Lời Yêu Chưa Nói
Chương 6:
Ở đâu đó trong một gian phòng khác. Hasan đang mỉm cười, hôm nay thực sự cao hứng. Mật khẩu của cái vali thật dễ đoán. thử tới lần thứ hai là trúng. Mật khẩu chính là ‘102’ đó chẳng là ngày sinh của ? Chính là ngày 10-2. Hoá ra trong lòng cô , còn l ngày sinh của làm mật khẩu.
Ban đầu thử mã số bằng sinh nhật cô, ngày 08-4 nhưng kh được. thử tiếp mã số là ngày sinh của , kh ngờ ‘tách’ một cái, chiếc vali đã được mở ra. Hasan nhớ lần đầu tiên gặp Lam , cô mặc chiếc váy hoa liền thân đẹp. Th chiếc váy đó chọn ngay. Còn ‘phụ kiện’ thì đừng hỏi. Đơn giản là l bừa thôi. kh hiểu bản thân đang nghĩ gì nữa, kể ra cũng mất mặt thật. Lẽ ra nên gọi tiếp viên l hộ đồ nhưng lúc đó kh nghĩ gì nhiều, chỉ đơn giản muốn th Lam trong bộ váy hoa đẹp tuyệt .
Sau khi thay đồ xong, Lam lập tức rời phòng. Cô vừa mở cửa ra thì nữ tiếp viên đứng chờ bên ngoài.
“Mời tiểu thư bên này. Vương gia đang đánh cờ.”
“Vương gia. Quân của là quân đen mà.” - Mahamud nhắc nhở.
Nghe nói khi đàn tập trung làm việc sẽ phát ra mị lực khủng khiếp. Hasan muốn Lam th trong bộ dạng mê này nên quyết định ngồi đánh cờ cùng Mahamud chờ đến khi cô xuất hiện.
Lam vào cùng lúc Mahamud nhắc nhở Hasan, cô che miệng cười. Mahamud th Lam bước vào liền quỳ xuống:
“Xin phép vương gia, tiểu thư, còn việc làm.”
“Vâng.” - Lam vừa nói vừa gật đầu chào Mahamud.
Hasan th kế hoạch thất bại thảm hại, chưa kịp mở lời thì Lam đã ngồi xuống ghế đối diện. vào thế cờ này, nếu tiếp tục chơi khả năng cao Hasan sẽ là tg.
“ cũng thích cờ vua ?”
“Tất nhiên.”
“ muốn chơi cùng kh?”
“Được. Chúng ta chơi một ván mới.”
“Kh cần. Cứ tiếp tục .”
“Em chắc là hoá giải được thế cờ này?”
Kh đợi Hasan nói hết câu, Lam đẩy quân xe tiến lên hai ô:
“Chúng ta đang đâu?”
“Về đất nước của em.”
Lam ngước mắt :
“Cảm ơn .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hasan mỉm cười:
“Cũng tại đã hại em. Nếu kh giờ này em đã về tới nơi cũng nên.”
“Thôi chết. Ba của sẽ đến đón.”
Hasan dùng quân mã của ăn quân tượng của Lam :
“Đừng lo. đã liên hệ trước với gia đình em. Giờ thì hiểu tại em lại biết nhiều ngôn ngữ như vậy.”
tiếp lời:
“Thần đồng ngôn ngữ. Con gái cựu bộ trưởng ngoại giao Phùng Thiên Minh.”
Lúc này, Lam hô lớn:
“Chiếu tướng.”
Hasan đành dời quân vua , chấp nhận mất hậu:
“Lam , em giỏi lắm. L của quân hậu, em thế vào chỗ đó.”
Kh hiểu nghe những lời nói này mặt Lam đỏ bừng:
“Kh chơi nữa. Lát nữa ăn quân mã, hay tượng cũng bắt đền vậy à?”
Hasan mỉm cười:
“Chỉ cần ‘hậu’ mà thôi.”
Lam nghĩ nghĩ quay ra nói với Hasan:
“Cảm ơn đã đưa về nước. Sau này nhất định sẽ cảm tạ. Khi đến nơi, để tránh ồn ào, sẽ nhận là phiên dịch cho , được chứ?”
“Được. Cũng kh cần suy nghĩ nhiều đâu. Em dẫn thăm một vài nơi là được .”
Lam khẽ gật đầu:
“Nhất định thế.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.