Lừa Nhầm Anh Trai Của Bạn Thân
Chương 5:
Chương 5
“ kh được chứ.” Phạm U chống cằm, đáp thản nhiên:
“Em thật sự kh ngờ, một làm ăn giỏi giang như , mà trong chuyện tình cảm lại là một kẻ ngu ngốc.”
Cô thở dài một hơi, đầy căm phẫn:’
“Thôi, cũng kh trách được , tội nhân lớn nhất vẫn là con đàn bà lừa đảo kia quá đáng ghét.”
thầm cắn môi.
đâu là kẻ lừa đảo.
Nhưng cũng kh cách nào mở miệng giải thích.
Phạm U lại nhẹ giọng khuyên:
“ đừng cứ nghĩ mãi đến cô ta nữa. Hôm nay là Chủ Nhật, hay ra ngoài chơi, thay đổi kh khí cho bớt buồn?”
Phạm Việt thờ ơ:
“Kh .”
“ vậy? kh thích ra ngoài à? Vậy… hay KTV hát karaoke?”
Phạm U ngẫm một lát, lắc đầu:
“Kh được, Mễ Lạc chỉ biết hát mỗi bài ‘Sư Tử Tọa’, lát nữa vào KTV lại buồn chết.”
“Hay… để bọn em chơi game với nhé? Vừa khéo Mễ Lạc cũng mê game.”
đang thầm cảm khái vì Phạm U luôn nghĩ cho , chuyện gì cũng để ý tới .
Đúng lúc đó, đôi mắt đen với vàng mắt hơi ửng đỏ của Phạm Việt đột nhiên thẳng tắp chằm chằm vào .
Ánh chậm rãi trượt xuống nốt ruồi đỏ trên xương quai x.
Ánh mắt ta dần biến từ hoang mang thành chấn động.
Tim thót một cái.
Chẳng lẽ chỉ cần “thích chơi game” cộng thêm “nốt ruồi” đã đủ khiến ta nhận ra ?
Kh thể nào…
Trong khoảnh khắc , chợt nhớ ra.
Lúc chơi game cùng Phạm Việt, thường xuyên mở bài “Sư Tử Tọa” lặp lặp lại.
Còn nói với ta đó là bài thích nhất, cũng là bài duy nhất thể hát từ đầu đến cuối.
thậm chí cũng đã hát cho ta nghe.
Vậy thì… Phạm Việt lần này thật sự đã biết chính là cô bạn gái trên mạng của ta ?!
Phạm U ngơ ngác trai:
“… lại vẻ mặt đó?”
Phạm Việt mím chặt môi, môi khẽ run.
sợ ta đột nhiên phun ra chuyện “ chính là bạn gái online” trước mặt Phạm U, để cô kh chấp nhận nổi sự thật, sinh ra chán ghét , đoạn tuyệt tình bạn với .
Trong cơn hoảng loạn, vội vàng chen lời trước khi Phạm Việt kịp nói:
“, chuyện muốn nói riêng với .”
“Chuyện gì?”
“ muốn nói riêng với , lên lầu được kh?”
Phạm U tò mò nghiêng đầu:
“Muốn nói gì mà kh cho tớ nghe vậy?”
“Chỉ… một chuyện riêng tư thôi.”
“Ờ, vậy hai cứ nói ở đây . Tớ về phòng sạc ện thoại.”
Nói xong, Phạm U xoay rời .
chạm ánh thẳng tắp của Phạm Việt, do dự m giây mới khẽ hỏi:
“… đã biết ều gì kh?”
“Biết ều gì?” Ánh mắt ta như loé sáng, hỏi lại .
khựng lại.
Hoá ra ta chưa biết thật?
từng dùng bộ đổi giọng khi nói chuyện trên mạng với ta.
Còn “Sư Tử Tọa” từng là ca khúc nổi tiếng khắp nơi.
Việc thích và hát được bài đó cũng chẳng gì lạ.
Nghĩ th suốt ểm này, lập tức đổi sang cách nói khác:
“Sau chuyện hôm qua, kh chỉ hiểu ra sẽ kh thích , mà thực ra cũng chẳng tí thích nào với cả.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Trước đây chỉ theo ý U U nên mới theo đuổi . Nhưng giờ đã nói rõ với cô , từ nay sẽ kh theo đuổi nữa.”
Phạm Việt hơi sững , nghiêm túc hỏi:
“Thật sự là… kh thích chút nào ?”
gật đầu chắc nịch.
Lồng n.g.ự.c rắn rỏi của Phạm Việt bắt đầu phập phồng dữ dội, kh biết là vì nghe xong tức giận, hay đơn thuần là khó chịu trong .
nhỏ giọng thương lượng:
“Nên cũng đừng ghét nữa, tránh để U U kẹt giữa chúng ta mà khó xử.”
“... Cô lo cho em gái của ghê nhỉ.”
Phạm Việt nghiến răng nhả từng chữ, giọng vừa oán trách vừa ẩn chứa bực bội, thậm chí còn xen chút… tủi thân?
“Nếu muốn quan tâm…”
Ánh mắt Phạm Việt bỗng sáng lên, khóa chặt vào .
kh hiểu ý, chỉ giả vờ cười:
“Mà chắc cũng kh ‘nếu’ nào đâu.”
“ từng nói còn chẳng bằng một sợi tóc của bạn gái cũ , nên chắc c kh muốn quan tâm.”
“ thì cũng sẽ kh tự chuốc l nhục nhã vào đâu.”
Ánh mắt Phạm Việt chợt tối lại.
Giọng ta trầm trầm, nghe như mang theo oán trách:
“Cô đang cố ý chọc tức à?”
“Đâu , chỉ đang làm theo đúng ý thôi.”
Phạm Việt khựng lại, nhắm mắt, đưa tay xoa ấn đường.
Tựa như kh muốn nữa.
cũng nhân cơ hội đứng dậy tìm Phạm U.
Phạm U cảm khái:
“Mễ Lạc, xinh như thế này, sau này kh biết sẽ rơi vào tay thằng đàn nào nữa.”
“ tớ kh được hay để tớ giới thiệu cho bạn thân hồi nhỏ của tớ nhé?”
cười bất lực:
“Sáo lúc nào cũng nhiệt tình mai mối cho tớ thế?”
Trong lúc hai đứa nói chuyện, Phạm Việt đã ngồi xuống sofa bên cạnh.
“Tớ là th vừa xinh vừa thật thà, sợ bị trai đểu lừa thôi.”
Phạm U quay sang hỏi thẳng:
“, th em giới thiệu Cố Bác cho Mễ Lạc làm bạn trai được kh?”
Ánh mắt Phạm Việt lập tức lạnh xuống:
“Em rảnh lắm à?”
“Em đang hỏi nghiêm túc đ. Mễ Lạc là bạn thân nhất của em, em tìm cho đàn tốt nhất.”
Phạm Việt khẽ cười lạnh:
“ đàn tốt nhất đang ngay trước mắt em đây.”
Phạm U cười ha ha:
“Em biết là nhất , nhưng kh thích Mễ Lạc, em cũng kh làm gì được.”
Phạm Việt , giọng trầm nhưng rõ:
“Trước kia là kh thích. Bây giờ thể thử.”
và Phạm U cùng lúc sững .
“Thử gì? Thử yêu đương?”
“Ừ.”
Phạm Việt thẳng , trong mắt kh còn vẻ lạnh lùng xa cách như trước, mà mang theo một thứ tình ý mơ hồ.
Phạm U hoảng hốt:
“ bị thế? Trước đây Mễ Lạc theo đuổi thì kh chịu, bây giờ kh theo nữa lại muốn hẹn hò. khác gì m gã đàn hay thả thính con gái đâu?”
Sắc mặt Phạm Việt chợt tối lại:
“Em dạo này mồm miệng càng lúc càng bén nhỉ?”
“Đó là sự thật mà.” Phạm U trừng lại, “Hơn nữa Mễ Lạc đã nói rõ với em là kh thích . kh được bám l đâu!”
Phạm Việt lần này lại ngang ngược hẳn, giọng trầm xuống:
“Nếu cứ muốn bám l thì ?”
“Gì cơ? Chẳng một lòng với con đàn bà lừa đảo kia ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.