Lừa Cưới Sĩ Quan Mất Trí! Mỹ Nhân Lười Biếng Mang Thai Hưởng Phúc
Chương 240: Chuyện năm xưa mỗi người đều có nỗi khổ riêng
Cách xa ngàn dặm ở Kinh Thị, tòa nhà nhỏ nhà họ Chu trong đại viện quân khu.
Đêm khuya, trong thư phòng vẫn còn sáng đèn.
Chu bưng một bát canh sâm ấm áp, nhẹ nhàng gõ cửa, bên trong tiếng đáp .
Bà đẩy cửa bước , trong thư phòng một bóng .
Bà chút nghi hoặc, bưng bát canh một vòng lầu, cũng thấy bóng dáng chồng .
Đột nhiên nhớ điều gì, bà xoay về phía căn tĩnh thất chuyên dùng để thờ cúng bài vị tổ tiên ở gian nhà .
Cửa tĩnh thất khép hờ, bên trong chỉ thắp một ngọn đèn trường minh mờ ảo.
Chu đẩy cửa một khe hở, quả nhiên thấy bóng dáng cha Chu.
Ông , mà quỳ thẳng tắp tấm bồ đoàn bài vị tổ tiên, sống lưng còng xuống, đầu cúi gầm, nhúc nhích.
Trái tim Chu thắt , khẽ gọi một tiếng:"Lão Chu? thế ? Đêm hôm khuya khoắt, quỳ ở đây làm gì?"
Cha Chu thấy tiếng động, cơ thể run lên một cái.
Ông cố gắng dậy, vì quỳ quá lâu, hai chân m.á.u huyết lưu thông, mới lên lảo đảo một cái, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất.
Chu giật nảy , vội vàng đặt bát canh lên chiếc bàn kỷ nhỏ bên cạnh, bước nhanh tới đỡ lấy ông, miệng nhịn cằn nhằn:
"Ông xem ông kìa! tuổi , cũng yêu quý xương cốt , cái chân đau khớp mới khỏi mấy ngày? quỳ như thế! Thật sự để bảy tám mươi tuổi , còn ngày ngày hầu hạ một lão già liệt giường như ông ?"
Bà đỡ cha Chu từ từ xuống chiếc ghế bên cạnh, lúc mới mượn ánh đèn mờ ảo, rõ khuôn mặt chồng.
một cái , bản Chu cũng sững sờ.
mặt cha Chu chút m.á.u nào, hốc mắt đỏ hoe, bên trong hằn đầy tia máu, cả bao trùm trong một luồng bi thương và tĩnh mịch đặc quánh tan .
Thần sắc đó, sự mệt mỏi đau buồn bình thường, mà một loại áy náy và tuyệt vọng ăn sâu tận xương tủy, dường như thứ gì đó trong lòng ông vỡ vụn .
"Lão Chu? Ông... ông rốt cuộc làm ? Đừng dọa ." Giọng Chu cũng mềm mỏng , mang theo sự lo lắng, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh lẽo chồng.
Ánh mắt cha Chu tiêu cự rơi một vô định nào đó, trong cổ họng phát tiếng khò khè, hồi lâu, mới giống như dùng hết sức lực , thốt mấy chữ, vỡ vụn chịu nổi:
"Đều , tất cả chuyện đều trách ... cả... cả chắc chắn sẽ tha thứ cho nữa..."
Chu , trái tim chùng xuống, cũng lập tức hiểu vì chồng như .
Trận bão táp càn quét năm xưa, gia đình cả đày Tây Bắc, sự cắt đứt bất đắc dĩ.
Để giữ chút hương hỏa duy nhất nhà cả, đứa trẻ nhỏ tuổi đó âm thầm nhận làm con nuôi danh nghĩa họ, trở thành "con trai trưởng" nhà họ Chu.
Đứa trẻ còn quá nhỏ, ngây thơ gì, chỉ chú thím biến thành ba .
Bọn họ cẩn thận che chở, coi như con đẻ, vẫn luôn gánh vác bí mật và lời hứa nặng nề .
Cho đến , gia đình cả xảy chuyện ở Tây Bắc, tin dữ truyền đến.
nữa, đứa trẻ đó làm bộ sự thật, tâm tính thiếu niên, quyết liệt dứt khoát, kiên quyết rời khỏi nhà họ Chu, bặt vô âm tín.
Gợi ý siêu phẩm: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến đang nhiều độc giả săn đón.
Bọn họ tìm kiếm, chờ đợi, áy náy, hối hận...
Cho đến tám năm , một tờ giấy chứng t.ử lạnh lẽo từ Bộ Công an gửi đến tay, thông báo đứa trẻ đó trong lúc truy quét một băng nhóm buôn hung ác "tử vong ngoài ý ", thi cốt còn.
Chút hy vọng mong manh cuối cùng cũng vụt tắt.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/lua-cuoi-si-quan-mat-tri-my-nhan-luoi-bieng-mang-thai-huong-phuc/chuong-240-chuyen-nam-xua-moi-nguoi-deu-co-noi-kho-rieng.html.]
Bọn họ những thể bảo vệ cả chị dâu, mà ngay cả đứa con duy nhất họ, cuối cùng cũng thể giữ .
Sự áy náy , nỗi đau đớn thể ăn với chị suối vàng , nhiều năm qua từng một khoảnh khắc nào thực sự rời khỏi bọn họ, đặc biệt đêm khuya thanh vắng, càng gặm nhấm lòng .
Chu cũng im lặng, hốc mắt cay xè.
Bà làm đau chứ? Đó đứa trẻ do chính tay bà nuôi lớn, thương yêu đến tận tâm can... một chuyện, một dòng chảy thời đại, sức mạnh cá nhân nhỏ bé bao.
lúc , bên ngoài tĩnh thất truyền đến tiếng bước chân nhè nhẹ, Má Lưu cầm một phong thư bước , mặt lộ vẻ kinh ngạc:"Lão gia, phu nhân, một bức thư chuyển phát nhanh gửi từ Hương Cảng đến, mới giao tới."
Chu lau khóe mắt, nhận lấy bức thư.
Phong bì dày dặn, đến từ một văn phòng luật sư nổi tiếng nào đó ở Hương Cảng.
Bà và cha Chu , trong lòng đều chút nghi hoặc.
Cha Chu hít sâu một , miễn cưỡng xốc tinh thần, hiệu cho bà bóc .
Chu bóc niêm phong, lấy một xấp tài liệu đóng ghim ngay ngắn bên trong, cùng vài trang báo cáo thuyết minh cơ quan kiểm tra nước ngoài, đối chiếu song ngữ Trung , đóng con dấu bắt mắt.
Bà lướt qua, biểu cảm mặt từ nghi hoặc chuyển sang kinh ngạc, bàn tay cầm tờ giấy run rẩy.
"Chuyện... chuyện ..."
Chu chỉ tài liệu, cha Chu, giọng cũng chút biến điệu," phận Nghênh Nghênh... Đại tiểu thư nhà họ Trầm ở Hương Cảng? Lưu lạc nhiều năm? Giám định ADN xác nhận?!"
Cha Chu nhận lấy tài liệu, ngưng thần xem kỹ.
Những văn bản pháp lý chuyên nghiệp đó, báo cáo điều tra chi tiết, cùng với bản kết luận giám định ADN do cơ quan thẩm quyền cấp đính kèm ở cuối, giấy trắng mực đen, rõ ràng rành mạch.
Sự tĩnh mịch mặt ông sự khiếp sợ thế, lông mày nhíu chặt, cảm xúc trong mắt cuộn trào mãnh liệt, khó tin, thể tin.
Má Lưu ở bên cạnh cũng thấy một chút nội dung, khỏi thấp giọng cảm thán:
"Thảo nào... thảo nào ngày thường thiếu phu nhân khí độ như , mắt đồ ăn thức mặc đều kén chọn vô cùng, hóa vốn dĩ chính phượng hoàng thật, lưu lạc bên ngoài chịu khổ..."
Chu đột nhiên nhớ một chuyện khác, sắc mặt thoắt cái trắng bệch, túm chặt lấy cánh tay cha Chu, giọng run rẩy:
"Lão Chu! Nghênh Nghênh... Nghênh Nghênh bây giờ nhà họ Trầm đón ? Tiểu Bảo thì ?! Cháu ngoan cũng mang ? Ây dô..."
Bà nghĩ đến việc cháu trai thể rời khỏi đại lục, đến Hương Cảng cách xa ngàn dặm , trong n.g.ự.c lập tức giống như khoét một mảng, đau hoảng, nước mắt kìm mà tuôn rơi.
"Lỡ như... lỡ như Nghênh Nghênh ở bên Hương Cảng, quen với cuộc sống phú quý bên đó, kiến thức thế giới rộng lớn hơn, cảm thấy nhà chúng làm ấm ức con bé, về nữa thì làm ? Tiểu Bảo ... sẽ gặp cháu ngoan nữa ? Haizz..."
Chu càng càng đau lòng, đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân.
Cha Chu mặc cho vợ túm lấy cánh tay , tay nắm chặt xấp tài liệu về phận thật sự Ôn Nghênh.
Sự khiếp sợ mặt ông dần phai nhạt, một nữa một loại cảm xúc sâu thẳm hơn bao trùm.
Hồi lâu, ông mới nặng nề thở dài một tiếng, tiếng thở dài đó vang vọng trong tĩnh thất yên tĩnh, dường như gánh vác sự bất đắc dĩ và tang thương nửa đời .
Ông vợ đang lóc, về phía bài vị tổ tiên im lìm hương án, cuối cùng ánh mắt rơi phần tài liệu đến từ Hương Cảng trong tay, môi mấp máy, cuối cùng vẫn lời nào.
Đừng bỏ lỡ: Hôn Sâu Say Đắm Anh Mềm Lòng Dỗ Dành Đừng Ly Hôn-Nam Vãn Tinh & Tạ Cẩn Hoài, truyện cực cập nhật chương mới.
Chỉ sống lưng thẳng tắp cả một đời đó, giờ phút ánh đèn mờ ảo, trông đặc biệt còng xuống và mệt mỏi.
...
...
【Tác giả lời : TvT Chia xa chỉ tạm thời, sẽ đoàn tụ, đừng tức giận, đừng tức giận, bảo vệ tuyến v.ú nhé.】
Chưa có bình luận nào cho chương này.