Lừa Cưới Sĩ Quan Mất Trí! Mỹ Nhân Lười Biếng Mang Thai Hưởng Phúc
Chương 261: Bạn cũ gặp lại
Lúc , Chu như chợt nhớ điều gì, sang dặn dò má Lưu:"Má Lưu, tủ quần áo trong phòng , lấy hai cái hộp đây."
Má Lưu lời lấy, nhanh bưng hai chiếc hộp lớn nhỏ khác .
Chu nhận lấy, tiên cầm chiếc hộp giấy lớn hơn một chút, đưa cho Ôn Nghênh, giải thích:
"Cái con bé Gia Vi mang đến. Nó với Kỳ Thụ Thanh đầu tháng làm tiệc cưới , hai vợ chồng trẻ bây giờ sống khá hạnh phúc. Nó còn nhắc đến con đấy, tiếc con thể đến uống rượu mừng nó."
mặt Chu lộ nụ ,"Trong khăn quàng cổ và găng tay nó tự tay đan, một bộ lớn, một bộ nhỏ, cho con và Tiểu Bảo."
Ôn Nghênh nhận lấy chiếc hộp, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp.
Hoàng Gia Vi, cô gái đầu tiên trong tổ phiên dịch thể hiện thiện ý với cô, tính tình sảng khoái, mà vẫn còn nhớ đến cô, thậm chí trong sự kiện trọng đại đời như kết hôn, vẫn còn nhớ chuẩn quà cho cô và con.
Cô cầm chiếc hộp nhỏ hơn lên, Chu chỉ nó :"Chiếc hộp , một nữ đồng chí họ Hoắc mang đến phòng bảo vệ, gửi cho con. Bên trong hình như một ít tiền, còn một bức thư. Nghênh Nghênh, con còn quen bạn nào họ Hoắc ?"
Hoắc Ngọc Nhi?
Ôn Nghênh gật đầu, trong lòng chút bất ngờ.
Cô mở quà Hoàng Gia Vi , bên trong hai chiếc khăn quàng cổ và hai đôi găng tay len đan thủ công.
Khăn quàng cổ mũi kim đều đặn, màu sắc ấm áp, chiếc lớn màu xanh xám trầm tĩnh, chiếc nhỏ thì màu vàng nhạt hoạt bát, còn đan cả họa tiết gấu nhỏ đáng yêu, găng tay cũng đồ đồng bộ, dày dặn mềm mại.
Chu cầm đôi găng tay nhỏ xíu màu vàng nhạt lên, ướm thử tay Tiểu Bảo, :"Xem , Tiểu Bảo nhà chúng cũng phần đấy! Màu tươi tắn thật! về Kinh Thị ở thêm hai ngày, thể thăm Gia Vi, nó bây giờ chắc vẫn sống ở khu tập thể đơn vị Kỳ Thụ Thanh."
Ôn Nghênh gì, mở chiếc hộp gỗ , bên trong đặt một túi giấy xi măng căng phồng, còn một bức thư gấp gọn gàng.
Cô lấy túi giấy , cầm nặng trĩu tay, mở xem, bên trong một xấp tiền mười đồng mới tinh dày cộm, tiền nhỏ.
Cô chút ngạc nhiên, vội vàng bóc bức thư .
Giấy thư loại giấy kẻ ngang thông thường nhất, nét chữ đó thanh tú ngay ngắn đến bất ngờ, từng nét từng nét, cẩn thận.
Thư do Hoắc Ngọc Nhi .
Cô trong thư, hợp tác nhập lô hàng còn thừa một đống đồng hồ điện tử, cô nghĩ cách bán hết , kiếm ít.
Cô cầm tiền đến nhà họ Chu tìm Ôn Nghênh, đưa phần cô cho cô, tìm thấy .
đó, Liễu Chương Văn vì lý do gì, bồi thường cho cô một khoản tiền lớn.
Bạn thể thích: Ép Cô Vào Góc Tường: Gia Chủ Lạnh Lùng Cưới Vợ Nhỏ Về Sủng Lên Trời, Ai Ngờ Chỉ Là Một Quân Cờ Thế Thân! - Từ Vãn Ninh _ Lục Nghiên Bắc - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cô cầm món "tiền từ trời rơi xuống" , trong lòng bất an, luôn cảm thấy nên độc chiếm, thế chia một nửa lớn, cùng với tiền bán đồng hồ điện tử, gộp chung gửi cho Ôn Nghênh, coi như cảm ơn sự tin tưởng và giúp đỡ cô lúc ban đầu.
Trong thư còn nhắc tới, ca phẫu thuật em gái cô thành công, hồi phục , bây giờ thể xuống giường từ từ .
Cuộc sống họ cũng nhờ vốn khởi nghiệp , mà cải thiện nhiều.
Cô , quen Ôn Nghênh, một trong những điều may mắn nhất đời cô .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/lua-cuoi-si-quan-mat-tri-my-nhan-luoi-bieng-mang-thai-huong-phuc/chuong-261-ban-cu-gap-lai.html.]
Giữa những dòng chữ, tràn ngập sự ơn chân thành và hy vọng tương lai.
Ôn Nghênh bức thư , xấp tiền , trong lòng ngũ vị tạp trần, nhiều hơn cả sự an ủi và ấm áp.
Bạn bè lẽ theo từng giai đoạn, quỹ đạo cuộc đời khác , cuối cùng sẽ dần xa , sự thiện ý và tình nghĩa tương trợ lẫn trong lúc khốn khó , cô sẽ mãi mãi ghi nhớ trong lòng.
Thời gian còn sớm, Ôn Nghênh quyết định dẫn Tiểu Bảo thăm Hoắc Ngọc Nhi.
Chào hỏi Chu một tiếng, cô liền dắt con trai khỏi nhà.
Đẩy cánh cửa gỗ kêu cọt kẹt , trong sân náo nhiệt hơn đến nhiều.
Mấy đứa trẻ choai choai đang nô đùa đuổi bắt nền tuyết còn sót , khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Chúng thấy Ôn Nghênh và Tiểu Bảo, tiên ngẩn một chút, ngay đó nhận , lập tức hưng phấn hét vọng trong nhà:
"Chị Ngọc Nhi! đến !"
" chị gái xinh đó! Chị đến !"
Ôn Nghênh dắt Tiểu Bảo , chia những chiếc bánh ngọt và kẹo tinh xảo xách tay, mang từ Hương Cảng về cho bọn trẻ.
Dặn dò Tiểu Bảo chơi ngoan với các chị, đừng đ.á.n.h , đó theo Hoắc Ngọc Nhi tiếng từ trong nhà nhà.
Đừng bỏ lỡ: Em Kế Kiều Diễm Của Nữ Chính Trong Truyện Thập Niên, truyện cực cập nhật chương mới.
Hoắc Ngọc Nhi rõ ràng mới chui khỏi chăn lâu, khoác một chiếc áo bông dày cũ kỹ, tóc tai bù xù buộc gáy, mặt vẫn còn mang theo vẻ ngái ngủ.
thấy Ôn Nghênh, mắt cô lập tức sáng lên, kinh ngạc vui mừng :"Chị Ôn Nghênh, thật sự chị! Chị, chị ? đó em đến nhà họ Chu tìm chị, chị vẫn luôn nhà."
Ôn Nghênh xuống chiếc ghế duy nhất còn coi như sạch sẽ trong nhà, giải thích đơn giản với cô về những trải nghiệm , làm thế nào tình cờ tìm ba ruột, làm thế nào xác nhận phận, cùng với lý do Hương Cảng nhận .
Hoắc Ngọc Nhi mà trợn tròn mắt, vẻ mặt thể tin nổi.
Một lúc lâu , cô mới tiêu hóa xong tin tức , ngay đó thật lòng thật cảm thấy vui mừng cho cô, nắm lấy tay cô, chân thành :"Trời đất ơi! Chuyện chị quả thực ... tình tiết chỉ trong tiểu thuyết thôi, lắc một cái, thành thiên kim đại tiểu thư Hương Cảng , nếu em Hương Cảng lấy hàng, chị chiếu cố em nhiều hơn đấy nhé!"
Trong mắt cô lấp lánh ánh sáng, niềm vui thuần túy khi bạn bè phất lên, nửa phần ghen tị.
Ôn Nghênh gật đầu:"Đó điều chắc chắn ."
Hoắc Ngọc Nhi bỗng nhiên nhớ điều gì, thần bí :"Ê, chị Ôn Nghênh, còn một chuyện kỳ lạ nữa. Chị cái tên Liễu Chương Văn đó ?."
Ôn Nghênh gật đầu:" làm ?"
" mà thật sự ăn cơm nhà nước !" Giọng điệu Hoắc Ngọc Nhi khoa trương.
Ôn Nghênh sửng sốt:" trong đó ? bắt ?"
" !" Hoắc Ngọc Nhi vội vàng xua tay,
" đây một em trốn mấy đeo băng đỏ, chạy loạn khắp phố. Chị đoán xem em thấy gì? Em thấy Liễu Chương Văn từ một tòa nhà cơ quan canh gác cực kỳ nghiêm ngặt, cửa còn quân nhân gác , ăn mặc dáng hình, trong tay còn cầm cặp táp, trông giống như một cán bộ !"
Cô xoa xoa cằm, vẻ mặt đầy hoang mang và suy tư:"Chị xem kỳ lạ ? Cái loại đầu cơ trục lợi, còn thỉnh thoảng làm chút mánh khóe xuyên quốc gia như , theo lý mà đối tượng đả kích trọng điểm mới . lắc một cái, còn thể cái nơi đó làm việc? Hơn nữa dáng vẻ đó, địa vị hình như còn thấp..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.