lai.

th mẹ, Hà Lai lập tức nhập vai, ngồi thụp xuống ôm chân Tô Minh Tâm, khóc khóc mếu mếu, “Mẹ, chị đánh con…”

Tô Minh Tâm hẩy con trai ra, “Xâm phạm quyền riêng tư của khác là hành vi phạm pháp, Hà Tỉnh, báo cảnh sát.”

Hà Lai ngây ra mất m giây, sợ hãi quỳ thụp xuống xin tha, Tô Minh Tâm phạt thằng bé viết bản kiểm ểm một nghìn chữ mới coi như xong.

Thằng bé viết kiểm ểm, Tô Minh Tâm cầm bức ảnh trên sô pha lên xem, Hà Tỉnh vội cướp “roẹt” bức ảnh trên tay mẹ, úp vào ngực, “Tại hồi bé kh đóng bỉm vào cho con?”

Tô Minh Tâm ngẫm nghĩ, “Lúc đ bà nội ở nhà tr con, ảnh là do bà chụp cho con với Triều Lạc, già tư tưởng cũ kĩ, bảo là đóng bỉm bí, sợ hai đứa bị bịt hỏng hàng.”

Việc làm của lớn khiến Hà Tỉnh vừa tức vừa bất lực, “Con thà bị hỏng hàng còn hơn là chụp chung ảnh như thế này với con trai, xấu hổ c.h.ế.t được.”

Tô Minh Tâm chìa hai tay ra, “Thế làm như nào được? Gọi bà ở dưới kia về chỉnh đốn một trận à?”

Hà Tỉnh: “…”

“Thôi, nhà kh ai biếи ŧɦái đến nỗi chằm chằm vào ch* k*n đáo đ đâu.”, Tô Minh Tâm bá vai con gái kéo vào lòng, “Với lại, Trình Triều Lạc cũng kh mặc, nó còn lộ nhiều hơn con, sợ gì thiệt.”

Hà Tỉnh: “…”

“Thật ra làm đâu, mai kia con với Triều Lạc cưới nhau, đêm tân hôn kiểu gì chả “trống trơn gặp nhau.”, nghĩ đến cảnh tượng khó mà miêu tả , Tô Minh Tâm liền cười hớn hở.

Cô giáo Tô ở trường thì nghiêm khắc, tác phong như sấm rền gió cuốn, vậy nhưng ở nhà lại áp dụng phương thức nuôi thả với con cái, kh chỉ thoải mái dạy Hà Tỉnh về sinh lý, mà thỉnh thoảng còn tính toán đến cả chuyện cưới xin của con gái sau này.

Hà Tỉnh lách ra khỏi vòng tay mẹ, “Mẹ, con mới mười sáu đ.”

Tô Minh Tâm: “Mười sáu thì ? Mẹ với bố con yêu nhau từ hồi mười sáu tuổi đ.”

“Bố mẹ yêu sớm nhé.”

“Nếu con muốn yêu sớm, thể thử với Triều Lạc.”

Hà Tỉnh: “…”

Từ khi sinh ra cô đã quen Trình Triều Lạc, thời gian hai đứa ở cạnh nhau còn nhiều hơn ở với bố mẹ, thân thuộc đến nỗi chẳng cảm giác rung động với nhau.

“Trình Triều Lạc vừa lạnh lùng vừa kiêu ngạo, còn độc mồm độc miệng, hoàn toàn kh là kiểu con thích, mẹ tắt cái hy vọng này .”

Tô Minh Tâm: “Ờ.”

Hà Tỉnh: ???

Hà Tỉnh: “…”

Tô Minh Tâm dạy lớp Chín, cuối tuần kh được nghỉ, bà đồng hồ, vừa xách túi ra ngoài vừa bảo: “Triều Lạc bị cảm vẫn chưa khỏi, lão Trình với Đổng Liên đều ra ngoài kh nhà, trưa nay con nấu cơm, nhớ gọi Triều Lạc sang ăn đ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/loan-the-khat-vong/chuong-1.html.]

Hà Tỉnh bấm ều khiển bật tivi, đáp lại với giọng chẳng m tình nguyện: “Hôm qua ta còn xem phim với bạn, chứng tỏ đã khỏi cảm từ lâu , với lại ta tay chân, còn biết nấu cơm, mẹ kh lo.”

Tô Minh Tâm dừng bước, “Thế con tay chân, vẫn ăn cơm bố mẹ nấu?”

Hà Tỉnh: “…”

Rốt cuộc ai mới là con đẻ đây?

Bố mẹ bận làm, em trai thì hẵng còn bé, mỗi lần được nghỉ, trách nhiệm nấu cơm sẽ rơi trên vai Hà Tỉnh. Tay nghề của Hà Tỉnh chẳng ra làm , Hà Lai thà ăn đồ ăn liền còn hơn ăn cơm chị gái nấu, thường xuyên như thế, hai chị em ngầm thỏa thuận sẽ cùng ăn mì gói.

Hà Tỉnh thật thà nói với mẹ: “Trưa nay bọn con ăn mì tôm.”

Tô Minh Tâm vừa ra đến cửa liền quay đầu lại cô, “Kể cả ăn thức ăn gia súc, cũng gọi Triều Lạc sang.”

Hà Tỉnh: “…”

Đến trưa, Hà Tỉnh pha ba bát mì, gửi tin n cho Trình Triều Lạc: [Sang ăn thức ăn gia súc]

Trình Triều Lạc kh trả lời.

Cô sai Hà Lai sang nhà đối diện gọi Trình Triều Lạc, Hà Lai kh chịu , thằng bé kh dám một tiếp xúc với Trình Triều Lạc, Hà Tỉnh đành đích thân sang gọi.

Gõ cửa mà kh th ai ra, Hà Tỉnh chạm lên khóa mật mã, đang định ấn số thì cửa bỗng “tít” một tiếng mở ra.

thiếu niên cao gầy đứng trước cửa, ngũ quan cân đối, tr cực kỳ khôi ngô.

vừa tắm xong, tóc còn nhỏ nước, mí mắt dưới lọn tóc mái khá mỏng, mọi đường nét trên mặt đều mang vẻ xa cách lạnh lùng.

Trời sinh cho Trình Triều Lạc ánh mắt lãnh đạm, vừa ngạo nghễ vừa kh thích để ý đến khác, khiến ta sợ kh dám lại gần. L Hà Lai làm ví dụ, chị gái, thằng bé kh hề sợ Trình Triều Lạc, kh chị, nó lập tức rúm ró như con rùa rụt cổ, chẳng dám ở cạnh Trình Triều Lạc dù là nửa phút.

Một tay Trình Triều Lạc đút túi quần, một tay lau tóc, đưa mắt hờ hững Hà Tỉnh, “Quên mật mã cửa à? Hay là để quên ện thoại trong nhà ?”

Hà Tỉnh: “…”

Hương cam ngọt ngào thoảng qua đầu mũi, Hà Tỉnh ghé lại gần Trình Triều Lạc ngửi ngửi: “Đổi sữa tắm à?”, trước giờ Trình Triều Lạc vẫn hay dùng loại sữa tắm mùi th mát, trên lúc nào cũng thoang thoảng mùi bạc hà, mùi ngòn ngọt như hôm nay là lần đầu tiên Hà Tỉnh ngửi th.

“Ừm.”, hôm qua trong nhà hết sữa tắm, ra siêu thị lại chẳng tìm th loại hay dùng, Trình Triều Lạc nhặt bừa một chai, “Sữa tắm mới trong nhà tắm , thích thì vào mà l.”

“Thơm thế, mùi gì đ?”, Hà Tỉnh vào nhà, hít hà m cái quay đóng cửa, thay đôi dép lê kiểu nữ, vòng qua Trình Triều Lạc, quen cửa quen nẻo vào phòng bếp, trên bàn bày cua, tôm hùm đất cay, Mao Huyết Vượng[1]…

[1] Món ăn truyền thống ở Trùng Khánh và Tứ Xuyên, dùng tiết vịt làm nguyên liệu chính

“Trình Triều Lạc, quá đáng thật, hôm qua xem phim kh dẫn cùng, hôm nay lại ăn vụng một .”, Hà Tỉnh chằm chằm một bàn đầy đồ ăn mà lên án.

Trình Triều Lạc lau khô đầu, ra ban c phơi khăn lên móc treo quần áo, tia nắng rải trên , xung qu như mạ một tầng ánh quang, khiến thiếu niên như bừng sáng rạng rỡ.

thờ ơ liếc vào phòng ăn, thủng thẳng nói, “Xem ện thoại.”

Hà Tỉnh mở ện thoại, trong tin n gần nhất là bức ảnh chụp đồ ăn mà Trình Triều Lạc gửi. Cô tắt ện thoại, ngồi xuống cạnh bàn, đeo găng tay dùng một lần bắt đầu bóc vỏ tôm, “ khỏi cảm chưa?”

“Chưa.”, Trình Triều Lạc bước vào phòng ăn, “ đang ăn đồ ăn của ốm đ.”

“Ờ”, Hà Tỉnh bỏ một chiếc găng tay xuống, một lượt cả bàn ăn, bưng bát cháo trắng đặt trước mặt Trình Triều Lạc, dõng dạc nói kh chút áy náy: “Ốm thì ăn th đạm vào.”

Trình Triều Lạc: “…”

Trong lúc nói chuyện, cửa mở ra, Hà Lai chạy đến, đeo nguyên vẻ mặt nịnh nọt Trình Triều Lạc, “, em đói quá.”

“Vào ăn cơm.”, Trình Triều Lạc vẫy tay gọi.

Hà Tỉnh: “Sang nhà khác ăn cơm mà kh biết gõ cửa à?”

“Nhà mẹ nuôi mà là nhà khác à?”, Hà Lai đặt m.ô.n.g ngồi xuống cạnh Trình Triều Lạc, “Với cả em biết trong nhà chỉ còn mỗi Trình Lạc.”

Hà Tỉnh lườm nó, “Tao kh à?”

Động tác gắp đồ ăn của Hà Lai bỗng khựng lại, nó nghển cổ Trình Triều Lạc, lại Hà Tỉnh, “Phá chuyện tốt của chị à? chị đang hôn môi chứ gì?”

Hà Tỉnh: “…”

Trình Triều Lạc: “…”

Hà Tỉnh tháo găng tay một lần xuống, tét cho Hà Lai một phát, “Hôn cái đầu mày ý.”

Hà Lai che gáy lại, “Đầu óc em đã dốt mà chị còn đánh, chị cứ chờ đ, tối em mách bố là chị đánh em.”

“Luôn.”, Hà Tỉnh đặt ện thoại lên mặt bàn, “Đừng chờ đến tối, gọi cho bố luôn, xem bố thèm quan tâm đến mày kh?”

Trình Triều Lạc đã quen với cái kiểu ở chung của hai chị em nhà này, cúi đầu ăn cháo, kh tham dự vào “trận chiến”, chờ cho hai chị em cãi nhau xong thì cũng ăn no .

Thằng nhóc kia yên lặng ăn được hai miếng thì lại bắt đầu ngứa ngáy chân tay, lẳng lặng kéo Trình Triều Lạc dưới gầm bàn, thủ thỉ: “, cho xem cái này.”

Hà Lai tuồn bức ảnh dưới gầm bàn, Trình Triều Lạc liền cầm l xem. Ảnh chụp chung của và Hà Tỉnh hồi bé kh ít, riêng kiểu ảnh lộ liễu cũng đến tầm chục tấm, bức này còn được mặc yếm, so với những bức kh mặc gì thì còn đỡ lộ hơn nhiều .

Trình Triều Lạc kh hiểu, tại Hà Lai lén lén lút lút thế này, bèn tiện tay đặt lên bàn, “ gì hay đâu mà xem?”

Hôm nay Hà Tỉnh cực kỳ mẫn cảm với ảnh chụp, vừa th bức ảnh đã vội vàng hỏi: “Ảnh gì đ?”

Trình Triều Lạc: “Ảnh hồi bé bọn mặc yếm.”

Hà Tỉnh sững , đặt luôn đôi đũa xuống, trợn mắt em trai, “Hà, Lai!”

Hà Lai th chuyện kh ổn bèn cuống cuồng trốn ra sau lưng Trình Triều Lạc, chỉ ló mỗi cái đầu ra, “Em mang ảnh này sang là vì chuyện muốn hỏi Lạc, kh liên quan gì đến chị.”

“Mày hỏi .”, Hà Tỉnh nghiến răng nghiến lợi nói: “Kh hỏi được thì chờ cảnh răng rụng đầy đất nhé.”

“Em câu hỏi thật mà.”, Hà Lai ấm ức quay sang Trình Triều Lạc, ánh mắt tràn ngập sự chân thành, nó hỏi: “ Lạc, tại con chim của còn to hơn của em hồi bé thế?”


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...