Lừa Cưới Sĩ Quan Mất Trí! Mỹ Nhân Lười Biếng Mang Thai Hưởng Phúc
Chương 203: Cô thích anh là đủ rồi
Ôn Nghênh chìm đắm trong thế giới bi thương , tuôn một tràng những câu sến sẩm, đau buồn ở :
“Từ nay về , chúng đường ai nấy , mỗi một niềm vui, tạm biệt… , sẽ bao giờ yêu nữa… Tình yêu quá đắng, còn đắng hơn cả rượu … sẽ bao giờ động tình yêu nữa…”
Chu Ngọc Trưng kinh ngạc cô, cố gắng hiểu những lời lộn xộn cô:
“Nghênh Nghênh, rốt cuộc em đang gì ?”
nắm lấy những từ khóa quan trọng nhất trong lời cô, trái tim cô nắm giữ lên xuống thất thường, như đang tàu lượn siêu tốc.
“Nghênh Nghênh… em, em yêu ?”
Ôn Nghênh ngơ ngác khuôn mặt tuấn tú , ánh mắt mơ màng, một lúc lâu mới khẩy một tiếng, giọng điệu mang theo vẻ khinh thường cố tỏ phóng khoáng:
“Hừ, đàn ông thôi mà… từng yêu.”
từng yêu?!
Trái tim Chu Ngọc Trưng như thứ gì đó đập mạnh một cái.
Ôn Nghênh tiếp, như trút hết những lời kìm nén trong bụng :
“Haizz… cuối cùng vẫn duyên phận… Nhớ ngày đầu gặp gỡ, cũng chỉ nhầm chỗ, còn uống nhầm rượu thuốc. Tất cả chỉ tai nạn, âm dương lệch… thuộc về , cũng thuộc về … Cứ để chúng , trở về điểm xuất phát …”
phụ nữ như một triết gia tại thế, lẩm bẩm những câu danh ngôn mà cô cho đầy triết lý và đau buồn.
Mà lọt tai Chu Ngọc Trưng, những từ ngữ x.é to.ạc những mảnh ký ức mơ hồ và những nghi ngờ bấy lâu nay trong đầu .
Chẳng lẽ… sự thật lúc đầu, như nghĩ?
đột ngột nắm lấy vai Ôn Nghênh, giọng vì kích động mà chút căng thẳng:
“Em, em gì? Em nữa xem? Lúc đầu… rốt cuộc chuyện gì?”
Ôn Nghênh lắc chút thoải mái, khẽ hừ một tiếng, giọng điệu mang theo sự thẳng thắn và khinh thường kẻ liều:
“! thừa nhận! Lúc đầu m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý , đến Kinh Thị sống cuộc sống , mới ôm con tìm đến nhà họ Chu các . c.h.ế.t , thuận nước đẩy thuyền. trở về, còn mất trí nhớ, cũng định cứ thế mà lừa , lừa bao lâu bấy lâu…”
Giọng điệu cô đột nhiên đổi, trở nên vô cùng oán hận và phẫn nộ, chỉ mũi Chu Ngọc Trưng mắng:
“ ai ngờ… , tên đàn ông khốn nạn ! trai đến mức phạm quy! Còn mỗi ngày ở mặt cần cù chịu khó, mặc cho đ.á.n.h mắng, tỏ bộ dạng một đàn ông nhỏ bé, khiến một phụ nữ sắt đá như làm chịu nổi chứ!!”
“Lừa cả trái tim cuồng, tìm thấy phương hướng, kết quả như kẻ điên đột nhiên khôi phục trí nhớ, làm trái tim tan nát! Thấp thỏm yên, chăng chớ!”
“ nhổ ! Bà đây thích , cũng thể để cứ mãi chà đạp như ! Còn để phụ nữ khác đến khiêu khích ! Hừ hừ, cùng lắm thì chúng ly… ưm…”
Lời tố cáo và thú nhận ngừng nghỉ, như tre đổ phụ nữ còn xong, đàn ông đột ngột bịt miệng.
Điên ! Điên !
Chu Ngọc Trưng sắp phát điên !
Cô đang gì? phụ nữ đang gì?!
Cô lúc đầu tai nạn? tính toán? đó cô … thích ?
Vì trai? Vì cần cù chịu khó?!
Những lời say xỉn lộn xộn, mâu thuẫn, vô cùng chân thật và thẳng thắn , đảo lộn tất cả cảm xúc Chu Ngọc Trưng.
So với Ôn Nghênh đang say xỉn, hành vi điên cuồng, Chu Ngọc Trưng mới thực sự sắp phát điên.
Ôn Nghênh giãy giụa, cảm thấy miệng đàn ông đáng ghét chặn chặt, thở thông, khó chịu.
Cô sức đẩy .
Chu Ngọc Trưng mặt đỏ bừng, đáy mắt cuộn trào cảm xúc mãnh liệt, càng sức ấn cô lòng , như nghiền nát cô, hòa xương m.á.u .
Thích đến phát điên.
Nghênh Nghênh đáng yêu như !
Bạn thể thích: Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Ngay cả khi say rượu, những lời thật “đại nghịch bất đạo” như , cũng đáng yêu đến mức c.h.ế.t , hận thể đem cả mạng sống cho cô!
Những lời lừa dối, những toan tính, lúc lời “thích” say sưa cô, dường như đều trở nên còn quan trọng nữa.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/lua-cuoi-si-quan-mat-tri-my-nhan-luoi-bieng-mang-thai-huong-phuc/chuong-203-co-thich--la-du-roi.html.]
chỉ , trong lòng cô , cô sẽ vì mà ghen, cô sẽ thích khuôn mặt , thích đối xử với cô…
Thế đủ .
Những thứ khác, đều còn quan trọng nữa.
môi truyền đến một cơn đau nhói, Chu Ngọc Trưng đau đớn, theo bản năng kéo một cách nhỏ.
l.i.ế.m môi , nếm một chút vị gỉ sắt nhàn nhạt, con mèo say , tay thật nương tình.
Ôn Nghênh bất mãn chu đôi môi hôn đến sưng đỏ, trong đôi mắt say mờ mịt đầy vẻ khó hiểu và tố cáo, lí nhí chất vấn:
“ ai? … ăn miệng ?”
Chu Ngọc Trưng: “…?”
Thôi xong, thú nhận “ từng yêu”, bắt đầu đổi sang một kiểu điên khác ?
Mất trí nhớ khi say còn chia giai đoạn nữa ?
đàn ông kiên nhẫn, giọng càng trở nên trầm ấm dịu dàng, dỗ dành:
“ chồng em mà, Nghênh Nghênh. vợ bảo hôn ?”
Ôn Nghênh nhíu chiếc mũi xinh xắn, mặt lộ vẻ khinh bỉ hề che giấu, từ xuống khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, giọng điệu quả quyết:
“ bậy! Gã dê xồm! nghiệp đại học, trẻ trung xinh , lấy chồng? định lừa ai!”
Chu Ngọc Trưng nghẹn lời, mày nhíu .
Cái gì với cái gì đây? nghiệp đại học? Cô …
Say đến mức quên cả ai ? Bắt đầu nhảm ?
Ôn Nghênh nheo đôi mắt say, đầu óc sớm cồn khuấy thành một nồi cháo, còn chút tỉnh táo nào.
Chỉ cảm thấy đàn ông mắt trông thật ngon mắt.
Mày kiếm mắt , sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng, trông dễ hôn, còn ghé sát như …
Cô chép miệng, như đang đ.á.n.h giá một món hàng, đưa ngón tay thon dài, kén chọn vuốt ve gò má góc cạnh đàn ông, đầu ngón tay mang theo lạnh.
“Chậc chậc chậc…” cô sờ, lắc đầu bình phẩm, “ mà nhan sắc … cũng tạm …”
Tâm trạng Chu Ngọc Trưng vốn đang chút buồn bực vì câu “gã dê xồm” cô, lập tức lời bình phẩm “tạm ” và bàn tay nhỏ yên phận đốt cháy.
vui mừng trong lòng, bàn tay to lập tức phủ lên bàn tay nhỏ đang đặt má , lòng bàn tay nóng hổi, bao bọc lấy những ngón tay lạnh cô.
đàn ông chằm chằm đôi mắt mơ màng cô, giọng mang theo sự quyến rũ:
“… nhan sắc tạm , thể hôn em ?”
Ôn Nghênh mặt đỏ bừng, đáy mắt ngập tràn nước và vẻ quyến rũ, trong ánh mắt long lanh, mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ đều như đang âm thầm quyến rũ tâm trí đàn ông.
Cô đảo mắt một cách tinh ranh, dường như đang nghiêm túc suy nghĩ về đề nghị , đó, dùng một giọng điệu như đang bàn chuyện làm ăn, một câu kinh :
“Bao đêm bao nhiêu tiền?”
Chu Ngọc Trưng:?
suýt nữa nước bọt sặc c.h.ế.t.
Bao, bao đêm?!
Xem thêm: Tỉnh Mộng Giữa Cơn Mê (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cô coi cái gì?!
phụ nữ say rượu trong đầu chứa những thứ linh tinh gì !
Một cảm xúc tức giận buồn dâng lên trong lòng, còn xen lẫn ngọn lửa tà ác những lời táo bạo cô khơi dậy.
nghiến răng, nghiến giọng trả lời: “Miễn phí!”
Dứt lời, thể nhịn nữa, một nữa hung hăng chặn lấy đôi môi đỏ ngừng tuôn những lời kinh .
Lảm nhảm cái gì thế…
Bây giờ chỉ hôn cô, chỉ cô im miệng, chỉ thể dùng cách để xác nhận sự tồn tại cô, xác nhận những lời “thích” và “ từng yêu” lúc nãy cô ảo giác .
Chưa có bình luận nào cho chương này.