Lời Yêu Chưa Nói
Chương 18:
Lam sốt ruột đồng hồ. So với chuyến bay từ Hà Nội tới Pháp thì chuyến bay tới nước M sớm hơn một tiếng. Cô sẽ kh nhiều thời gian để tới cửa khởi hành, kh những thế còn tìm cách trốn nữa.
Ông Thiên Minh con gái lại trai bên cạnh con. Thời gian qua cực chẳng đã mới giữ hộ chiếu của Lam như vậy. Hơn ai hết muốn con gái được hạnh phúc, nếu thể quên vị vương gia kia thì tốt biết m.
Ông tiến tới ôm con gái vào lòng:
“Đi mỏi chân thì về nghe chưa. Bố mẹ lúc nào cũng chờ đợi con.”
Lam nghe những lời này kh còn kiềm chế được mà khóc lên thành tiếng. Cô kh dám chắc về quãng thời gian sắp tới, cô cũng chẳng biết bản thân thể tìm th Hasan hay kh. Lam sợ rằng đây thể là lần cuối cô được gặp bố mẹ của .
Lam nghẹn ngào:
“Bố…”
Cô muốn nói thật nhiều với bố mẹ mà kh thốt nên lời.
Bà Ngọc Liên sụt sùi:
“Giữ gìn sức khoẻ con nhé.”
Lam khẽ gật đầu, l tay lau nước mắt mỉm cười:
“Mẹ cũng thế ạ.”
Bà Ngọc Liên ôm con vào lòng, vuốt ve mái tóc của Lam :
“Nhớ thường xuyên gọi ện cho mẹ đ.”
Dứt lời, bà quay sang Tuấn Hưng:
“Nhờ cháu để mắt tới Lam một chút. Con bé tính tình ương bướng, lúc nào cũng muốn theo ý của .”
Tuấn Hưng mỉm cười:
“Cô đừng lo cho chúng cháu. Cháu đã làm việc ở Pháp nhiều năm như vậy còn Lam lại th thạo nhiều ngôn ngữ, chẳng ều gì làm khó được em đâu.”
Nói xong, Tuấn Hưng tạm biệt bố mẹ cùng bà Thiên Minh, Ngọc Liên và rời cùng Lam .
…
Th Lam nhăn nhó, Tuấn Hưng bật cười:
“Sáng nay em ăn đồ gì kh hợp hả? muốn vệ sinh thì để tr đồ cho.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lam xua tay:
“Thôi. mang hành lý của đã đủ mệt . Em cầm theo còn tiện thay đồ nữa. Em nghĩ mặc váy này kh hợp lý lắm. Chắc hẳn bên đó lạnh.”
Tuấn Hưng khẽ gật đầu, kh chút nghi ngờ, chỉ về phía cửa an ninh:
“ sẽ vào đó làm thủ tục trước. chờ em ở bên trong nha.”
Lam lập tức đồng ý với Tuấn Hưng. Kh ngờ này dễ dàng bị lừa như vậy. Một lúc nữa cô sẽ tới cửa an ninh cuối cùng của dãy này, từ cửa đó tới cổng khởi hành nước M kh xa. Hơn nữa, nơi đó cũng ít qua lại, cô dám chắc là Tuấn Hưng sẽ đợi cô ở trung tâm của ga quốc tế, gần với cổng khởi hành Paris.
Lam thở phào nhẹ nhõm khi thẻ định cư ở vương quốc X của cô còn thời hạn hơn một năm. Như vậy cô dễ dàng di chuyển giữa các nước tại khu Trung Đ mà kh cần xin visa trước.
Cô vui vẻ kéo hành lý tới trước cửa khởi hành thì giật khi th Tuấn Hưng ở đó.
“Bất ngờ lắm đúng kh?”
Lam ấp úng:
“… ở đây vậy? nhầm cửa à?”
Tuấn Hưng cười thành tiếng:
“Còn em? Cũng nhầm cửa hả?”
Nói xong, Tuấn Hưng nhếch môi cười:
“ kh là thằng ngốc nên đương nhiên hiểu trong thời gian ngắn một kh thể thay đổi tình cảm như vậy được. Tuy rằng kh biết cái tên Hasan mà em nói đúng là bạn trai của em kh nhưng cửa G8 này là nơi duy nhất dành cho các chuyến bay tới Trung Đ. chỉ muốn xem thử em lạc hay kh mà thôi.”
Lam hít sâu một hơi nói:
“ đã thẳng t như vậy thì em cũng kh giấu nữa. Thời gian qua là em lợi dụng . Em muốn tới vương quốc X, muốn tìm Hasan.”
Tuấn Hưng sâu vào mắt Lam nói:
“Em đã nghĩ kĩ chưa? Em kh sợ bản thân sẽ bỏ mạng ở đó ? còn bố mẹ em, còn những thân của em nữa.”
Lam lắc đầu, kh biết trả lời thế nào trước những câu hỏi của Tuấn Hưng. nói đúng, cô thể bỏ mạng nếu tới nước X nhưng Lam kh nghĩ được nhiều. Hasan cũng quan trọng với cô, từ trước tới giờ chỉ làm mọi chuyện vì cô mà thôi…
Cô bật khóc:
“Em xin … xin đừng nói với bố mẹ em…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.