Lời Yêu Chưa Nói
Chương 8:
Hasan mỉm cười, khẽ ra dấu cho Mahamud rời . muốn dành trọn thời gian ở nhà của Lam thay vì nằm ườn tại khách sạn hay dạo phố nên sẽ nán lại lâu nhất thể. Hasan tin tưởng tuyệt đối vào an ninh tại đất nước này nên kh muốn Mahamud bám theo như thường lệ.
Hasan nhận chén trà nóng từ tay Thiên Minh, vui vẻ nói:
“Sau khi tới khách sạn cháu đã dạo qu một vòng để cảm nhận về khí hậu và con tại thành phố này. Cháu kh ngờ dân ở đây lại thân thiện tới vậy.”
Bố của Lam mỉm cười:
“Chú đã nghe qua về cháu, cũng đã đọc bài cháu viết. Chú th cháu kh chỉ quan tâm tới mảng thể thao mà còn am hiểu văn hoá các nước nữa.”
Hasan ngạc nhiên, ngước đàn đang đứng trước mặt:
“Chú biết cháu từ trước ạ?”
Ông Thiên Minh khẽ gật đầu:
“Con gái chú sống một ở nước ngoài đương nhiên làm cha mẹ như cô chú kh khỏi lo lắng. Nhưng chú một việc muốn hỏi cháu…”
Đúng lúc này, Lam từ dưới bếp lên, trên tay cô là mâm đồ cúng tất niên. Th Hasan cô choáng váng tới mức thiếu chút nữa vấp tà áo dài của chính . Chẳng thể ngờ kia nh như cắt, bước tới đỡ l Lam và cả đồ lễ.
“… … tới kh bảo ?”
Hasan nhoẻn miệng cười:
“Em kh mời nhưng thể đến thăm cô chú mà.”
Mẹ của Lam tươi cười:
“Đã là bạn từ phương xa tới nhất định ở lại dùng cơm cùng cô chú đ.”
Hasan chỉ chờ vậy, lập tức nhận lời. Suốt cả buổi tối hôm đó nói chuyện với bố mẹ Lam mà kh cần dùng tới một từ tiếng nước ngoài nào.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Hasan này, lần sau cô sẽ nấu vài món thật ngon mà kh dùng tới thịt lợn để đãi cháu. Hôm nay cháu tới bất ngờ nên cô kh chuẩn bị trước.”
Mặc dù Hasan chỉ thể ăn bánh chưng chay và gà luộc nhưng bầu kh khí ấm cúng này lâu mới th. Hasan cười tới híp cả mắt:
“Cháu cũng muốn học gói bánh chưng.”
Bà Ngọc Liên mỉm cười:
“M hôm nữa cô sẽ dạy cháu.”
Lam vội xua tay:
“Hasan bận mẹ ạ. dự định du lịch m tỉnh phía Bắc cơ.”
Hasan vui vẻ nói:
“Du lịch còn nhiều cơ hội nhưng trải nghiệm làm bánh dịp tết cổ truyền thì kh lúc nào cũng cô nhỉ. Cô hứa dạy cháu đ nhé.”
Bà Ngọc Liên bật cười:
“Được . Được . Cô hứa.”
Dứt lời, Hasan quay sang thì thầm bằng tiếng Ả Rập:
“Với gia đình là quan trọng nhất.”
Lam trừng mắt Hasan. Cái tên trời đánh này biết là bố cô th thạo tiếng , Pháp, Tây Ban Nha và cả Ả Rập hay kh?
Ông Thiên Minh con gái lại Hasan, tủm tỉm cười:
“Hai các con ăn xong lên nhà để bố hỏi chuyện.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.