Luân Hãm
Chương 6:
Chương 6:
Trong trường bắt đầu rộ lên một lời đồn ác ý, nói bị Chu Dã đá, kh cam lòng nên quay sang quyến rũ chú nhỏ của ta, trở thành nữ sinh được bao nuôi.
Trên mạng còn lan truyền m tấm ảnh chụp trong buổi tiệc riêng hôm đó.
Trong đó là ảnh Chu Đình hôn trên ban c tầng hai.
cả ảnh Chu Dã và vì mà cãi vã trên bãi cỏ.
Chẳng m chốc, thành đề tài mua vui ở khắp nơi trong trường.
Đi đến đâu, cũng bị ta chỉ trỏ bàn tán.
Những bạn cùng phòng trước giờ vốn còn tỏ ra thân thiện, nay cũng dần né tránh , như sợ bị liên lụy.
…
Chiều thứ sáu, sau gần nửa tháng kh liên lạc, Chu Đình bất ngờ n tin, bảo năm giờ gặp ở cổng nam trường.
đến sớm mười phút.
Đúng giờ tan học, cổng trường đ nghịt sinh viên.
Họ th , lập tức xì xào bàn tán, đầy soi mói che miệng cười.
Lác đác m tiếng truyền vào tai : họ bảo vì tiền mà kh biết xấu hổ, chắc hẳn sau lưng đã dùng đủ chiêu trò để l lòng Chu Đình, kết cục cũng chỉ là bị ta chơi bời qua loa thôi.
vây qu càng lúc càng nhiều, khi bắt đầu th cảm th lúng túng thì chiếc Bentley quen thuộc kia đã kịp thời xuất hiện, sự xuất hiện của nó liền gây ra náo động kh ít.
Ánh mắt mọi đồng loạt dõi theo đàn ngồi trong xe.
Dưới ráng chiều, bóng nghiêng trên kính xe bị che khuất, chỉ để lộ đường nét gương mặt lạnh lùng, cao quý.
Tài xế nh chóng xuống xe, vòng qua đầu xe, cung kính mở cửa.
Chu Đình mặc vest chỉnh tề, sải bước xuống, tay đang cài khuy áo tay trái.
sau đó nghe m cô gái bên cạnh hét nhỏ:
“Trời ơi, đẹp trai quá!”
còn nói:
“ nhận ra , đó chính là chú nhỏ của Chu Dã, đã từng th ảnh ta trên mạng.”
Chỉ vừa nghe th hai chữ “chú nhỏ” thì ánh mắt mọi lại đồng loạt quay về phía , chăm chú.
Giữa bao ánh , Chu Đình từng bước tới trước mặt .
Đôi mắt cong nhẹ, giọng nói dịu dàng:
“Em đợi lâu chưa?”
lắc đầu:
“Kh lâu, em chỉ vừa đến thôi.”
kh nói gì thêm, chỉ trực tiếp nắm l tay , đưa lên xe.
còn chu đáo dùng tay che đầu để khỏi va vào khung xe.
Một loạt hành động , đủ để đập tan mọi lời đồn.
Rõ ràng, chẳng hề bợ đỡ Chu Đình như lời thiên hạ đàm tiếu.
Trái lại, chính mới là nghiêm túc, tôn trọng .
…
Trên đường , và Chu Đình ngồi song song ở ghế sau.
nói hôm nay là ngày giỗ ba , muốn cùng đến viếng.
còn nói, ba là kính trọng và biết ơn nhất trong đời.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cho nên, dù những trong nhà họ Chu kh muốn th xuất hiện ở từ đường, nhưng mỗi năm vào ngày này vẫn kiên trì trở về thắp hương.
hỏi:
“Chẳng các là một gia đình ? họ lại kh thích ?”
Chu Đình khẽ cười cay đắng:
“ chỉ mang họ Chu, nhưng kh con ruột.”
thoáng sững sờ.
kể rằng, ba ruột vì cứu Chu tiên sinh mà chết. Vì thế, Chu tiên sinh đã mang một bé sáu tuổi về nhà, tận tâm nuôi dưỡng, thương như con đẻ.
Sau này, Chu tiên sinh phát hiện th minh l lợi, tài kinh do, liền định chia một phần gia sản cho .
Kết quả, ều đó lại khiến ba của Chu Dã sinh lòng ghen ghét, cho nên vào ba năm trước ta đã sắp đặt một vụ tai nạn xe, suýt l mạng .
Sau lần đó, Chu Đình hôn mê suốt gần nửa năm.
Và cũng chính khi nghe tin dữ , Chu tiên sinh vì bệnh cũ tái phát mà qua đời.
“Điều khiến tiếc nuối nhất…” giọng Chu Đình nghẹn lại:
“...là kh thể gặp lại ba lần cuối.”
Nói đến đây, quay đầu sang chỗ khác, kh để th mặt .
lúc này chỉ th bàn tay đặt trên đầu gối nắm chặt, gân x nổi rõ.
Khóe mắt , còn ánh lên một tia lấp lánh.
đàn Chu Đình này vốn dĩ lạnh lùng, luôn cứng rắn trên thương trường thì ra cũng một mặt yếu đuối như vậy.
…
Khu biệt thự cũ nơi xây dựng nhà tổ họ Chu yên tĩnh.
Dù gọi là biệt thự nhưng lại kh m phồn hoa, nhưng lại mang một nét cổ kính, trầm lắng, như đã thấm đẫm năm tháng.
Cỏ cây bên đường.
Những vết nứt trên tường.
Tựa hồ đều chất chứa biết bao câu chuyện.
Xe thẳng vào, dừng ngay trước cửa chính nhà tổ.
theo Chu Đình bước xuống.
Thư ký Trần khẽ kéo tay áo , nhỏ giọng dặn:
“Ông chủ vì để kịp về, đã đổi chuyến bay gấp trong đêm, ngồi hơn mười tiếng đồng hồ, xuống máy bay liền chạy thẳng tới trường, gần như kh nghỉ ngơi. thì kh được phép vào trong, cho nên một lát phiền Tô tiểu thư để mắt tới chủ, sau khi cúng xong thì đưa về ngay.”
gật đầu.
bước theo Chu Đình vào trong.
Con đường lát gạch trong sân đã gồ ghề, tường cũng loang lổ bong tróc, nhưng vẫn vô cùng sạch sẽ, chứng tỏ luôn tr nom lâu dài.
Chu Đình nói, giữ tro cốt ở đây là tâm nguyện của ba, kh muốn nằm trong lòng đất lạnh lẽo.
Chỉ là, những họ Chu kh ai còn muốn sống ở đây.
Chỉ mỗi năm một lần, vào ngày giỗ này, họ mới về ở lại một đêm.
Khi chúng bước vào, thì mọi đang ngồi quây quần ăn cơm.
Chu Dã cũng mặt.
Th cùng Chu Đình, ta lập tức ném thẳng đôi đũa xuống.
Ba Chu Dã cau mày liếc ta.
Ngồi cạnh ta là một phụ nữ trung niên đoan trang, đây chắc hẳn là mẹ Chu Dã.
Ánh mắt bà ta khi Chu Đình, đầy sự khinh thường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.