Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lừa Nhầm Anh Trai Của Bạn Thân

Chương 7:

Chương trước Chương sau

Chương 7

Ký ức của lờ mờ quay về.

Đúng là tối qua sốt thật.

Nhưng…

thật sự kh chiếm tiện nghi của ?”

“…Miệng đối miệng cho thuốc tính kh?”

“Cái gì! hôn à?!”

bàng hoàng:

“Đó là nụ hôn đầu của đ! thể cướp nó như thế!”

Phạm Việt khựng lại, bật cười vui vẻ:

“Em kh chịu uống thuốc, lúng túng quá mới làm vậy.”

“Hơn nữa đó cũng là nụ hôn đầu của , em cũng đâu thiệt.”

sững sờ.

ta còn dám cười!

“Nụ hôn đầu cái đầu ! Đừng tưởng kh biết là loại thế nào!”

“Hửm? là loại thế nào?”

sớm đã… với m cô khác …”

Sợ ta truy hỏi biết những thứ đó từ đâu, vội sửa câu:

chắc c đã hôn qua khác .”

chưa từng.”

“Còn chối!”

tức giận vung tay đập mạnh vào ta.

Hai đứa đồng loạt sững lại.

Vì cú đập chẳng lệch chút nào mà trở thành một cái tát rõ to lên má ta.

Phạm Việt đưa tay chạm vào mặt.

Da ta trắng, lập tức in bốn vệt ngón tay đỏ rực.

“Suốt 28 năm nay chưa từng ai dám đánh . Còn em thì tát thẳng vào mặt .”

chột dạ nhưng vẫn kh chịu xin lỗi:

“Tại ai bảo hôn ?”

“Cho dù muốn cho uống thuốc, chẳng lẽ kh còn cách nào khác ?”

Phạm Việt bất đắc dĩ:

“Được , là lỗi của .”

“Nhưng giờ cái này mới gọi là hôn.”

ta khẽ kẹp cằm , cúi xuống hôn tới.

ngẩn một giây.

Vừa định đẩy ra thì tay đã bị ta nắm chặt, ép lên đỉnh đầu.

Đáng sợ hơn, trong lại dâng lên một luồng tê dại, mềm nhũn, như từng sợi dây thần kinh đều bị đứt.

Kh chỉ kh th bị xâm phạm…

còn theo bản năng khẽ mút l môi ta.

Cả hai cùng khựng lại.

Trong mắt Phạm Việt ánh lên nụ cười mơ hồ.

Còn xấu hổ đến mức muốn chết.

Chẳng lẽ… đây chính là hợp nhau về mặt sinh lý trong truyền thuyết ?

...

Phạm Việt hôn đến khi thoả mãn mới chịu rời khỏi môi , ánh mắt mang ý cười thoả lòng.

theo bản năng giơ tay định đánh thêm cái nữa.

ta nh chóng giữ chặt cổ tay , khẽ cười:

“Một cái tát đổi l một nụ hôn, em chắc c vẫn muốn đánh tiếp à?”

: …!

“Huống hồ, chỗ dính cái tát còn hương thơm trên tay em. thích.”

ta cúi đầu, khẽ hít hương nơi lòng bàn tay , thậm chí còn dùng đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ lên da.

Một cảm giác tê buốt chạy thẳng lên đầu, lập tức giật tay lại.

bị bệnh à?”

Phạm Việt kh giận mà bật cười:

“Bị bệnh cũng do em. Chính em khiến thành ra thế này.”

? chưa từng hại bao giờ.”

“Chính em đã hại thích em.”

Ánh mắt Phạm Việt rực nóng, giọng ta vừa sâu tình lại xen chút ấm ức:

“Lần này, em kh được làm đau lòng nữa.”

“Nếu kh, nhất định sẽ cho em biết tay.”

sững sờ, mù mờ kh hiểu.

từ bao giờ khiến đau lòng chứ?”

“Hừ, còn giả vờ.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

ta nhéo má , ánh mắt ẩn chứa hàm ý khó dò.

Trong đầu lập tức vang lên hồi chu cảnh báo.

Lời này của ta… là nói tới cái tát vừa , hay là ta đã biết chính là bạn gái trên mạng kia?

Phạm Việt đứng dậy, rót cho một cốc nước ấm.

cũng chẳng khách khí, bưng lên uống cạn một hơi.

“Em hôm nay chỉ hai tiết học. đã xin phép hộ cho em .”

“…Ờ.”

sẽ ở nhà với em.”

“Kh cần!” vội lắc đầu, mặt đầy phản đối.

“Kh cần cũng cần. kh yên tâm để bảo mẫu lo cho em.”

ta cúi xuống sát, hơi thở nóng hổi phả lên mặt , giọng lại dịu dàng mập mờ:

“Bây giờ sức xuống ăn sáng chưa? Hay để bế xuống?”

Hơi thở nóng bỏng và giọng ệu trêu chọc khiến tim loạn nhịp, cả khó chịu.

thực sự sợ sẽ làm ra chuyện trái đạo đức mất.

Cắn răng, hỏi thẳng:

rõ ràng đàn bà khác, tại còn muốn theo đuổi ?”

Phạm Việt sững lại:

kh khác.”

“Bây giờ vẫn kh nói thật?”

“Kh thật mà.”

Chẳng lẽ đã chia tay ?

“Vậy… trước kia cũng chưa từng ?”

Ánh mắt Phạm Việt chợt tối :

“Trước đây thì một cô nhóc lừa đảo, nhưng cô ta xấu xa lắm, lừa đủ thì đá .”

: …

Thôi, kh cãi nữa.

Quan trọng nhất lúc này là làm ta đừng theo đuổi .

“Thế từng gọi ai là ‘Bảo Bối’ chưa?”

Phạm Việt nhíu mày nhớ lại:

“Chỉ gọi con mèo của thôi.”

“Gì? Chưa bao giờ gọi phụ nữ khác thế à?”

“Chưa.”

Giọng ta cực kỳ chắc c.

choáng váng.

Thế thì… cái đêm nghe rõ ràng ta dịu dàng nói: “Suỵt… bảo bối, đừng cắn, ăn từ từ thôi, tất cả đều là của...”

… Hoá ra là đang cho mèo ăn à?!

đột nhiên nhớ lại lúc mới đến nhà họ Phạm, Phạm U từng nói con mèo đang trong “giai đoạn thích cắn”, còn tên lại là “Bảo Bảo”.

Vậy ra tự tay phá tan mối quan hệ, tự hiểu sai mọi thứ, còn tự đùng đùng chia tay ta!

Trời ơi, bộ nghe gì cũng tự động chuyển từ “trắng” sang “đen” được

“Em lại nghĩ đàn bà khác?”

Giọng Phạm Việt kéo về thực tại.

“Phạm U coi em chị em, nếu dám chơi đùa tình cảm của em, chẳng là chờ em c.h.é.m ?”

lúng túng gật đầu:

“Ừm…”

“Ngược lại, nếu ai dám chơi đùa tình cảm của nếu để Phạm U biết, cũng bị em c.h.é.m thôi.”

Tim chợt thót một cái.

Đầu óc lập tức hiện ra cảnh Phạm U cầm rìu bổ loạn xạ…

Phạm Việt khẽ cười trầm thấp:

“Sợ gì mà run thế?”

“Chẳng lẽ em từng chơi đùa tình cảm của ?”

phản xạ ều kiện, vội vã xua tay:

“Kh, tuyệt đối kh! nổi tiếng là thật thà mà.”

“Ồ, vậy nếu …” ta nghiêng tới gần, giọng thấp xuống:

“Em cho xin một khoản ‘bồi thường’ nhé?”

cảnh giác:

“Bồi thường gì?”

“Mỗi ngày cho hôn một cái, cho …”

ta ghé sát tai , thì thầm nốt chữ cuối.

hoảng hốt, lập tức đẩy mạnh ta ra:

bệnh à!”

thể nói với m lời như thế?!”

Phạm Việt kh trả lời ngay mà hỏi ngược lại:

“Kh chính em từng nói thích đàn biết nói bậy ? giờ nói thật thì em lại chịu kh nổi?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...