Lời Yêu Chưa Nói
Chương 29:
Sau khi Lam “đánh chén” no say, Hasan vui vẻ nói:
“Em muốn xem phim kh?”
Lam khẽ gật đầu, lâu lắm cô kh thời gian thư giãn như vậy, cô cũng muốn cùng hẹn hò như bao căp đôi khác.
“Chúng ta sẽ tới rạp ?”
Hasan mỉm cười:
“Sang phòng kế bên. làm cách âm cực tốt luôn đó. Cho dù la hét cũng kh ai nghe được.”
Lam bật cười, lẽ nào cho cô xem phim kinh dị sợ mất mặt nên cách âm để đám bên ngoài kh nghe được tiếng thét của vương gia.
Xem ra hôm nay cô được mở mang tầm mắt . Thì ra ểm yếu của Hasan chính là kh tải nổi phim kinh dị.
…
Lam ngạc nhiên tới nỗi kh thốt nên lời, hình ảnh thân thuộc về quê hương của cô lần lượt hiện ra trước mắt. Cô nhớ những buổi dạo phố cùng gia đình, thèm cảm giác lê la m quán ăn vỉa hè ngon nức tiếng.
Một tiếng chu cửa vang lên, bố của cô trong bộ trang phục thể thao giản đơn vội vàng mở cổng.
“ là…”
đàn kia đáp lại bằng giọng Mỹ chuẩn chỉnh. ta là bạn thân của Hasan, hôm nay đường đột xuất hiện là lời muốn th báo với gia đình của Lam .
Nghe tin con gái khoẻ mạnh bình an còn gặp được Hasan như nguyện ước khiến bà Thiên Minh rơi nước mắt.
“Lam … Bố biết con thật lòng với đàn đó. Bố mẹ cũng tin tưởng ta. Nhưng… con biết kh… nơi này vẫn luôn là nhà của con…”
Mẹ của Lam khóc lên thành tiếng:
“Nếu cuộc sống kh như ý, con hãy dũng cảm lên, bố mẹ sẽ luôn ở bên con.”
“Hasan… chú hiểu ý của cháu... Chúng ta đồng ý gả Lam cho cháu. Tất nhiên là cháu hỏi ý con bé, ở đây kh chuyện cha mẹ đặt đâu con ngồi đ. Ta sẽ giữ lễ vật này, đặt nó trân trọng trên bàn thờ tiên tổ, chờ ngày hai con về nhà báo cáo với các đấng linh thiêng.”
Lam gục đầu vào Hasan, khóc nấc lên như một đứa trẻ. Cô còn kh biết làm để liên lạc với gia đình thì Hasan đã trước một bước.
Hasan mỉm cười:
“Mẹ em còn gửi một chiếc vòng cho em nữa.”
Vừa th chiếc vòng ngọc bích, Lam đã nhận ra ngay là món đồ mẹ cô chuẩn bị từ khi hai con còn nhỏ. Lam nghịch ngợm, kh ít lần l trộm ra xem, cũng may là chưa từng làm xước hay rơi vỡ.
Cô nhỏ giọng nói:
“Vậy là mẹ đồng ý gả con gái .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hasan mỉm cười:
“ hai phiếu của phụ . Còn thiếu của em nữa thôi đó.”
Dứt lời, Hasan quỳ xuống trước mặt Lam :
“Đồng ý l nhé.”
Lam vội vàng đỡ lên, còn chưa biết nói thì Hasan đã tiếp lời:
“Sẽ kh đám cưới cổ tích, cũng chẳng thân của hai chúng ta, chỉ những bạn xuất hiện mà thôi. xin lỗi vì kh thể lo cho em như trước, thậm chí… ngày mai lên đường . sợ kh cơ hội bên em, sợ kh nói được cho em hiểu yêu em nhiều thế nào. biết ích kỉ và ngu ngốc khi cầu hôn em vào lúc này… tha lỗi cho được kh Lam ?”
Lam lắc đầu như trống bỏi:
“Kh ngốc… kh ích kỉ… Lam cũng muốn ở bên Hasan cho dù chỉ còn một ngày.”
Hasan nhẹ nhàng ôm cô vào lòng:
“Cảm ơn em… cảm ơn vì đã xuất hiện trong cuộc đời .”
…
“Vương gia… đã lâu mới lại ngày vui như vậy. chịu khó ngồi yên một chút. Còn tỉa lại râu và chỉnh y phục nữa.”
Tuấn Hưng bật cười khi đám của Hasan khó khăn lắm mới giữ được vương gia của bọn họ. nghiêm giọng cảnh cáo:
“Kh vội vàng… kh… cầm thú…”
Hasan nghệt mặt:
“Cầm thú là ?”
“À… em gái vẫn còn yếu. nghĩ thể cưới nhưng kh thể động phòng.”
Hasan đen mặt. đương nhiên là kh chịu. sẽ kh nghe theo cái tên mặt trắng này.
vẻ kh phục của Hasan, Tuấn Hưng đưa bức thư tay con dấu riêng của Thiên Minh cho :
“Chúng ta tr cậy cả vào con. Bảo vệ và chăm sóc Lam nhé con trai.”
Hasan giành l bức thư từ tay Tuấn Hưng:
“Ai bảo cái này là của ? Chữ H này là Hasan, kh Hưng. Bố mẹ vợ quý như con đẻ nên gọi vậy hiểu chưa?”
Nói , cầm bức thư rời , miệng làu bàu:
“Dám xem trộm thư của ta. Đợi đám cưới xong ta sẽ mang theo cho biết thế nào là rèn luyện.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.