Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lời Sám Hối

Chương 46:

Chương trước Chương sau

Mãi đến khi lái xe ra khỏi trang viên một khoảng cách khá xa, tâm trạng thấp thỏm lo âu của Lệ Mặc Thần mới bình tĩnh lại đôi chút.

thẳng con đường phía trước: " đưa em về nhà nhé?"

Trình Niệm Niệm hoàn hồn.

Cô quay đầu , cau mày: " đang làm gì vậy?"

Lệ Mặc Thần im lặng vài giây, bỗng nhiên nhếch khóe miệng, dường như muốn nở một nụ cười an ủi cô.

Nhưng nụ cười lại cay đắng: "Bây giờ em nổi tiếng , còn ... bây giờ em dính líu đến , kh lợi cho em."

Trình Niệm Niệm sững sờ. sợ liên lụy đến cô? Vào lúc cho rằng tất cả mọi chuyện đều kh thể thoát khỏi liên quan đến cô?

"Em vừa quay lại ." Trình Niệm Niệm đột nhiên nói, "Bọn họ chắc c đã chụp được mặt em, nên làm vậy cũng vô dụng."

Lệ Mặc Thần khựng lại, đôi mắt sâu thẳm càng thêm lạnh lẽo trong đêm tối.

Nhưng lâu sau vẫn kh nói gì.

Mãi đến khi xe dừng lại dưới lầu nhà Trình Niệm Niệm, tắt máy, mới chậm rãi quay đầu Trình Niệm Niệm.

Chỉ nghe th giọng nói trầm thấp của Lệ Mặc Thần.

" sẽ kh để bất cứ ai làm hại em, hứa."

Điều Trình Niệm Niệm kh ngờ tới là, trong khoảng thời gian Lệ Mặc Thần đưa cô về nhà, báo chí đã đăng tải những bức ảnh chụp được lên m ạng.

Cô vừa về đến nhà, Tạ Lạc đã ngồi trên ghế sofa phòng khách, cô với ánh mắt khó hiểu: " bị chụp cùng em, là Lệ Mặc Thần ?"

Trình Niệm Niệm khựng lại một chút, gật đầu với vẻ mặt bình thản: ", bên ngoài buổi tiệc quá nhiều phóng viên, chuyện này kh thể tránh khỏi."

"Bây giờ em dính líu đến ta, kh lợi gì cho em đâu." Tạ Lạc nói đứng dậy đến trước mặt cô, tự nhiên cúi đưa dép lê cho cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/loi-sam-hoi/chuong-46.html.]

Nghe ta nói những lời giống hệt Lệ Mặc Thần, Trình Niệm Niệm đứng sững tại chỗ, nhất thời kh biết làm gì.

Tạ Lạc ngẩng lên liền th vẻ mặt ngây đáng yêu đến lạ của cô, kh khỏi cười cưng chiều: " vậy? kh trách em, chỉ là hơi lo lắng thôi."

Ánh đèn pha lê chói lọi trên đỉnh đầu phản chiếu trong mắt ta, tạo ra những tia sáng lấp lánh.

Trình Niệm Niệm ta chằm chằm, đột nhiên hỏi: "A Lạc... thích em ở ểm nào?"

Nghe vậy, Tạ Lạc hơi sững sờ.

ta cụp mắt suy nghĩ một lúc, ngẩng đầu lên: " kh nói ra được là thích em ở ểm nào, nhưng thích tất cả mọi ưu ểm khuyết ểm của em."

Lời nói vừa dứt, Trình Niệm Niệm gật đầu, kh nói gì nữa.

cô, Tạ Lạc từ từ thu lại vẻ mặt, do dự một hồi hỏi ra ều thắc mắc b lâu nay trong lòng.

"Vậy lúc trước tại em lại thích Lệ Mặc Thần?"

Tạ Lạc kh ra Lệ Mặc Thần gì đặc biệt. Tuy ngoại hình ta quả thực nổi bật, cũng đủ ưu tú, nhưng sở hữu những ều này kh chỉ ta. Tại cô lại say mê Lệ Mặc Thần đến vậy?

Trình Niệm Niệm cụp mắt xuống, tâm trạng bình thản đến lạ, như đang nghĩ về một chuyện đã xa xưa. Một lúc sau, giọng nói đều đều của cô vang lên trong phòng. " ta... chân thành."

Trình Niệm Niệm lẩm bẩm, "Ngay cả khi sau này cãi nhau với em, ta cũng chưa bao giờ lừ a dối em."

Bàn tay Tạ Lạc vô thức nắm chặt lại.

Trình Niệm Niệm ngồi xuống ghế sofa, nói khẽ: " biết đ, bây giờ ta quá thích ngụy trang bản thân. Ghét thì giả vờ thích, nghi ngờ thì giả vờ tin tưởng, em kh thích ở chung với những như vậy."

"Chỉ Lệ Mặc Thần, cảm xúc của luôn chân thật, những chuyện đã làm cũng kh bao giờ chối bỏ."

Nghe xong, ánh mắt Tạ Lạc hơi tối lại: "Em bằng chứng gì chứng minh ta kh đang giả tạo một hình tượng để em th?"

Trình Niệm Niệm lắc đầu: " ta thể diễn một lúc, nhưng kh thể diễn cả đời."

"Em thể cảm nhận được sự chân thành của với em."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...