Luật Lệ Của Em
Chương 50:
Dĩ nhiên, đó là với ều kiện Trần Diệu chưa ngồi xuống.
thay áo khoác, chỉ mặc áo sơ mi, mở cúc cổ áo, tóc cũng chỉ vuốt sơ vài cái, tạo cảm giác gần gũi dễ chịu. nằm trên tấm khăn dã ngoại, lười biếng phơi nắng, chờ Khương Lê Lê thay quần áo xuống.
kh ngờ Khương Lê Lê lại thay một chiếc váy liền.
Chiếc váy bằng lụa đẹp, vạt váy màu kem trước ngắn sau dài, phía trước dài đến trên đầu gối, để lộ bắp chân thon thả và đôi bốt cưỡi ngựa ôm sát, phía sau vạt váy xếp chồng lên nhau dài chấm đất, bên trên là họa tiết hoa mùa xuân, mang một vẻ lãng mạn kiêu sa. Xương quai x thon dài, nhưng bên ngoài lại khoác áo khoác đen, là một phong cách phối đồ độc đáo.
Cô thả tóc, vì đã búi lên trước đó nên tóc những lọn xoăn tự nhiên, cô bước xuống con đường nhỏ trên đồi, nhấc vạt váy chạy về phía , gió thổi tung vạt váy và mái tóc, tr như một c chúa gặp nạn.
chưa từng th Khương Lê Lê như thế này, và tin rằng những khác cũng vậy. Thật khó tin đây lại là cô gái đã ngồi đối diện trong sân sau câu lạc bộ Vân Tỉ, đánh bài Texas Hold'em như hai quân đối đầu.
“ vậy?” Cô nhấc váy chạy đến bên , bay lượn như cánh bướm, ngồi kho chân trên tấm khăn dã ngoại. Đầu gối cô lộ rõ, hơi ửng đỏ, vạt váy hoa xếp chồng lên đùi, là sự kết hợp giữa mềm mại và cứng nhắc đến tột cùng, đúng là một cô gái mâu thuẫn đến cực ểm.
Và lúc này cô hơi nghiêng đầu, cười với : “ Trần đã thịnh tình khoản đãi như vậy, em đương nhiên ăn mặc thật lộng lẫy để đến dự.”
Trần Diệu nằm đó, gối đầu. Cô ngồi nghiêng bên cạnh , chân của hai thậm chí còn chạm vào nhau, nhưng Trần Diệu cười nói: “Cô Khương lẽ nào mang theo lễ phục bên ?”
“Là trước đây em nói với bạn rằng em thích buổi trình diễn DIOR năm 2010, thế là tìm cho em một bản phục chế. Mới tặng em hôm qua, cứ để trong xe chưa mang lên, định bụng sẽ trả lại cho , ai ngờ hôm nay lại dùng đến. Chỉ đành chuẩn bị quà đáp lễ cho thôi.” Cô trả lời kín kẽ: “ Trần lại làm em tốn thêm một khoản.”
Trần Diệu lập tức hiểu rằng cô đang nói đến Lâm Cảnh Hòa.
Dù là đàn trầm ổn đến m, thì vẫn là đàn . đối thủ cạnh tr thúc ép bên cạnh mới thể khiến ta dốc toàn lực, đua ngựa cũng vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/luat-le-cua-em/chuong-50.html.]
Huống hồ, logic của cô lại mạnh mẽ như thế, tại lại nhắc đến buổi trình diễn DIOR năm 2010? Bởi vì chủ đề của buổi trình diễn năm đó chính là cô gái cưỡi ngựa, và ều này xảy ra sau khi cô và Trần Diệu hẹn cưỡi ngựa. Lâm Cảnh Hòa lẽ đã cảm th khủng hoảng, nên đã nh chóng gửi quà đến.
Trần Diệu chỉ cười, kh hề lộ vẻ bị đe dọa, nói: “Đúng là lỗi của . Thì ra cô thích thời trang?”
“Thời niên thiếu thích thiết kế thời trang nhất, ban đầu suýt chút nữa đã học Saint Martin, nhưng cuối cùng lại sang Úc học kiến trúc.” Cô khẽ cười, cụp mắt xuống. Nhưng nh chóng tự ều chỉnh lại, chuyển đề tài, cười nói với : “Vậy cảm giác học ở thế nào? Đồ ăn tệ đến vậy kh?”
“ thì ổn, ở cùng bạn và thuê nấu ăn.” nằm đó cười nói: “ vài bạn cùng lớp kh quen ăn, một năm giảm ba mươi pound.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Nghe cách diễn đạt, ai mà nghĩ được rằng khi du học đã mua một căn nhà ở , đầy đủ quản gia và giúp việc.
Khương Lê Lê ngồi nghiêng trên tấm thảm dã ngoại, một tay chống đất, mắt về phía xa xăm, nụ cười nhạt dần.
“Thật ra cho dù học thiết kế thời trang thì cũng chưa chắc đã vui, lẽ lại hối hận vì đã kh học kiến trúc.” Cô lại lái câu chuyện trở lại.
Cô đoán Trần Diệu chắc c kh thích c việc hiện tại của , ều này thậm chí kh liên quan đến việc yêu kiến trúc hay kh từ nhỏ đã thể lựa chọn mọi thứ, nhưng ều duy nhất kh được chọn chính là ngành nghề sẽ theo đuổi suốt đời. Làm thể kh sự phản cảm? Giống như một cuộc hôn nhân sắp đặt, dù tốt đẹp đến m, cuối cùng cũng kh do lựa chọn.
Nhưng cô tuyệt đối sẽ kh giống những chơi cấp thấp, vội vàng đồng cảm với . Ngược lại, cô nói ngược lại, rằng lẽ bản thân cô chọn thời trang cũng sẽ hối hận, đó mới là lời mà những kh thích c việc hiện tại thường tự an ủi .
Quả nhiên, thần sắc của Trần Diệu khẽ lay động.
Nhưng là khoảng cách mạnh, chỉ là cũng chuyển ánh mắt về phía xa, tiện tay rút một cọng cỏ trong tay chơi đùa.
“ cô biết sẽ hối hận chứ? Cô đã thử đâu?” Trần Diệu mặt cô cười nói: “Chẳng trách cô Khương bỏ bài dứt khoát như vậy, hóa ra cô giỏi thuyết phục bản thân đến thế.”
Hai họ như đang nhảy một ệu tango phức tạp. Khương Lê Lê muốn thử xem bất mãn với c việc hiện tại hay kh, lại cố tình nói những lời khuyên khác đừng hối hận. Còn Trần Diệu thì từng câu từng chữ đều khuyên cô hối hận, nhưng thực chất lại kh đả động gì đến chuyện của bản thân.
Chưa có bình luận nào cho chương này.