Luân Hãm
Chương 4:
Chương 4:
Thì Chu Đình đã đẩy ta ra trước, giọng trầm thấp:
“Chu Dã, cô giờ là thím nhỏ của . Đừng mà quên thứ bậc.”
Thím nhỏ?
sững .
Ngay sau đó liền hiểu, Chu Đình cố tình nói vậy để chọc tức Chu Dã.
Chu Dã bật cười lạnh, giở giọng châm chọc:
“Giỏi lắm, Tô Niệm. Vừa chia tay xong thì em đã vội quấn l chú nhỏ của . Đúng là nh thật.”
Lời vừa rơi xuống, ánh mắt đám đ qu đó lập tức đầy khinh miệt.
Rõ ràng, trong mắt những kẻ vừa quyền vừa thế này, loại phụ nữ như chẳng hiếm.
Cổ họng nghẹn ứ, chỉ biết cúi đầu.
Chu Đình chỉ bình tĩnh siết chặt vai , khóe môi cong lên:
“ nhầm . Là chủ động dụ dỗ cô .”
Cả đám đ xôn xao, kinh ngạc đến há hốc miệng.
Chu Dã còn muốn nói thêm gì đó, nhưng đã bị ba kéo lại.
Ông ta giữ chặt con trai, ánh mắt ra hiệu cảnh cáo, sau đó về phía chúng .
Ánh ta dành cho đầy khinh bỉ, còn khi Chu Đình thì ẩn chứa nguy hiểm, nở nụ cười giả lả mà lạnh lẽo:
“Tiểu Dã tuổi còn nhỏ, nói năng hồ đồ. Em làm chú, đừng chấp nhặt với nó.”
Chu Đình chỉ liếc ta một cái, nghiêng đầu :
“Chúng ta .”
Khóe môi tuy còn vương nụ cười, nhưng sâu trong mắt lại d lên cuộn sóng khiến tim run sợ.
Rõ ràng.
Giữa và ba con Chu Dã, quan hệ kh hề yên ổn.
Nhưng chẳng … họ là một nhà ?
…
Rời khỏi buổi tiệc riêng, sắc mặt Chu Đình rõ ràng kh tốt.
Tối nay kh hề uống rượu.
Nên đã bảo tài xế về trước, tự lái xe chở .
ngồi ở ghế phụ, mắt thẳng về phía trước, chiếc xe thì lao nh trên con đường vắng.
Ngoài cửa kính, ánh đèn đường lướt qua từng cái, phản chiếu chập chờn trước mắt.
Bàn chân Chu Đình đạp ga, tiếng động cơ gầm vang kh ngớt.
Dù đang cố kiềm chế, nhưng vẫn cảm nhận được sự bực dọc đang dâng lên trong lòng .
Kh biết đã chạy bao lâu, Chu Đình mới từ từ giảm tốc, nghiêng đầu :
“Em kh gì muốn hỏi ?”
khẽ nhướn mày, vốn định hỏi về mối quan hệ giữa và ba con Chu Dã.
Nhưng lời ra đến miệng, lại nuốt xuống.
lắc đầu:
“Kh.”
mỉm cười:
“Em chỉ muốn nói cảm ơn, cảm ơn đã sẵn sàng đứng ra bảo vệ em trước mặt mọi . Em trước giờ chưa từng th Chu Dã phát ên như thế, thật lòng mà nói, cảm giác hả dạ.”
Giữa chân mày Chu Đình khẽ động, khóe môi cong lên thành nụ cười nhạt.
Đúng lúc , phía sau xe vang lên tiếng gầm rú, một chiếc xe thể thao đang tăng tốc đuổi theo.
quay đầu lại.
Chiếc xe phía sau liên tục bóp còi, đèn pha nhấp nháy chói mắt, làm ta hoa cả mắt.
nhận ra ngay đó là xe của Chu Dã.
vừa định nói thì Chu Đình đã cười thấp giọng:
“ biết, là Chu Dã.”
Nói , liếc qua gương chiếu hậu.
Thậm chí còn cố tình giảm tốc, nhường cho Chu Dã vượt lên.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khoảnh khắc xe Chu Dã vừa vượt qua, ta quay đầu về phía chúng .
Chu Đình sau đó bất ngờ dẫm ph, đôi mắt sâu thẳm như kh coi ai ra gì.
Chiếc xe của Chu Dã liền trượt ngang, ph gấp xoay một vòng, dừng vững chãi ngay trước đầu xe chúng .
Hai chiếc xe đối mặt, bốn luồng đèn pha trắng bạc giao nhau, rọi sáng nửa bầu trời đêm.
Chu Dã nhấn ga liên tục.
Tiếng gầm rú dồn dập, rõ ràng là đang khiêu khích Chu Đình.
Khóe môi Chu Đình nhếch lên một nụ cười khinh miệt.
kh thèm Chu Dã, mà lại nghiêng đầu hỏi :
“Nếu hút một ếu, em phiền kh?”
lắc đầu.
Chu Đình hạ cửa kính, l thuốc châm lửa.
VÌ sợ làm khó chịu, còn cố tình nhả khói ra ngoài.
Trong ánh trăng.
ngắm gương mặt góc cạnh của , đôi mắt u ám như đang dậy sóng.
Điếu thuốc đã cháy hết.
Khói tan .
vứt đầu lọc ra ngoài, kéo kính xe lên.
quay sang dặn :
“Thắt dây an toàn vào.”
Ngay sau đó, kh báo trước, dồn hết ga, xe lao vút .
Chu Dã phản ứng cực nh, lập tức cài số lùi.
Hai chiếc xe, đối đầu trên đường, kh ai chịu nhường.
Cuối cùng.
Chu Đình bẻ lái, một cú ôm cua hoàn hảo, cực hạn vượt mặt.
Khói bụi còn chưa kịp tan, chiếc xe của Chu Dã đã bị bỏ lại phía sau, khuất hẳn khỏi tầm mắt.
ngỡ ngàng trước kỹ thuật lái xe của Chu Đình.
từng chơi đua xe ?
…
Khi về đến nội thành đã là mười giờ tối, ký túc xá trường cũng đã khóa cổng .
Chu Đình đành đưa về nhà .
Đó là một căn biệt thự hai tầng, trong sân hồ bơi lớn.
Ánh trăng rải xuống mặt nước, gợn sóng lấp lánh ánh bạc, đẹp đến ngỡ ngàng.
theo băng qua sân.
Vừa bước vào nhà, đã một phụ nữ trung niên mỉm cười chào đón:
“Ngài đã về.”
th phía sau Chu Đình, bà hơi ngạc nhiên, nhưng nh l lại nụ cười thân thiện, chào :
“Xin chào.”
Chu Đình gọi bà là chị Lý, dặn chị dọn phòng khách cho ở.
…
Lúc chuẩn bị tắm, mới nhớ quần áo của vẫn còn để chỗ thư ký Trần.
nghĩa là… nếu cởi bộ lễ phục trên này ra, sẽ chẳng còn đồ để thay.
đành tìm chị Lý, định mượn tạm một bộ.
Nhưng chị Lý nói trong nhà kh quần áo phụ nữ. Hơn nữa, chị cao khoảng mét năm sáu, cao mét bảy, đồ của chị mặc cũng kh vừa.
Chị đó bảo, Chu Đình nhiều bộ đồ ngủ còn mới chưa dùng, bảo sang phòng l một bộ.
..
Bây giờ đã mười một giờ đêm.
đứng trước cửa phòng Chu Đình do dự thật lâu, sau khi hít thở sâu m lần mới dám giơ tay gõ cửa.
Từ bên trong vang lên giọng :
“Vào .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.