Lời Yêu Chưa Nói
Chương 23:
Tuấn Hưng vô cùng ngạc nhiên khi ở vương quốc X này cơ sở vật chất quả thực kh hạng xoàng. Chỉ riêng phòng nghiên cứu này thôi, các thiết bị thuộc hàng tối tân.
“ Mahamud, hỏi bỏ qua nhé. Ai từng làm việc ở đây vậy?”
Mahamud bật cười:
“Vua Taimur trước kia coi trọng phát triển khoa học kỹ thuật. Các nhà khoa học ở đây đều tới từ những nước phát triển. Họ nghiên cứu đặc tính của các loại thảo mộc, côn trùng đặc biệt, riêng ở vương quốc này.”
Tuấn Hưng gật gù. Quả thực kh đùa được. Dầu mỏ khai thác mãi cũng hết, chắc c vương quốc này muốn phát triển thêm một hướng khác. Hiện tại mối lo cạn dầu còn xa, họ dùng sức mạnh tài chính của để đầu tư vào nghiên cứu quả thật là đúng đắn.
Mahamud Tuấn Hưng nói:
“Vương gia Hasan thì hơi khác một chút. Ngài đã nói với trai khuyến khích dân trong nước tham gia chứ kh thể dựa hoàn toàn vào nước ngoài. Như th đ, m nhà khoa học trẻ tuổi ở đây đều là dân vương quốc X. Khi biến, vương gia đã cho các nhà khoa học ngoại quốc về nước. Họ xuất sắc như vậy, sẽ còn cống hiến được nhiều cho nền khoa học nói chung, kh thể bắt họ ở lại nơi bất ổn này được.”
Đúng lúc này, một đàn dáng cao lớn, tóc màu bạch kim bước ra từ căn phòng phía bên trái hành lang.
Mahamud cúi chào đàn đó nói:
“Chỉ riêng giáo sư Smith là kh chịu . Ông muốn tiếp tục đồng hành với chúng .”
Giáo sư Smith lướt qua đàn trẻ tuổi bên cạnh Mahamud. Đột nhiên ta reo lên:
“Bác sĩ Hưng ở bệnh viện trung tâm đúng kh?”
Tuấn Hưng ngạc nhiên tới mức kh thốt nên lời khi đàn kia tháo bỏ khẩu trang bên ngoài.
“Bác sĩ khoa chống độc tới tận đây à? nhớ lão già này kh?” - Dứt lời, giáo sư Smith vươn tay về phía Tuấn Hưng.
Tuấn Hưng vui vẻ đáp:
“Cháu nhớ chứ. Chú bình tĩnh dù bị trúng độc. Phản ứng hiếm th.”
Ông Smith cười lớn:
“ nhiều nơi, thử nhiều loại độc nhưng kh bác sĩ nào cũng phản ứng nh nhạy như .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nói , vẫy tay ra hiệu cho Tuấn Hưng theo .
“Lại đây. Xem cách ta xử lý tetrodotoxin.”
Mahamud và Tuấn Hưng cùng theo nhưng cánh cửa phòng thí nghiệm đóng sập trước mặt Mahamud. Giáo sư Smith cười lớn, nói với Tuấn Hưng:
“Kẻ ngoại đạo như ta tốt nhất cho ở ngoài. Nếu kh là cận vệ của vương gia Hasan đã kh đồng ý cho ta bước tới gần cái cửa này chứ.”
Mahamud bật cười. Vương gia của đã đúng. Tuấn Hưng là một tài, thể bầu bạn với giáo sư lập dị của phòng thí nghiệm này. Nói kh chừng hai bọn họ sẽ sớm nghiên cứu vươn tầm thế giới, đem lại hy vọng sống cho nhiều .
…
Giáo sư Smith giải thích với Hasan:
“Loài bọ này thực sự thú vị. Đầu và đuôi đều chứa chất độc, chỉ ều chúng thể khắc chế lẫn nhau.”
Hasan lo lắng, hỏi lại:
“Vậy làm chúng ta biết Lam đã uống loại độc nào. Nếu giờ l sai thì chẳng cô sẽ chẳng thể tỉnh lại ?”
Tuấn Hưng bật cười:
“ khùng hả. Làm xét nghiệm là biết cô uống thứ gì mà.”
Mahamud trừng mắt Tuấn Hưng. này kh cần cái đầu nữa hay mà nói năng như vậy. Nói vương gia khùng thì tốt nhất nên tự đặt đầu xuống dưới bàn cho nh.
Hasan vậy mà kh chú ý tới lời nói của Tuấn Hưng. chỉ nghe được làm xét nghiệm gì đó.
Hasan lập tức lệnh cho những ở trung tâm nghiên cứu bí mật nh chóng giải độc cho Lam .
Tuấn Hưng nhoẻn miệng cười:
“Khi Lam tỉnh dậy sẽ nói cho cô biết một tên khùng tự lên núi bắt sâu.”
Lần này thì Hasan nghe rõ kh thiếu từ nào. ghim vào đầu, chờ ngày xử lý.
Chưa có bình luận nào cho chương này.