Luật Lệ Của Em
Chương 115:
Khương Lê Lê tức đến run .
“Lúc nào mà cô còn nói những thứ này. Cô ên à?” Cô ôm Diêu Tuyết, ngón tay run rẩy, hận kh thể tát cho Trần Thi Nghiên hai cái. Ngũ Thành cũng là một tên hèn nhát, hỏi làm gì, ngoài Lục Tư Quân và mẹ ta, còn ai nữa? ta hỏi, chẳng là kh muốn tự ều tra… Còn Tiêu Diệp Lai, còn Trần Diệu… Lúc này cô ôm Diêu Tuyết, như một sống sót bập bềnh trên ván gỗ, cơ thể ướt đẫm vừa lạnh vừa ẩm, còn họ thì đang ngồi trên du thuyền xem hỏa hoạn từ xa…
Nhưng cô kh ngờ, giây tiếp theo Diêu Tuyết sẽ bò dậy.
Trên cô vẫn mặc chiếc váy liền xộc xệch, những họa tiết hoa văn sặc sỡ bị xé rách như những vết thương hở tươi rói, treo trên thân thể đầy đặn và trắng nõn của cô , mái tóc đen xoăn rối bời như rong biển, như sương mù dày đặc, toàn bộ lớp trang ểm đã lem luốc, dính đất và nước mắt. Cánh tay và đầu gối cũng toàn vết trầy xước và m.á.u do giằng co.
Nhưng cô cứ thế lao về phía Trần Thi Nghiên, dùng giọng khản đặc của , hét lên với Trần Thi Nghiên.
“Đúng! đã từng tiếp rượu, đã từng làm nhân viên khu động kh khí, là kẻ ngồi bàn trong mắt cô! kh làm mà hưởng, bại hoại đạo đức! Nhưng lựa chọn nào ?”
Cô như một kẻ ên, một linh hồn oán hận gào thét, hoặc một chiến binh. Trán cô gân x nổi lên, mặt đỏ bừng, ều này khiến cô tr kh giống một phụ nữ, mà giống một con sư tử đang nổi giận.
“Bố cô ở thương trường Thượng Hải chỉ tay năm ngón, bố thì ngã gãy chân ở c trường. Mẹ cô ở tiệm làm đẹp ngủ một giấc hai tiếng đồng hồ, mẹ bán đồ ăn sáng từ bốn giờ sáng đã ra sạp, chiều mới về, đứng đến giãn tĩnh mạch chân, vẫn kh đủ tiền trả học phí phụ đạo cho . Bà kh đủ cố gắng ? lựa chọn nào ? Quà sinh nhật mười sáu tuổi của cô là một con ngựa thuần chủng, mười sáu tuổi kh tiếp rượu thì bố kh tiền thay khớp háng, thậm chí còn tiết kiệm thuốc giảm đau. Bác sĩ bảo uống bốn chai thuốc một tháng, tiết kiệm một chai uống hai tháng, đau kh chịu nổi mới uống một viên. Ông kh đủ chịu khổ ?”
Cô kh giống như đang mắng Trần Thi Nghiên, mà giống như đang mắng tất cả bọn họ, Trần Thi Nghiên, Trần Diệu, Tiêu Diệp Lai, và cả Ngũ Thành đang cầm trên tay những tờ truyền đơn in ảnh hở hang của cô , miệng vẫn hỏi Lục Tư Quân kh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/luat-le-cua-em/chuong-115.html.]
Cô thậm chí còn trực tiếp hỏi Ngũ Thành.
“ đến ngày hôm nay, mỗi đồng tiền trong tay , đều là máu, là mồ hôi của . thật sự đã chiếm tiện nghi của đàn các ? Mười sáu tuổi ra ngoài tiếp rượu sáu trăm tệ một đêm là tiền dễ kiếm ? Khi ở bên kh lúc nào cũng thoải mái vui vẻ ? kh đủ đẹp ? Kh đủ dịu dàng chu đáo ? Khi khiến cảm th được sùng bái được yêu thương hết lòng kh? Lần nào cũng kh làm lên đỉnh ? Thế còn cực khoái của đâu? kh đáng giá tiền này ?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Còn , còn các thì ? Mỗi đồng tiền tiêu, đã bỏ ra nỗ lực gì? sinh ra đã ngậm thìa vàng, chê ti tiện, chê kh đủ cao quý, chê dùng đủ thủ đoạn, nhưng tư cách gì mà nói kh làm mà hưởng! đã bán sức lực của , bán tuổi trẻ của , thân thể của , thậm chí cả phẩm giá, tình yêu của , bán từng tấc da thịt, từng giọt m.á.u từng giọt tủy của đều bị các , tầng lớp các , những này vắt kiệt , đồng tiền nào của là kh làm mà hưởng, nói cho biết! Các nói cho biết!”
Kh ai nói gì, tất cả mọi dường như đều bị những lời nói này chấn động đến mức câm nín, lửa giận của cô , nước mắt của cô , lời tố cáo khản đặc của cô , giống như khóc ra máu, như ngọn lửa rừng cháy bùng bùng, kh ai thể trực diện vào đôi mắt đỏ ngầu của cô lúc này.
Khương Lê Lê đứng bên cạnh cô , cũng kh nói nên lời. Tiêu Diệp Lai cởi áo len của ra, định tiến lên đưa cho Diêu Tuyết, cô sợ hãi lùi lại. Khương Lê Lê nhận l, khoác lên cô ôm chặt l, cô thấp hơn Diêu Tuyết, giống như sư tử và báo hoa mai, nên việc sư tử bị thương run rẩy trong vòng tay báo hoa mai lại càng khiến ta đau lòng.
“Chúng ta thôi.” Cô nói với Diêu Tuyết, kh bất kỳ ai bên cạnh, ôm chặt l cô , xuyên qua đám đ, lên chiếc Hummer của Tiêu Diệp Lai – chiếc Hummer mà Diêu Tuyết vẫn luôn nói một ngày nào đó sẽ lái du lịch – đưa cô thoát khỏi tất cả những ều này.
--- Chương 37 ---
Khương Lê Lê đưa Diêu Tuyết về nhà .
Cô thật ra kh là giỏi xử lý hậu quả, đặc biệt là đối phó với những tình huống đột xuất như thế này. Cách khóa cửa xe Hummer thế nào cô kh biết, giữa đường khi xe đang chạy qua dòng xe cộ, Diêu Tuyết dựa đầu vào cửa sổ xe, ánh mắt dán chặt vào dòng xe bên ngoài, mang theo vẻ ên loạn tột cùng, Khương Lê Lê trong lòng lo lắng cô sẽ đột nhiên nhảy xuống, nhưng lại kh biết nên nói gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.