Lửa Dữ Thiêu Miên Miên
Chương 10
Chương 10:
Trong mắt Giang Chính Sơ lóe lên tia sáng vụn vặt, chống tay, cúi thấp , ghé sát .
"Thích ai?"
"..."
Yết hầu Giang Chính Sơ trượt một cái, hôn xuống.
"Để xem, em thích như thế nào..."
Ngày hôm đó, tốn nhiều sức lực mới dỗ vui vẻ trở .
khi nghiệp, quen nhiều bạn bè, kinh nghiệm thực tập ở công ty cũng .
Giang Chính Sơ cũng dần dần còn nơm nớp lo sợ canh chừng nữa.
Thế thật may, một ngày nọ khi ngoài, nhân cơ hội bắt cóc.
Cũng bắt cóc thô bạo, chỉ mấy mặc vest bảnh bao, cứng rắn "mời" "uống cà phê".
đó lôi lên xe họ.
đường , mấy đó đối xử với khá khách khí.
"Chỉ cần cô đồng ý điều kiện chúng , chúng sẽ đưa cô trở về nguyên vẹn."
Một tên bắt cóc trông vẻ ít tuổi hỏi lái xe: "Đại ca, chúng đòi bao nhiêu thì hợp lý? Mười vạn* đủ ?”
*100 nghìn NDT
: ...
chọc chọc , hung dữ đầu : "Cô làm gì?"
đưa cho xem dòng chữ gõ sẵn: " đưa mười vạn nhé, mấy đồng tiền lẻ cần tìm ."
Tên đàn em lắp bắp báo cáo: "Đại... Đại ca, cô cô mười vạn."
Đại ca rít một thuốc: " thì hai mươi vạn!"
: "Cũng ."
[...]
Trong xe chìm im lặng.
Tên thứ hai vẻ điềm tĩnh hơn: "Chúng Giang Chính Sơ đích đến đàm phán, cô tưởng chúng thật sự thèm mấy đồng tiền bẩn thỉu đó ?"
"Nhị ca, nhị ca... hai mươi vạn cũng thèm chứ..."
gõ một dòng chữ: "Xin hỏi các gặp khó khăn gì ?"
Ba họ im lặng, cho đến khi xuống xe cũng thèm để ý đến nữa.
Chiếc xe chạy lâu, cũng đến .
may mắn , họ quên thu điện thoại .
Giang Chính Sơ báo cảnh sát: "Miên Miên, đừng đối đầu trực diện với họ, đợi ."
Chiếc xe con chạy thẳng một nhà kho bỏ hoang.
xuống xe, thấy cảnh tượng mắt, đầu óc đột nhiên "ong" một tiếng, theo bản năng lùi .
"Ngây đó làm gì, ."
đột nhiên cảm thấy vô cùng sợ hãi căn phòng tối đen, một bước cũng dám di chuyển.
"Đem đến ?"
Một đàn ông mặt sẹo xuất hiện trong tầm mắt.
Ông vẻ kẻ cầm đầu ba , mới xuất hiện, cả ba đều tỏ vô cùng cung kính với ông .
"Ông chủ, chúng làm ?"
đàn ông mặt sẹo lạnh lùng liếc họ một cái: " tiền thì biến, chuyện tao tự làm."
Chỉ một câu , cả ba lập tức im thin thít.
" gọi điện cho Giang Chính Sơ ?"
"." Ba vỗ đầu, kêu lên: "Quên cả thu điện thoại !"
Bốn cặp mắt đồng loạt về phía .
: "Điện thoại... rơi mất ."
Giờ nó đang gầm ghế xe, chia sẻ vị trí ngoài.
đàn ông mặt sẹo chút biểu cảm kéo qua: "Gửi tin nhắn cho Giang Chính Sơ, bảo nó tự mang tiền mặt đến đây, tiền liền series. Nếu dám báo cảnh sát, thì cứ chờ mà nhặt xác ."
còn lý do nào để từ chối, đường đến nhà máy bỏ hoang gập ghềnh, nửa kéo nửa lê vòng vèo một quãng đường dài, ném một căn phòng tối om.
bước , bất giác rùng một cái.
Quạt thông gió ngừng , môi trường thiếu sáng, cửa sổ trời hé mở.
Nỗi sợ hãi ập xuống như núi đè.
Bọn họ khóa cửa từ bên ngoài.
Tiếng kim loại ma sát "két két" giống như một lưỡi cưa vô hình, đang cắt nát tâm trí .
Ký ức tuổi thơ ùa về như thủy triều.
bất lực co ro trong góc, run rẩy ngừng.
"Em ngoài ?"
Một giọng con trai vang lên bên cạnh.
rõ khuôn mặt , giống Giang Chính Sơ.
"."
" , lát nữa lúc trốn , em đừng mách lẻo. Đợi ngoài , sẽ gọi đến cứu em."
", em mách lẻo."
xoa đầu , ôm một cái: "Ngoan nào, đừng sợ, nếu họ hỏi em, cứ em ngủ , cả."
bịt miệng, co trong góc, lách qua đống đồ đạc bừa bộn, rón rén đến cửa sổ.
Quạt máy ngừng cắt xẻ ánh sáng, níu lấy sợi dây thừng, cơ thể nhỏ gầy leo lên.
Ô cửa sổ nhỏ hé mở , chính hy vọng chúng .
Đột nhiên, cách đó xa vọng tiếng hô hố mấy đàn ông.
Ngay đó, cánh cửa đẩy .
Bọn họ phát hiện bé biến mất...
Tên cầm đầu hì hì xổm xuống, hỏi: "Em gái nhỏ, trai ban nãy ?"
"Em... ngủ , ."
Gã đàn ông sa sầm mặt: "Tìm hết . Xem nó chạy sang phòng bên cạnh ."
bọn họ về phía Giang Chính Sơ, đột nhiên lấy dũng khí: "Chú ơi, hình như cháu thấy , chạy về phía bên ..."
14
run rẩy, chỉ cho bọn họ hướng ngược .
, chỉ cần trốn thoát, sẽ cứu.
Bọn họ lập tức đuổi theo hướng đó.
Nửa tiếng , bọn họ phát hiện dấu chân Giang Chính Sơ bên ngoài cửa sổ, ngược với hướng chỉ.
Ngay lập tức, bọn họ trút giận lên .
tát mấy cái, thoi thóp, bọn họ lôi , ném bên đống lửa.
"Đại ca, chạy mất một đứa , đứa giết quách . Giữ phiền phức."
", chơi đủ , giết nó ."
Bọn họ ôm lòng, tùy ý hôn hít sờ soạng.
"Còn nhỏ tuổi, thể bậy bạ như ?" Gã đàn ông cầm một cục than hồng, dí sát miệng : "Nào, ăn , họa từ miệng mà , "
"Nghĩ kỹ hãy ..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.