Luật Sư Bùi Theo Đuổi Vợ Từ Đầu
Chương 117: Chị dâu?
Mực chảy dài xuống má, thấm vào trong cổ áo.
Cả hai đều tr thật t.h.ả.m hại.
t.h.ả.m hại nhất là Tô Nguyệt, mái tóc dài bu xõa giờ bết lại từng lọn trên mặt, vừa dính nhớp nháp vừa khó chịu.
Cố Bắc Dịch lau vết mực trên mặt, ánh mắt lạnh lẽo đáp xuống cô gái vừa hắt mực, "Cô là ai? Tại lại hắt mực vào chúng !"
Cô gái ném cái xô sang một bên, vẻ mặt đầy phẫn hận, "Các làm gì thì trong lòng kh rõ ! Một kẻ ngoại tình, một kẻ tiểu tam, lại còn cố ý dẫn dắt dư luận vu khống vợ cũ lừa đảo, đúng là kh biết xấu hổ!"
Tô Nguyệt vốn kh muốn khác th mặt tiều tụy, trước khi ra ngoài đã dành hai tiếng để trang ểm thật tinh xảo, vậy mà giờ đây lại bị mực phá hỏng.
Quá phẫn nộ, giữa chân mày cô nhíu chặt, hằn sâu một đường rãnh.
Bị giam m ngày liền, trong lòng cô vốn đã uất ức, giờ lại tự tìm đến cửa, cô kh nhịn nổi muốn x tới.
Cố Bắc Dịch nh tay kéo cô lại, "Nguyệt Nguyệt, bình tĩnh, chúng ta báo cảnh sát."
Đằng sau cô gái, hơn chục vệ sĩ đang giương mắt .
Cố Bắc Dịch nhận ra thân phận cô ta kh đơn giản, hỏi: "Tiểu , em là nhà của Tống Nhẫn?"
Đứng ra bênh vực Tống Nhẫn, kh nhà thì cũng là bạn bè.
Nhắc đến chuyện này, cô gái càng tức giận, việc tệ hại nhất cô từng làm trong đời chính là nghe lời họ, tìm chuyện với Tống Nhẫn.
Cô phẫn hận: " tính là gì mà hỏi !"
Cố Bắc Dịch trầm mặt, "Vậy đừng trách chúng báo cảnh sát!"
Cô gái kh hề sợ, " cứ báo ."
nh, cảnh sát trại giam gần đó đưa ba họ đến đồn c an.
Hơn chục vệ sĩ đợi ở cửa, cảnh tượng thật hùng vĩ.
qua đường đều kh nhịn được rút ện thoại ra chụp hình.
Cố Bắc Dịch giải thích đầu đuôi sự việc, Phùng Tiểu Cẩn phụ trách ghi chép cô gái, "Tên gì?"
Cô chống nạnh, vẻ mặt khinh khỉnh nói: "Bùi Niệm An."
"Tuổi."
"Mười sáu."
Phùng Tiểu Cẩn dừng lại, "Em học lớp m?"
"Lớp 11."
"Em kh học bài lại chạy đến trại giam hắt mực vào khác để làm gì?"
Bùi Niệm An phùng má, " cảnh sát, hai họ làm nhiều chuyện mất đức như vậy, nếu là , kh muốn hắt ?"
Phùng Tiểu Cẩn: "..."
Muốn thì thể muốn, nhưng thể hành động được chứ!
Tô Nguyệt đang lau vết mực trên , nghe vậy mặt mày tức giận, "Em gái này, em chưa thành niên, chuyện này chúng thể kh so đo, nhưng em nói ra chủ mưu, rốt cuộc là ai sai em đến hắt mực chúng ?"
Bùi Niệm An lạnh lùng cười khẽ, " thể sai khiến còn chưa chào đời đ, hắt mực vào kẻ bạc tình và tiểu tam đê tiện còn cần chỉ ?"
Phùng Tiểu Cẩn gõ gõ bàn, "Trật tự, số ện thoại bố mẹ em là bao nhiêu?"
Bùi Niệm An bất mãn nói: " đã đủ mười sáu tuổi , kh cần bố mẹ đến."
"Em hắt mực vào khác, cần bồi thường."
Bùi Niệm An: "Năm mươi vạn, đủ kh?"
Phùng Tiểu Cẩn: "..."
Lũ giàu c.h.ế.t tiệt này, l mực hắt c.h.ế.t ta cho xong.
Cố Bắc Dịch chỉnh đốn sắc mặt, "Chúng kh cần bồi thường, chỉ cần một lời xin lỗi chân thành."
Bùi Niệm An: "Một trăm vạn."
"Kh đồng ý."
"Hai trăm vạn."
Tô Nguyệt đập bàn, "Nổi loạn tuổi th xuân thì cũng thôi , tiêu xài hoang phí tài sản gia đình, kh trân trọng sự vất vả của cha mẹ, em hết t.h.u.ố.c chữa !"
Bùi Niệm An tỏ vẻ khinh bỉ, "Hai trăm vạn cũng gọi là tài sản ?"
Phùng Tiểu Cẩn đau đầu ấn ấn thái dương, "Bùi Niệm An, số ện thoại phụ em là bao nhiêu, nếu kh nói sẽ tạm giữ em đ."
Bùi Niệm An bĩu môi, chút kh vui, " kh Du Thị, là Kinh Thị, nhưng họ đang ở Du Thị."
"Vậy gọi họ em đến."
Cuối cùng, cô vẫn đưa số ện thoại của họ.
Phùng Tiểu Cẩn gọi ện th báo.
Cố Bắc Dịch nói với Tô Nguyệt: "Nguyệt Nguyệt, chúng ta về dọn dẹp trước ."
Tô Nguyệt trong lòng vẫn còn tức, từ chối: "Cứ gặp phụ của cô ta hãy nói."
Đợi hai mươi phút, Tô Nguyệt dần mất kiên nhẫn, " lâu thế!"
Bùi Niệm An lập tức đáp trả: "Đúng là hành vi của tiểu tam, kh trách kh kịp chờ lên giường với đàn vợ."
Những khác nghe th lời này, đều dành cho hai ánh mắt khinh miệt và ghét bỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/luat-su-bui-theo-duoi-vo-tu-dau/chuong-117-chi-dau.html.]
Tô Nguyệt rõ ràng cảm nhận được ác ý của họ, ánh mắt như d.a.o lạnh đ.â.m vào Bùi Niệm An, " và A Dịch chân thành yêu nhau, Tống Nhẫn lừa gả trước, hôn nhân của họ vốn kh nên tồn tại."
Bùi Niệm An tức giận đứng bật dậy, "Ai mà kh biết Tống Nhẫn đã dùng thân vào trận giúp mọi đòi lại tiền bị lừa."
"Đồ tiện nhân c.h.ế.t tiệt, mày còn vu khống, bà già xé miệng mày ra."
Tô Nguyệt mặt lạnh, "M lời bẩn thỉu treo trên miệng, rốt cuộc là gia đình thế nào mới dạy ra đứa trẻ như em?"
"Gia tộc họ Bùi dạy đ!"
Giọng nói lạnh lùng vang lên.
M ra cửa.
Bùi Quân mặt lạnh, tầm mắt quét qua Cố Bắc Dịch và Tô Nguyệt.
Hai như tượng êu, kh thể tin nổi chằm chằm vào cửa.
lại là Bùi Quân!?
"."
Bùi Niệm An chạy bộ tới, cười toe toét vòng tay qua cánh tay .
Bùi Quân nhíu mày cô, "Bùi Niệm An, đây là lần thứ bao nhiêu em trốn học ? Trốn học thì thôi , cứ chạy đến Du Thị?"
"Chẳng là vì các đang ở đây !"
Bùi Quân kh thèm để ý đến cô, ngồi xuống thương lượng với cảnh sát, sau khi biết chuyện đã xảy ra, liền tặng Bùi Niệm An một ánh mắt lạnh lùng.
"Hai vị muốn bồi thường bao nhiêu?"
Cố Bắc Dịch hoàn hồn, trên mặt thoáng qua chút ngại ngùng, "Bùi Đổng, chúng kh biết Niệm An là em gái của , đã là cô thì... chuyện này thôi bỏ qua."
Tô Nguyệt hỏi: " Bùi Quân, Niệm An là..."
"Con của bác ."
Bác của Bùi Quân là chấp quyền của gia tộc Bùi ở Kinh Thị.
Cố thị việc nhờ Bùi Trân, đắc tội với em họ ta cũng chẳng khác gì đắc tội với chính ta.
Hơn nữa Bùi Niệm An là tiểu thư gia tộc Bùi ở Kinh Thị, họ cũng kh dám trách móc.
Tô Nguyệt nắm chặt tay, nỗi uất ức trong lòng cũng kh thể tan biến, cô hít sâu một hơi, nói: " Bùi Quân, lẽ là Tống Nhẫn đã nói gì đó với Niệm An, cô hiểu lầm chúng , nên mới hắt mực vào chúng ."
"Em nói bậy!"
"Bùi Niệm An."
Bùi Quân một ánh mắt, Bùi Niệm An đành nhịn.
Bùi Quân kiên quyết bồi thường, Cố Bắc Dịch kh thuyết phục được, đành nhận.
Khi dẫn Bùi Niệm An rời đồn c an, Bùi Quân ngoảnh lại nói: "Hai vị thể xem hot search, đừng tùy tiện trút mũ lên đầu khác nữa."
Hai rời sau vài bước, mở ện thoại vào ứng dụng, mới biết chuyện tên lừa đảo đã sa lưới.
"Tống Nhẫn năng lực gì mà giúp cảnh sát bắt tên lừa đảo, gia đình họ Tống để chính d cho cô ta đúng là dốc hết tâm sức."
Họ Chu và họ Tống là thân thích, mà Chu Diễn lại làm việc ở c an...
thể tưởng tượng ra mối liên hệ trong đó.
Ngày mới về nước, Cố Bắc Dịch đã nghe lời này của Tô Nguyệt, trong tiềm thức cho rằng tiền của Tống Nhẫn là do lừa đảo mà .
nắm chặt ện thoại, "Nguyệt Nguyệt, sau này đừng nói những lời như vậy nữa."
Tô Nguyệt gật đầu: "Em biết , bây giờ mọi đều cho rằng Tống Nhẫn là hùng, em mà phản bác, họ chắc c sẽ cho rằng em đang ghen ghét vu khống cô ta."
Cố Bắc Dịch động môi, cuối cùng chỉ thể im lặng.
Trong lòng một khoảng sụp đổ.
", đây là đường đến ga cao tốc, em kh về."
Bùi Quân: "Kh về thì em đâu?"
Bùi Niệm An nói: "Dù ngày mai cũng kh lớp, em mai chiều về, em đã nói với mẹ ."
" kh thời gian quản em."
"Em đến chỗ hai!"
"Được."
Bùi Quân đổi làn đường, thẳng tiến đến chỗ ở của Bùi Cảnh.
Cửa thang máy mở ra, nói: "Tự gõ cửa , đây."
"Được."
Bùi Niệm An bấm chu cửa.
Đợi vài giây, cửa mở.
"Chị đại gia?"
rõ trước mặt, Bùi Niệm An kinh ngạc, theo phản xạ lùi lại một bước, "Xin lỗi, nhầm chỗ ."
Cô quay định , Tống Nhẫn khẽ nói: "Tìm Bùi Cảnh?"
Bùi Niệm An dừng bước, đồng t.ử dần mở to, "Chị là... chị dâu?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.