Loạn Thế Khát Vọng
Chương 10:
Trong mê say chỉ nghe được tiếng nói mê vang lên, kh chỉ là thân thể, ngay cả tâm dường như cũng nóng rực … Thu Văn khó mà kiềm chế hiến xuất lưỡi hồng, đem chính nhập vào trong hơi thở nam tính lại thâm tình kia.
Cảm giác được dưới thân tích cực phản ứng, Cốc Hạo Nhiên trong mắt càng thêm phần d*c v*ng, càng cuồng nhiệt chiếm đoạt môi , ngón tay thấm ướt niêm dịch ngay trước phân thân của Thu Văn, theo khe đùi lần mò xuống nơi kín đáo chính là thủy liêm động giữa hai cánh hoa, chậm rãi tham tiến, chuẩn bị mở rộng bôi trơn trước khi tiến vào.
“A …” từ bên dưới bị một dị vật tiến vào mang đến cảm giác xôn xao, Thu Văn phát ra một tiếng thở gấp, bất an vặn vẹo thân , kh biết là càng xua ngón tay của đang xâm nhập lại càng tạo thành cảm giác khác thường thúc giục tham tiến hướng vào.
“Ngươi kiên nhẫn một chút! nh sẽ thoải mái!” Cốc Hạo Nhiên một bên trấn an , một bên dùng tay bao phủ phân thân mà x** n*n, khơi mào kh*** c*m của , đợi hưởng thụ quá trình sung sướng đến lúc thả lỏng cơ thể, mới đem ngón tay vùi vào trong cơ thể của luật động.
“Đừng … Nnn” trước sau hai bên c kích làm Thu Văn nhất thời mất tự chủ, l mi cuồng loạn run run, ngón tay Cốc Hạo Nhiên xâm nhập bí động nhất tiến nhất xuất, ma sát nộn nhục mềm mại, giống như ma lực mang đến cảm giác khó thể hình dung bằng lời, nhưng mà phía trước âu yếm dịu dàng lại ban cho vui sướng vô hạn, hiện giờ như đang ở giữa một cái ôn tuyền cao nhiệt, nhiệt độ nóng bỏng vây qu cả cơ thể , đang lúc bị liệt hỏa ên cuồng thiêu đốt hầu như kh còn sót chỗ nào, sóng nước từ bốn phía tràn đến lập tức tiêu trừ khốc nhiệt của , nhưng nh, tiếp theo sóng nhiệt lưu mãnh liệt lại bắt đầu gây sóng gió, kh ngừng bị nhất lãnh nhất nhiệt dày vò.
Đợi sau khi thích ứng, Cốc Hạo Nhiên tái đưa vào ngón tay thứ hai, linh hoạt trừu động nguyên bản bí huyệt chật hẹp, đến lúc bên trong hoàn toàn ướt át, bắt đầu nổi lên tiếng nước tư tư.
“… Đủ … Đừng như vậy nữa … Lộng …” th âm kia nghe cảm th thẹn tràn ngập trong kh khí, Thu Văn mặt lộ vẻ ửng đỏ, nhắm chặt hai mắt, kh dám xuống nơi trừu động chính .
“Mở mắt ra, Thu Văn, này kh gì cảm th thẹn!” Cốc Hạo Nhiên mặt lộ vẻ ôn nhu chăm chú vào “Ta kh muốn làm đau ngươi, cho nên mới nghĩ muốn trước tiên hảo hảo chuẩn bị ẩm ướt nơi này, bởi vì ngươi là ta yêu nhất, ta muốn ôn nhu đối đãi ngươi.”
Thu Văn như giữa ma chú hoảng hốt mở mắt ra, th kia ánh mắt nhu tình như nước, kh khỏi ngây ngốc, đúng là kh ly khai tầm mắt, ngoan ngoãn thuần phục tại nhu tình thế c tiếp theo.
“Ta nhất định sẽ làm ngươi dục tiên dục tử!” Cốc Hạo Nhiên mỉm cười, vừa di chuyển hai ngón tay xâm nhập, quát lộng ma xát bao vây trong quả nhục cúc hoa, cố ý vô tình dò hỏi ểm mẫn cảm làm kẻ khác lâm vào kinh cuồng, một tay kia cũng kh quên v**t v* phân thân của .
“A a …” rốt cuộc nhịn kh được, Thu Văn khẩn khẩn kẹp chặt ngón tay, trong mắt xuất ra nước mắt cảm xúc mãnh liệt, cảm th một cỗ d*c v*ng mãnh liệt chi triều đang chuẩn bị dốc toàn lực xuất khẩu.
“Đừng vội, chờ ta rút ra cùng khởi!” Cốc Hạo Nhiên tạm thời rút ngón tay ra, ngay cả tay đang âu yếm phân thân của cũng nhất tịnh bu ra, cố gắng ngăn cản sinh sôi bạo phát.
“… A … Ta … …” mất phát tiết mà nói ra, Thu Văn khó chịu được vặn vẹo thắt lưng, cảm th bên trong thình lình xảy ra một trận hư kh, khát vọng Cốc Hạo Nhiên nhét vào.
“Ta lập tức tới đây,” Cốc Hạo Nhiên đem tự thân nóng rực đã đứng vững lộng thấp trượt vào, một hơi cố gắng vào chỗ sâu nhất của .
“A …” mật huyệt quan trọng chật hẹp bị v*t t* l*n tạo ra, mang theo một tia đau đớn khó chịu, theo hai kết hợp bộ vị chặt chẽ, tiên minh[tươi đẹp]chậm rãi nổi dậy, làm Thu Văn nhăn chặt mi, mồ hôi tích lạc đắc càng ngày càng nhiều.
“ đau kh?” th vì đau mà căng thẳng thân , Cốc Hạo Nhiên đau lòng lau mồ hôi trên mặt , duy trì ở trong tư thế cơ thể bất động, hai bàn tay âu yếm mỗi tấc da thịt, khiêu khích từng ểm mẫn cảm, dĩ kích động d*c t*nh của , tinh tế hôn lên của mi, mắt, mũi, môi, cùng với chỗ nổi lên trên yết hầu.
“Ân … Hô … Tốt hơn nhiều … Ngươi mau … Động …” Thu Văn dần dần cảm th nhẹ nhàng, một đôi thủy mâu say mê càng nhiều khát cầu tựa như nam nhân yêu trước mắt, hai tay cùng hai chân gắt gao bàn thượng thân hình to lớn.
“Thu Văn …” th xuất hiện vẻ mặt như thế mị hoặc yêu diễm, Cốc Hạo Nhiên nhịn kh được d*c v*ng của , bốn phía bắt đầu đĩnh động khởi lai.
“Ân … Hừ … Cáp …” Thu Văn th* d*c dồn dập trung lộ ra kiều th *** đặc hơn, theo Cốc Hạo Nhiên một lần so với một lần tác cầu mà mãnh liệt cao hơn.
“Lực đạo như vậy được kh?” đem kia thân hình tuyết trắng nhiễm thượng thuộc về chính nhan sắc, Cốc Hạo Nhiên thực cao hứng chính rốt cuộc thể hoàn toàn được trong lòng nhiều năm thương nhớ, bất luận là tâm hay thân thể đều là của chính , nóng rực kiên quyết một thường nguyện vọng lâu nay chiếm giữ Thu Văn nội đạo thấp nhiệt, cố gắng kích động kh*** c*m của .
“A … Hảo … Thật thoải mái …” Thu Văn tóc mai hỗn độn đáp lại, ở giữa từng lần luật động đắc đến chính là được hoàn toàn cùng thỏa mãn, hình hài ph*ng đ*ng bao vây l hỏa nhiệt của Cốc Hạo Nhiên, vui sướng thừa nhận mỗi đợt sóng chấn động.
“Ngươi bên trong thực nóng!” Thu Văn ngâm khiếu th như tối hảo thúc giục *** tề, khiến cho Cốc Hạo Nhiên kh thể tự kiềm chế đem nhiệt tình chứa chan đưa vào trong cơ thể , tới tới lui lui thẳng hướng tiến vào, như muốn đem cả lấp đầy cơ thể của chính .
“A … Hạo … Nhiên … Hôn ta …” sóng nhiệt cuồng thiêu hung mãnh bao trùm toàn thân Thu Văn, làm kh thể kh n*ng m*ng lên, theo sát tiết tấu cuồn cuộn khởi vũ, chỉ cần mỗi khi Cốc Hạo Nhiên hướng trong cơ thể đẩy lên, luồng khát vọng đáng sợ trong thân thể sẽ tùy theo mà đến, chỉ gắt gao chế trụ cánh tay cường tráng của nam nhân, khát cầu hôn môi, sợ bị bao phủ tại nơi kẻ khác phát cuồng trong vòng xoáy.
Cốc Hạo Nhiên thuận theo khẩn cầu của , cúi đầu lần thứ hai nhiệt tình như lửa hôn trụ .
như trời hạn gặp được mưa tự mở môi ra nghênh đón nồng nhiệt hôn đến khắc cốt thực hồn, đồng thời đón nhập lưỡi hỏa nhiệt, chuyển động khéo léo câu dẫn hàm răng cao thấp hân hoan run lên, hôn chính là nam nhân đã thương nhiều năm, ôm chính là nam nhân đã vì phó xuất nhiều cũng kh cầu hồi báo, nghĩ đến việc này là sự thật, kh thể dùng lời nói để diễn tả cảm giác tràn ngập toàn thân, giống như muốn đem cốt tủy tất cả đều hòa tan, kh tự chủ được ôm chặt lưng nam nhân, tham lam hấp thụ hơi thở ấm áp của y.
“Thu Văn, ngươi yêu ta kh?” chằm chằm kia hai phiến môi đỏ mọng đã bị giày vò, Cốc Hạo Nhiên ánh mắt sáng quắc con ngươi đen hiện lên quang mang nồng nhiệt, tiếng nói khàn khàn giống như tiếng sáo du dương, dẫn nhân mê say.
“A …” thở ra hô hấp ngọt ngào tinh tế, kh thể cự tuyệt này vấn đáp mê hoặc, ở Cốc Hạo Nhiên toàn tâm toàn ý mà chiếm l, sớm đã * l**n t*nh m*, lòng say kh thôi “Yêu … Ta yêu ngươi.”
“Ta chờ những lời này của ngươi đã chờ thật lâu.” Cốc Hạo Nhiên khóe môi câu dẫn một cái tà tà góc độ, “Liền vì những lời này của ngươi, ta sẽ cho ngươi vui sướng nh hơn.” Bắt được hai chân thon dài của phóng tới trên vai chính , Cốc Hạo Nhiên dùng sức đem phân thân của chính sát nhập vào nội đạo trơn ẩm của , sau đó một hơi rút ra đến cửa vào sau tái nh chóng đưa vào, mỗi lần trừu tống, đều dùng đỉnh phân thân ma xát trong cơ thể tối vi k*ch th*ch từng ểm.
“A a a …” Thu Văn tựa như sụp đỗ kêu to, thân như bạch ngọc tựa hoạt ngư nằm trên thớt đột nhiên nhảy lên, chịu kh nổi k*ch th*ch mà nước mắt rơi loạn xuống, từ nửa th*n d*** truyền lên tuyệt đỉnh kh*** c*m xuyên đến não môn[ót], chỉ th trước mắt một mảnh hồng quang, phân thân của một trận kịch liệt co rút sau cuồng hỉ b*n r* nhiệt dịch.
Nuốt vào của chốn đào nguyên hỏa nhiệt cửa vào đột nhiên cấp tốc co rút lại, giảm bớt kh*** c*m đến từ căn bộ làm Cốc Hạo Nhiên ứng biến kh kịp, tại một cái mãnh liệt đ.â.m tới, cũng cuối đầu thở gấp đạt đến cao trào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/loan-the-khat-vong/chuong-10.html.]
“Thu Văn … thỏa mãn kh?” vỗ về mái tóc ướt đẫm mồ hôi của , Cốc Hạo Nhiên tràn đ ái ý hỏi, nhưng phân thân vẫn như cũ đặt trong cơ thể kh chịu rút ra.
Trên hai gò má của Thu Văn vẫn còn lưu giữ dư vị g*** h**n, trong khoảng thời gian ngắn kh biết nên như thế nào trả lời , nói hảo cũng kh , nói kh hảo cũng kh đúng, chỉ ngượng ngùng đan xen đem mặt chôn trong n.g.ự.c , nghe cùng chính giống nhau tiếng tim đập khiêu đắc thật nh, vô lực thừa nhận hai gắt gao giao triền nóng bỏng.
“Vì cái gì kh trả lời?” Cốc Hạo Nhiên l tay nâng mặt lên, tựa tiếu phi tiếu nói “Kh nói lời nào nghĩa là ta kh cho ngươi thỏa mãn, chúng ta đây lại hảo làm lần nữa, lần này nhất định sẽ làm ngươi muốn ngừng mà kh được.”
“Đừng …” cảm giác được vẫn đang đặt trong cơ thể tự thân lại hiện ra trạng thái chuẩn bị chiến đấu, một bộ tư thế chuẩn bị đấu tr dũng, Thu Văn kích động ngăn cản “Ta chưa nói kh thỏa mãn!” vừa nói xong, phát giác giống mập hợp qua âm ệu lại mang ểm nũng nịu, mặt lập tức hồng giống như hồng cô.
“Đó chính là thực thỏa mãn ?” ăn đậu hủ yêu táo bạo[minh mục trương đảm], Cốc Hạo Nhiên cười Thu Văn mặt đỏ bừng.
Bỗng dưng lĩnh ngộ được là cố ý đùa giỡn, Thu Văn ểm mất hứng quay mặt chỗ khác, muốn từ trên rời lại lực bất tòng tâm, “Ngươi thì khi nào trở nên như vậy xấu xa?” trong ấn tượng Hạo Nhiên là khiêm tốn dĩ lễ tương đãi, cách nói năng kh làm mất khí phách d môn, khi nào lại học được trêu đùa khác?
“Đừng nóng giận, ai kêu ngươi kh để ý đến ta? Ta đương nhiên sẽ nghĩ ngươi kh hài lòng biểu hiện của ta, huống chi nhiều năm khát vọng giờ trong lòng lại ngay trước mắt, cho dù là Liễu Hạ Huệ cũng sẽ biến thành một ngạ lang[một con sói đói].” Cốc Hạo Nhiên nhịn xuống ý muốn xúc động hôn , nhẹ nhàng cắn cái lỗ tai ửng hồng của , “Nhất là ngươi nơi kẹp ta đắc hảo nh. Thưởng một lần sau liền nhịn kh được muốn tái thưởng lần thứ hai.”
“Ngươi …” Thu Văn tuy muốn trách cứ kh đứng đắn, nhưng tưởng đến hạ thế chính vì lời nói của mà dần dần khôi phục, dường như kh tư cách chỉ giáo , gục đầu xuống vì xấu hổ mà nói “Kỳ thật phản ứng của ta với ngươi giống nhau, tựa như kh thân thể chính giống nhau, trở nên thực *** đãng, ta nghĩ đó là vì ngươi ôm ta quan hệ, kỳ thật thời ểm ngươi theo ta thổ lộ ta thực sự cảm th thật cao hứng, giống như nằm mơ, ta trước kia thực sự là kh mắt, cư nhiên kh thể sớm coi trọng ngươi.”
“Hiện tại coi trọng cũng kh muộn a! Ngươi cuối cùng th suốt, hiểu ta là được , cũng kh uổng ta m năm nay đối với ngươi chờ đợi!” Cốc Hạo Nhiên bắt l tay mảnh khảnh hạ xuống hôn, hơi tức dục hỏa lần thứ hai bốc cháy, kh thể kiềm được đối kia cúc huyệt ấm áp tiến c “Bất luận ngươi muốn làm bao nhiêu lần ta đều sẽ phụng bồi!”
“A … Ngươi kh … Là mới phát tiết qua … khôi phục được nh như vậy?” Thu Văn kh nghĩ tới nh như vậy lại khôi phục khí lực tiến c, kh khỏi một trận kinh hoảng, y còn muốn hảo hảo nghỉ ngơi mà.
“Chỉ một lần như thế nào đủ đâu? Ngươi biết ta chờ hôm nay đã chờ bao lâu kh? Cho nên đừng cự tuyệt ta!” Cốc Hạo Nhiên cố định trụ phần eo , vãng hạ cơn khát khó nhịn trừu động v*t c*ng nơi khố hạ, “Ngươi cũng muốn ta kh ?”
“A … Hạo Nhiên …” lẽ thỉnh cầu làm y cảm động, lẽ kh muốn bu ra cái ôm, lẽ thân thể khát cầu an ủi, Thu Văn kh tái kháng cự, ngược lại chủ động đặt lên vai , ph*ng đ*ng nghênh đón h**n **, đến khi cuồng phong đại lãng[sóng to gió lớn]*** chiếm đoạt .
Trải qua g*** h**n kh hề tiết chế, Thu Văn mệt mỏi mà ngủ, rơi vào sâu trong giấc ngủ, Cốc Hạo Nhiên khuôn mặt ngủ, cẩn thận rút ra phân thân, kh muốn qu nhiễu , lặng lẽ ngồi dậy, vì vệ sinh niêm dịch trên , cũng kéo qua ngoại bào thay đắp lên.
Hướng ngoài động lên, đã là ban đêm, ánh trăng như nước, bốn phía chỉ th âm ve kêu, th Thu Văn vẫn kh dấu hiệu tỉnh lại, mới yên tâm đứng lên ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa động, một hắc y nhân đang cười đứng cạnh cây đại thụ cách đó kh xa, tựa hồ tại nơi đây đợi đã lâu.
“Chúc mừng ngươi, tiểu Vương gia, cuối cùng ôm được mỹ nhân về!”
“Nhỏ giọng chút, đừng đánh thức !” Cốc Hạo Nhiên đến gần , biểu tình trên mặt rõ ràng kh hờn giận.
“Đừng như vậy mất hứng,” hắc y nhân nghiêng tựa vào thân cây, “Ta chính là đem chuyện tiểu Vương gia giao cho đều làm được thỏa đáng!”
“Đây là một trăm lượng.” Cốc Hạo Nhiên từ trong ống tay áo l ra một xấp ngân phiếu đưa cho , “Nhớ kỹ đừng xuất hiện trước mặt Thu Văn lần nữa.”
“Ngươi yên tâm, tiền chuyện gì cũng dễ, chưa lần nào chuyện tiểu Vương gia giao cho mà ta kh giúp ngài làm được?” hắc y nhân vừa lòng nhận l tiền, “Lần trước ngài giao nhiệm vụ ám sát Phò mã gia, ta làm được thần kh biết quỷ kh hay, kh ai biết là bị ám sát, còn lần đó âm thầm đem tướng quân phục mê dược, để vào trong trướng c chúa phiên bang, làm cho kh thể kh thú nàng, còn đem tin tức truyền đến kinh thành, làm Hoàng thượng hiểu lầm tướng quân là ý phản quốc, hạ lệnh vĩnh viễn kh được trở lại kinh thành, ta cũng vậy thay ngài làm được kh hề sơ hở, tiểu Vương gia ngài vì vị tiểu mỹ nhân ngủ say trong động kia, thật đúng là hao tổn tâm cơ a.”
“Ngươi biết cái gì?” Cốc Hạo Nhiên cười lạnh một tiếng, “Vì muốn được, thì nhất định kh từ thủ đoạn!”
“Vương gia đích thực lợi hại, ra lệnh cho ta đến quý phủ diễn một tiết mục bị đuổi giết, sau đó muốn ta trộm đem đưa đến đây, cũng đối hạ *** độc, Vương gia ngài liền thừa dịp này tiến đến l thân giải độc, làm đối với ngươi thực sự hết lòng, l thân tương hứa, bởi vậy, chẳng những thể đạt được tâm , còn thể đạt được thân thể , thực sự là cao chiêu a!” hắc y nhân cười hắc hắc “Kh uổng được sinh ra trong gia đình đế vương đích tiểu Vương gia a! Mưu lược nhất lưu[hạng nhất]! Khả mọi lại cho rằng ngài là cái phong lưu háo sắc, tay ăn chơi chỉ biết ngoạn nữ nhân, ngay cả đương kim hoàng thượng cũng bị ngài lừa gạt, nếu mỹ nhân kia biết được bộ mặt thực của ngài, kh biết sẽ nghĩ như thế nào a!”
“Phạm Thiên Vũ.” Cốc Hạo Nhiên đôi mắt hiện lên tia sắc bén, “Biết được quá nhiều, đôi khi cũng kh chuyện tốt!” l tốc độ nh như sét đánh, rút đao ra hướng trên đ.â.m tới.
“Cái … ?” kh đoán được sẽ g.i.ế.c chính , Phạm Thiên Vũ kinh ngạc trừng lớn mắt, đại lượng huyết theo bụng chảy ra, “Vì … cái gì? Vương … gia …” chậm rãi ngã xuống đất.
“Chỉ c.h.ế.t là sẽ kh nói!” Cốc Hạo Nhiên tàn nhẫn té trên mặt đất. “Chỉ cần ngươi vừa chết, Thu Văn liền sẽ vĩnh viễn kh biết ta lệnh ngươi làm những chuyện này!”
“Kh … ngươi từ đầu … Lệnh ta đến nơi này … Chính là muốn g.i.ế.c ta …” Phạm Thiên Vũ thống khổ ôm bụng huyết chảy kh ngừng.
“Ngươi nói đúng !” Cốc Hạo Nhiên mỉm cười, “Đáng tiếc ngươi hiểu được đã quá muộn!”
“Vương gia thực sự là … Đủ ngoan[hung ác, tàn nhẫn]… Ta thế nhưng … Kh đoán trước được … Là ta … Quá ngu ngốc.” Phạm Thiên Vũ kh cam lòng tự nói xong, rốt cuộc chậm rãi đoạn khí.
Cốc Hạo Nhiên rút về ngân phiếu, xuất ra thực hồn tán thể ăn mòn t.h.i t.h.ể hướng trên t.h.i t.h.ể mà vẩy, thời gian kh đến một khắc, t.h.i t.h.ể đã bị ăn mòn đến cái gì cũng kh còn. “Bởi vậy, ta sẽ kh sợ Thu Văn rời ta mà !”
Đêm tối thâm ám, phát ra tiếng cười quỷ quyệt, chậm rãi trở về bên cạnh Thu Văn đang ngủ say trong động, làm ra vẻ như cái gì cũng chưa phát sinh bộ dáng ngủ thẳng bên , đợi cho ngày mai trời sáng, sẽ ở trước mặt y hồi phục ôn nhu, thâm tình đích tình nhân, Thu Văn vĩnh viễn sẽ kh biết bộ mặt thực của , vĩnh viễn sẽ kh . . . . . . . . . .
Chưa có bình luận nào cho chương này.