Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lời Yêu Chưa Nói

Chương 33:

Chương trước Chương sau

Nữ tổng quản hoảng hốt khi lính gác ra lệnh khám xét xe. Mahamud khẽ gật đầu trấn an để bà yên tâm. Dù đây cũng là chuyện nằm trong dự tính, hơn nữa Lam cũng kiên cường, nhất định vương phi của họ thể vượt qua thử thách cuối cùng này.

Mahamud giải thích với đám lính gác rằng xe của họ chở rau củ tới chỗ Oman. Gi tờ đều đầy đủ.

Quả nhiên đám lính gác nghi ngờ Lam . Chúng cười lớn:

“Một thằng nhãi nhỏ thó thế này mà chúng mày cũng thuê làm bốc vác ?”

Lam tỏ vẻ ngây ngô kh hiểu những gì đám lính nói. Mahamud đã dặn cô vào vai một câm ếc bẩm sinh.

Lúc này, Mahamud ra hiệu cho Lam bê đồ.

“Mang cà chua lại đây.”

Lam th vậy liền bưng một sọt cà chua lớn lên, ra dấu rằng bản thân thể làm được việc chứ kh loại vô tích sự như đám lính nói.

Một gã đàn lớn tuổi trong nhóm qua Lam một lượt nói:

này kh bản xứ.”

Mahamud khẽ gật đầu:

ta là con lai. Bị câm nên bố ruột ruồng bỏ. Mẹ ta từng là hầu tại gia đình .”

“Câm bẩm sinh ?”

“Đúng vậy.” Mahamud đáp.

Đúng lúc này, gã kia đá cho Lam một cái khiến cả cô và sọt cả chua lăn xuống đất. Lam cắn răng chịu đựng, kh cho bản thân được phát ra một âm th nào.

Nữ tổng quản thiếu chút nữa đã lao tới chỗ Lam , cũng may là Mahamud đã nh chóng dẫm lên áo bà để ngăn lại.

Nếu để lộ ra thân phận thật của Lam , đừng nói là kh tới được chỗ vương gia mà e rằng đám bọn họ còn bỏ mạng.

Lam kiên cường đứng lên, nhặt từng quả cà chua cho vào sọt.

Gã đàn lớn tuổi th vậy liền ném cho Lam hai đồng xu trong túi:

“Coi như mua lại chỗ cà chua này cho ngươi.”

Nói xong, gã tiếp lời:

“Cút mau để xe khác còn qua cửa.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Mahamud vội vàng đẩy Lam và cả sọt cà chua vào thùng xe. nói lời cảm tạ với tên lính già lập tức rời . nh chóng xử lý vết thương của vương phi nếu kh sẽ chẳng còn mặt mũi nào mà đứng trước vương gia Hasan.

Vừa nếu kh vương phi th minh, kiên cường nhất định đã chẳng thể an toàn qua chốt chặn.

“Vương phi Lam . Thần xin lỗi vì khiến chịu khổ .”

Lam nhoẻn miệng cười:

“Vừa cũng kh th đau. Chỉ sợ làm hỏng việc lớn thôi.”

Nữ tổng quản lau vết thương trên chân Lam , kh nhịn được mà cảm thán:

“Bị thương đến mức này mà còn cười được.”

Lam xuýt xoa:

“Vừa kh đau mà. Bôi thuốc vào mới xót. Giờ ta khóc được kh?”

Nữ tổng quản bật cười:

đó… khác nào trẻ con kh?”

Lam nghe m lời này liền bật khóc. Là những lời mẹ cô hay nói với cô. Mong rằng mọi chuyện sẽ sớm ổn định lại để cô thể về thăm gia đình. Chắc hẳn bố mẹ cô ở nhà cũng mong tin tức của con gái.

Gã chỉ huy ên tiết đập tay xuống bàn:

“Mẹ kiếp. Toàn một lũ ăn hại. Chúng mày biết ngọc bội này là thế nào kh hả?”

“Cả đoàn như vậy làm biết của ai.” M gã bên dưới xì xào.

“Ý tao là kẻ mang nó thân phận cao quý. Chúng mày hiểu kh? Là ngọc lục bảo của tiên đế. Là Lam . Là cô ta đó.”

Một kẻ đứng ra lên tiếng:

“Dù kh bắt được cô ta nhưng việc Lam bất chấp nguy hiểm tới nơi này chứng tỏ vương gia Hasan thực sự bị thương.”

Gã chỉ huy cười lớn:

“Đúng vậy. Mau báo cho vương gia Assaad tin này. Nhất định ngài sẽ thưởng cho chúng ta.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...