“Lừa” Người Về Dinh
Chương 6: “Lừa” người về dinh (6)
“ là... Từ Minh Nghĩa?”
Đối phương gật đầu:
“Tốt nghiệp xong là kh còn gặp nữa, kh ngờ vẫn nhớ .”
“ cũng làm việc ở đây à?” nhớ ta học ngành Y mà.
“Kh, chỉ đến để l chút tài liệu thôi. Còn thì ? Kh khoẻ à?”
lắc đầu.
Từ Minh Nghĩa tr vẻ hào hứng:
“Hiếm khi dịp gặp lại, mạn phép để mời ly cà phê nhé?”
“Xem như ôn chuyện cũ.”
Kh đợi từ chối, ta đã nh chóng đặt trước một bàn ở một quán cà phê gần đó qua ện thoại.
Thật ra và Từ Minh Nghĩa, một học luật, một học y, căn bản kh hề thân thiết. Điểm giao duy nhất giữa chúng là một trong số bạn cùng phòng của từng thích Từ Minh Nghĩa, còn thì từng làm “ đưa thư” trung gian.
“Ừm, sau khi tốt nghiệp, mỗi đều con đường riêng, đúng là khó mà gặp lại.”
Từ Minh Nghĩa ho nhẹ một tiếng, ánh mắt hơi né tránh, kh hiểu lại nói:
“Thật ra trước khi tốt nghiệp, luôn muốn nói lời xin lỗi với .”
“?”
“Hồi đó bạn cùng phòng của thích , giúp cô đưa thư.”
“Nhưng vì sĩ diện hão, nên đã lừa bạn cùng phòng của rằng... thích .”, đối phương gãi đầu, ra chiều áy náy.
vẫn chỉ biết:”???”
Một câu nói của ta khiến não như CPU bị quá tải.
“ thể đã quên , hồi năm ba đại học, trường tổ chức một cuộc thi tr biện luật quy mô lớn.”
“Hôm đó và bạn cùng phòng dự định đến nghe thuyết giảng hội thảo y khoa, nhưng lại nhầm sang khu vực cuộc thi hùng biện luật, đúng lúc đang phát biểu.”
Hình như đúng thật chuyện đó thật, thậm chí lần đó còn đạt giải nhất cấp quốc gia.
“ xinh đẹp, kiến thức chuyên môn lại vững vàng, trên sân khấu thu hút bao ánh .”
“Lúc đó vừa một lần là rung động.”
“ nghĩ bạn chắc cũng vậy.”
“Thế nên, sau đó khi giúp đưa thư cho bạn cùng phòng, vì để thõa mãn chút tự mãn ngốc nghếch, đã nói dối.”
“Nhưng kh ngờ đến việc nó lại ảnh hưởng nhiều đến , đột nhiên khiến nhiều biết chuyện như thế...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lua-nguoi-ve-dinh/chuong-6-lua-nguoi-ve-dinh-6.html.]
Nhất thời cũng kh biết nên nói thế nào.
Từ Minh Nghĩa nhíu mày đầy sầu não, lại hỏi:
“Kh ảnh hưởng đến mối quan hệ của với bạn cùng phòng chứ?”
Nhiều biết việc “thích” Từ Minh Nghĩa, nhưng đương sự như thì lại kh Lúc đó, đang là sinh viên năm cuối Đại học, giáo viên hướng dẫn đã nộp đơn xin học bổng du học giúp . bận rộn vì việc này đến nỗi kh thể tập trung vào bất cứ việc gì khác.
Giờ nghĩ lại thì, hình như bạn cùng phòng của đã dần dần xa lánh kể từ dạo đó.
Kh ngờ “sự cố” này lại xảy ra.
Ai biết được, khi trong lòng cô vẫn thầm mắng là một con nhỏ “lòng dạ thâm sâu khó lường”.
Nhưng mọi chuyện đến nước này, giờ đây chỉ thể nói:
“Đều là chuyện cũ .”
Vẻ mặt của Từ Minh Nghĩa áy náy kh nguôi, cứ liên tục xin lỗi.
Cuối cùng kh còn cách nào khác ngoài việc miễn cưỡng nhận lời mời ăn của ta như để “bồi tội”.
“Trước tiên muốn nói cho rõ, mọi chuyện đều là quá khứ. Ăn xong bữa này thì kh ai được nhắc lại nữa.”
Từ Minh Nghĩa liên tục cảm ơn vì đã rộng lòng tha thứ.
Trên đoạn đường từ quán cà phê ra nhà hàng, khi ngang qua bệnh viện, hình như thoáng th một bóng lưng giống Ôn Trạch, theo phản xạ rút ện thoại ra, định gọi để xác nhận, gì rủ cùng ăn luôn.
Nhưng nghĩ đến ánh trăng sáng trong lòng Ôn Trạch, bỗng dưng chẳng còn muốn gặp nữa. Ăn xong bữa đó, trở lại văn phòng luật, tiếp tục vùi đầu vào c việc đến tận chiều.
Đến khi đồng hồ ểm giờ tan ca, lại chẳng buồn nhúc nhích.
Đồng nghiệp thắc mắc hỏi:
“Dạo gần đây kh cô là tích cực tan làm sớm nhất , hôm nay thế?”
cười cười, bất lực chẳng biết nên nói gì, lúc vừa cúi xuống định l túi về thì nhận được tin n từ Ôn Trạch, hỏi buổi tối muốn ăn gì. Nhớ là sáng nay y tá Tiểu Khưu nói, hôm nay ba ca phẫu thuật liền, nói kh chừng chắc mệt đến mức đứng còn chẳng vững đúng kh?
Vậy mà vẫn muốn nấu cơm cho .
thật sự cảm động, nhưng hôm nay, bên cạnh sự cảm động đó, lại thêm một chút bất lực.
Ôn Trạch đối xử với tốt, tốt đến mức tỉ mỉ, chu đáo quan tâm từng li từng tí từ việc lớn đến chuyện nhỏ. Nhiều chuyện mà cả những đôi đang yêu cũng chưa chắc làm được, đều làm chúng vì .
Chỉ là đang dùng tất cả tình cảm sâu sắc dành cho “ ” để trao cho kh?
biết, sự nghi ngờ là dẫn đến những suy nghĩ tiêu cực. Nhưng một khi hạt giống nghi kỵ đã được gieo vào lòng, nó sẽ như đám rêu sinh sôi sau mưa, lan tràn mọc khắp mọi ngóc ngách.
Do dự một hồi, cuối cùng gửi tin n trả lời lại, rằng tối nay việc làm nên kh về ăn, bảo kh cần bận tâm chuyện nấu ăn.
cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ linh tinh đó, tiếp tục làm việc thêm một lúc, mãi cho đến khi trời tối hẳn.
Khi màn đêm bu xuống, mới thong thả về nhà. Về đến nơi, mở cửa ra, trong nhà tối đen như mực.
thoáng hoài nghi, Ôn Trạch vẫn chưa về ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.