Lời Yêu Đến Muộn
Chương 5:
“Khả Khả, khi em bị lừa đó. Thiếu gia Vân Cảnh là họ Vân.” – Trình Giang ghé sát, hạ giọng.
Tim chợt trĩu xuống, ngón tay siết chặt đến trắng bệch.
Xong !
Hình như Lục Kỳ An chưa từng thừa nhận với về thân phận của .
Còn lời quản gia nói… cũng chẳng biết đáng tin hay kh.
“Ồ, Lâm Dữu Khả kh bịa tiếp nổi hả?” – Hứa Thiến bật cười khẩy:
“L tên giả ra bịp ta, giờ bị lật tẩy đúng kh?”
Trình Giang cau mày kéo nhẹ tay Hứa Thiến, quay sang :
“Khả Khả, thật ra em độc thân cũng đâu . Kh cần cố tỏ ra , để lừa bọn .”
Xung qu, một đám họ hàng, bạn học cũ túm tụm hóng hớt.
“Đúng đó Khả Khả, độc thân thì độc thân, chứ nói dối là kh được.”
“Chắc th Trình Giang đã con, còn thì vẫn một , nên mới làm liều như vậy.”
Kh còn cách nào khác, đành chống chế, dù ai nghi thì đó chứng minh.
“ nói họ Vân thì là họ Vân à? bằng chứng gì kh?”
Khóe môi Trình Giang khẽ nhếch, giọng chắc nịch:
“Kh giấu gì, Tổng giám đốc Vân…”
Chưa kịp nói hết, cửa ra bỗng náo động, tất cả ánh mắt “soạt” một cái đổ dồn về phía đó.
Một đàn mặc vest sẫm màu may đo vừa vặn, dáng cao thẳng tắp hiện ra trước tiên.
Khoảng cách càng gần, gương mặt càng rõ nét đường nét cứng cáp, mắt mày sâu, đẹp đến chói mắt.
“Lục Kỳ An.”
“Vân tổng.”
và Trình Giang đồng th gọi lên.
Lục Kỳ An vừa th , khóe môi cong nhẹ, bước nh xuyên qua đám đ tiến lại.
thẳng đến bên , vòng tay ôm vai một cách cưng chiều.
“Xin lỗi, Khả Khả, đến muộn.”
Mắt mở to chuyện gì đang xảy ra đây?
Lục Kỳ An lại mặt ở đây?
Còn “Vân tổng” mà Trình Giang nói cũng là ta hả?
“Vân tổng, ngài lại đến đây?”
Trình Giang khom , mặt nở nụ cười nịnh, giọng lộ rõ vẻ l lòng.
Lục Kỳ An chẳng buồn liếc ta, chỉ khẽ bóp phần thịt mềm trên cánh tay , nói tự nhiên:
“ đến để đưa bạn gái dự tiệc, tiện chúc mừng Linh Linh tân hôn.”
Vừa dứt lời, l ra một phong bao dày cộp đưa cho Linh Linh.
Mọi xung qu đồng loạt hít khí.
Mắt Linh Linh sáng rực, hai tay nhận l:
“Cảm ơn Vân tổng!”
Khóe môi Lục Kỳ An cong lên:
“Em cũng thể gọi là Lục Kỳ An, giống Khả Khả vậy.”
Sắc mặt Hứa Thiến x trắng đan xen, cô ta cấu mạnh vào tay Trình Giang, hạ giọng gằn:
“Rốt cuộc là ? kh là quản lý khách sạn Vân Cảnh à? Ngay cả tên tuổi chủ cũng kh biết ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trình Giang đau đến nhăn cả mặt, nhưng cũng mù mờ kh hiểu.
Đừng nói ta, đây cũng rối bời, toàn dấu hỏi trong đầu.
Th nhíu mày đến sắp rối thành búi, Lục Kỳ An ghé tai nói khẽ:
“Về nhà sẽ giải thích.”
Đám họ hàng bạn bè bắt đầu xì xào, lẽ nhận ra thân phận kh tầm thường, ánh mắt xem trò vui ban nãy đã biến thành ánh ngưỡng mộ.
Trình Giang lại l cớ nâng ly rượu tới gần liên tục.
vẻ Lục Kỳ An biết rõ chuyện giữa và ta, nên suốt buổi mày cau chặt, kh cho Trình Giang chút sắc mặt nào.
Khi ta lại mon men tới, Lục Kỳ An cuối cùng cũng nhịn hết nổi, giọng lạnh lùng:
“Trình quản lý, nếu còn dám lượn trước mặt , thì lập tức ra phòng tài vụ lĩnh lương, mai khỏi làm.”
Tiệc cưới kết thúc, Lục Kỳ An cứ bám riết đòi đưa về.
Vừa vào nhà, mẹ đã giữ c.h.ặ.t t.a.y :
“An An, thật là con !”
Th tròn mắt ngạc nhiên, Lục Kỳ An rốt cuộc mở lời.
“Khả Khả en thật sự kh nhớ à?”
Lục Kỳ An là một đứa con ngoài giá thú.
Hơn mười năm trước, khi mới 10 tuổi, theo mẹ của tới thành phố D nương nhờ họ hàng.
Sống nhờ nhà khác, lại thêm tính tình lầm lì, nên trở thành đối tượng bị lũ trẻ qu đó bắt nạt.
Một hôm ngang đầu hẻm, bắt gặp m thằng nhóc cầm đá ném .
nhận ra chúng, chính là ba đứa quậy phá ở trường.
Lục Kỳ An co vai ngồi xổm, kh né, cũng chẳng lên tiếng, tr chẳng khác nào một chú chó con tội nghiệp.
Khi đó 12 tuổi, là một cô nhóc nhà quê bướng bỉnh, thường thích bênh vực kẻ yếu.
Chẳng nghĩ ngợi gì, lao tới, đẩy thằng đứng đầu:
“L đ h.i.ế.p ít thì hay ho gì?”
Thế là một đánh ba đứa.
Tuy đuổi được chúng, nhưng phía sau tai cũng bị rạch một vết khá sâu, đến giờ vẫn còn sẹo mờ.
Mẹ Lục Kỳ An biết chuyện, nhất định muốn đưa bệnh viện, nhưng mẹ từ chối.
Nhờ đó, hai bà mới chút qua lại, mẹ cũng thường giúp đỡ họ.
Hai năm sau, mẹ Lục Kỳ An qua đời, được đón về nhà họ Vân, đổi tên thành Vân An.
Những chuyện này đã quên từ lâu.
Dù lúc đó cũng chỉ là một nhóc mờ nhạt, chúng gần như chẳng nói chuyện m câu.
Nhờ nhắc lại, những mảnh ký ức mơ hồ mới dần rõ nét.
“ nữa?” – kho tay, ngẩng đầu .
gãi đầu ngượng ngùng, tránh ánh mắt :
“Em chặn toàn bộ liên lạc với , cho đến khi th vô tình đăng hình từng góc trong nhà em, mới biết em đã về thành phố D. May mà số của dì vẫn giữ, mới kịp tới giúp em.”
Vậy… Lục Kỳ An tới đây chỉ để giải vây cho thôi ?
Hay là… tiện thể hỏi tội luôn?
Nghĩ đến chuyện m hôm trước đọc tin n mà kh trả lời, lại bực.
làm bộ định đuổi ra cửa:
“Được , cảm ơn Lục tổng đã lặn lội tới đây. Giờ thể về được .”
Mẹ lập tức kéo tay Lục Kỳ An lại, quay sang trừng mắt với :
“Con gái à, con với An An quen nhau mà giấu cả nhà à? ta xa như vậy về, giờ còn đuổi ta đâu?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.