Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lời Yêu Chưa Nói

Chương 21:

Chương trước Chương sau

“Lam …” - Hasan gọi lớn khi vừa tới do trại tại biên giới vương quốc X.

Những binh sĩ tại đó dù kh biết Lam trong lòng Hasan nhưng cô ngọc lục bảo của tiên đế trong tay chắc c mang một thân phận đặc biệt. Chính vì ều này mà cả ba vị khách từ nước khác tới được tiếp đón chu đáo.

Nghe được giọng nói quen thuộc, Lam lập tức quay lại.

Mới đó mà đã tiều tuỵ tới vậy , tóc bạc m phần, hai mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Ai nói là vương tử thì tốt kia chứ, lẽ được là một thường dân sống trong đất nước hoà bình mới thực sự hạnh phúc.

Hasan chạy tới bên Lam , vội vàng ôm cô vào lòng như thể sợ những gì đang diễn ra trước mắt là ảo giác của . cũng bỏ qua mọi sự cấm kị, lập tức cúi hôn lên môi cô. Biết bao nhung nhớ sau chuỗi ngày xa cách đều dồn vào nụ hôn đó nhưng đổi lại là sự phản kháng của Lam .

l tay quệt vết m.á.u trên môi của bật cười:

“Họ đều là của . Em đừng lo.”

lẽ chính cũng kh biết cảnh tượng quá đỗi kinh hoàng kia đã khiến Lam tổn thương. Cô nghi ngờ bản thân, sợ rằng đã sai khi tới nơi này.

Hasan nhẹ nhàng nói:

“Trong do trại này đều là những em vào sinh ra tử với . Họ cũng biết vì một con gái mà tới nơi này cả tuần lễ. Em đừng suy nghĩ nhiều.”

Nhận ra ều bất thường, Hasan hỏi Lam :

chuyện gì khiến em kh hài lòng ?”

Một binh sĩ tiến tới, nói nhỏ với Hasan:

“Từ khi đến đây, cô kh nói bất kì ều gì.”

Hasan quay sang hỏi Tuấn Hưng:

là bạn đồng hành của cô đúng kh? Đã chuyện gì xảy ra? Lam bị ốm nên kh nói được ?”

Tuấn Hưng chăm chú đàn vừa xuất hiện bên cạnh Lam . Nói kh ngoa thì quả thực toát ra dáng vẻ uy nghiêm của bậc thiên tử. Tuấn Hưng khẽ mỉm cười, Lam quen với ta nên chắc c tiêu chuẩn chọn bạn trai cũng thuộc hàng đỉnh của chóp như vậy. còn đang choáng ngợp trước thần thái của vị vương gia thì bị câu hỏi của Hasan kéo về thực tại.

Tuấn Hưng lắc đầu, kể lại câu chuyện xảy ra tại nhà của lão đánh cá phía bên kia biên giới.

Hasan khẽ nhíu mày, nói với binh sĩ gần đó:

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Tạm giam thằng nhóc kia.”

Lam hiểu được mệnh lệnh của Hasan, cô lập tức chạy tới, đưa tay ra c trước mặt lái thuyền.

Lam một mực lắc đầu, nước mắt trào ra như muốn ngăn Hasan lại.

lái thuyền đó chỉ là một nhóc mà thôi. ta nói với Lam năm nay mới mười sáu tuổi, là trẻ mồ côi, may mắn được đạo quân thu nhận nên mới cơm ăn ba bữa. Lam kh muốn th những khác chịu đau đớn.

Hasan nhếch môi cười, cao giọng nói:

“Trong mắt em là kẻ g.i.ế.c kh gớm tay? Em th ghê tởm đúng kh?”

Lam kh hề xua tay phủ nhận.

Vương quyền thực sự đáng sợ thế ?

thể biến Hasan từ một trai tốt bụng, dễ thương thành một kẻ g.i.ế.c kh ghê tay?

Hoặc là… cô đã bị lừa, khi thời cơ chưa tới kh thể để lộ bản chất của . Làm lại một vương gia kh màng thế sự cơ chứ?

Chỉ con ngốc là cô mới tin vào Hasan mà thôi.

Lam bật cười nhưng nước mắt lăn dài trên má. Thì ra bố của cô đã biết cô muốn tìm Hasan. Miếng ngọc kia là lén cất vào hành lý để làm bùa hộ mệnh cho con gái. Dù những dân nơi này vẫn còn sự tôn kính dành cho tiên đế - đã đưa đất nước tiến tới sự thịnh vượng.

Hasan về phía những tì nữ đến để theo hầu Lam nói lớn:

“Đưa Lam về biệt phủ, kh được rời nàng nửa bước.”

Nói xong, quay sang Tuấn Hưng tiếp lời:

hãy nghe theo sự sắp xếp của Mahamud.”

Tuấn Hưng khẽ gật đầu. biết lúc này nói thêm ều gì cũng vô nghĩa.

Đợi cả hai kia nguôi giận cùng ngồi lại để nói chuyện mới là cách giải quyết vấn đề.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...