“Lừa” Người Về Dinh
Chương 8: “Lừa” người về dinh (8)
Tình cảm, yêu thể phản bội bạn. Nhưng c việc thì kh bao giờ.
Cả đêm ôm một bụng tức tối, sáng hôm sau dậy thật sớm làm. Kh vì gì cả, chỉ đơn giản là kh muốn chạm mặt Ôn Trạch.
Ngay khoảnh khắc đóng cửa lại thì nghe tiếng cửa phòng ngủ mở ra, kh dừng bước, thậm chí còn bật luôn chế độ Kh làm phiền trên ện thoại.
Cả ngày hôm đó chỉ vùi đầu vào c việc, biết mọi thứ chỉ là tĩnh lặng ở bề ngoài, còn trong lòng thì vẫn hỗn loạn. Vì kh muốn cãi nhau với Ôn Trạch nên buổi tối sang nhà bạn thân ngủ nhờ.
Cô nửa đùa nửa thật bảo rằng bị hai vợ chồng ép đóng “Vô gián đạo” tới nơi. Một bên an ủi , một bên đối phó với Ôn Trạch.
“Chồng đó, kiểu im im lạnh lùng thế, ai dè “xã giao trâu bò” ghê nha. Tới cả đến gặp mẹ tớ để ổng moi ra được số ện thoại tớ, tất cả chỉ để xác nhận xem thật sự ở đây kh.”
“Cũng coi như tâm thiệt.”
Đúng là hao tâm tổn sức thật, nhưng vì thì kh chắc.
ép dồn hết mọi tâm trí cho c việc. Dù sau này khi cũ kia quay về, Ôn Trạch vì chuyện đó mà ly hôn với , cũng kh sợ. Ít nhất thì vẫn còn sự nghiệp bầu bạn.
Suốt m hôm liền ện thoại của luôn trong trạng thái tắt máy, hôm nay cuối cùng cũng kh nhận được tin n nào từ Ôn Trạch nữa.
Trong lòng một cảm giác kỳ lạ, kh rõ là hụt hẫng, hay là nhẹ nhõm.
Con đúng là mâu thuẫn đến hèn mọn.
vừa thở dài vừa bước vào phòng trà nước thì nghe vài luật sư đang bàn chuyện:
“Giờ mà nhận m vụ kiện tr chấp y tế chẳng khác nào cầm củ khoai nóng bỏng tay vậy đó, ai mà dám tiếp nhận?”
“Trong trường hợp này, bệnh nhân đã được chữa khỏi bệnh nhưng sau đó lại quay sang kiện ngược lại bác sĩ; đã thế còn làm bác sĩ bị thương đòi bồi thường...”
“Đánh bác sĩ?” lắng nghe nãy giờ, kh nhịn được nữa bèn lên tiếng hỏi.
“Ừ. Vụ này mới nổ ra hồi sáng nay ở Bệnh viện Nhân Nhã.”
Khi nghe nói đó là bệnh viện của Ôn Trạch, lòng chợt chùng xuống, lập tức lật hồ sơ ủy thác, mục “Bên ủy thác” hiện rõ Bệnh viện Nhân Nhã – Ôn Trạch.
Trái tim đập hẫng một nhịp.
“Cho hỏi, ai là phụ trách vụ án này vậy?」
Mọi nhau cười, nhưng kh ai lên tiếng.
C ty luật của chúng khá nổi tiếng ở Thượng Hải, nếu ngay cả chúng cũng kh nhận lời, sẽ chẳng ai dám nhận vụ kiện này.
“Vậy thì để nhận.”
Ai n đều kinh ngạc:
“Luật sư Nguyễn, cô suy nghĩ kỹ đó! Mặc dù chúng ta ai cũng đều biết trong vụ kiện lần này bên phía bệnh viện và bác sĩ làm đúng, nhưng rõ ràng là bệnh nhân cố ý gây chuyện!”
“Nếu cô đủ can đảm nói chuyện luật pháp với ta, dám kiện ta, sẽ chỉ khiến ta nổi cơn ên và sẵn sàng giở những trò vô lại để ăn vạ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lua-nguoi-ve-dinh/chuong-8-lua-nguoi-ve-dinh-8.html.]
“Muốn thu thập chứng cứ và lời khai là chuyện vô cùng khó khăn.”
“Ngay cả khi cô tg kiện chăng nữa, đến lúc đó, gia đình bệnh nhân diễn màn khổ lụy thì dư luận và mọi sẽ nói gì, pháp luật đâu thể tg nổi tình .”
“Cô sẽ mắc kẹt ở giữa, trở thành bị ném đá, chỉ trích.”
Ngay cả Chu Diễn cũng cố gắng thuyết phục :
“Bây giờ là thời ểm then chốt để cô thăng chức lên vị trí partner.”
“Kh nên để bản thân vướng vào một cuộc tr chấp kh thể xác định.”
biết mọi làm vậy là vì muốn tốt cho .
Nhưng...
“Cảm ơn mọi , sẽ cố gắng hết sức.”, sẽ nỗ lực cố gắng hết sức để giành được vị trí partner, và cả tg vụ kiện này.
Vì chính bản thân , và vì một bác sĩ tốt.
đến văn phòng Ôn Trạch. Bầu kh khí ở đó thật nặng nề, trong phòng đầy bác sĩ, mặt mày ai n đều ủ rũ.
Cô y tá Tiểu Khưu là đầu tiên nhận ra :
“Cô Nguyễn?”
Ôn Trạch đang đứng sâu bên trong, nghe th âm th đó thì lập tức quay đầu lại , vẻ như ngạc nhiên:
“ em lại ở đây?”, cất giọng hỏi, vội giấu bàn tay ra sau lưng.
giơ hồ sơ ủy thác lên, nói:
“Mọi đã quyết định kỹ chưa, chắc c muốn khởi kiện chứ?”
Ánh mắt Ôn Trạch lóe lên:
“Em...”
Các bác sĩ xung qu phấn khích về phía :
“Hóa ra cô là luật sư?”
“ còn nghĩ rằng kh ai muốn nhận vụ án của chúng , nhưng may mắn thay vẫn còn tốt bụng!”
Trong khoảnh khắc, mọi vui mừng đến rơi nước mắt.
“Kiện, tất nhiên là kiện !”
“Chúng đối với bệnh nhân kh thẹn với lương tâm, nhưng kết cục nhận lại được gì. Chúng chịu ấm ức, đặc biệt là bác sĩ Ôn, còn bị thương ở tay.”
“Đối với một bác sĩ khoa ngoại, đôi tay chẳng khác nào mạng sống!”
ngẩng đầu lên, th lòng bàn tay của Ôn Trạch quấn băng gạc trắng toát, màu đỏ như m.á.u thấm lờ mờ, kéo dài đến tận tay áo sơmi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.