Luật Sư Bùi Theo Đuổi Vợ Từ Đầu
Chương 2: Mau chóng hoàn tất thủ tục ly hôn
Tống Nhẫn lạnh lùng ta, “ sẽ kh ở lại Cố thị, cũng kh cần cổ phần của . nắm giữ 4% cổ phần tại Cố thị, tính theo định giá hiện tại, khoảng một tỷ rưỡi đô la Mỹ, chỉ sẽ mang theo những thứ thuộc về .”
Cố Bắc Dịch chấn động: “4%? em thể nhiều cổ phần của Cố thị đến vậy?”
Tống Nhẫn trả lời: “Hai năm trước Cố thị khủng hoảng tài chính, đã đầu tư năm tỷ.”
ta nhíu mày, hoàn toàn kh tin, “Năm tỷ chiếm 4% cổ phần? Cổ phần của Cố thị từ khi nào trở nên vô giá trị như vậy?”
Cố Bắc Dịch biết về cuộc khủng hoảng của Cố thị, cũng biết cô vào c ty làm việc, nhưng kh ai nói với chuyện Tống Nhẫn đầu tư năm tỷ.
Năm tỷ chiếm 4% cổ phần, đơn giản là bán rẻ như cho.
Chắc hẳn là cô ta đã tiếp xúc được với nội bộ tập đoàn, cố ý mua vào với giá thấp.
Nghĩ tới đó, kh khỏi tức giận.
Tống Nhẫn cảm th mỉa mai, cũng kh muốn nói thêm gì nữa.
Cố Bắc Dịch còn muốn nói ều gì, nhưng cô đã “rầm” một tiếng đóng sập cửa lại.
Sắc mặt ta khó coi đến cực ểm, liền lập tức đến căn hộ của Tô Nguyệt.
Tô Nguyệt từ miệng Cố Bắc Dịch biết được những lời Tống Nhẫn nói, chân mày nhíu chặt sâu, “Cố thị là một tập đoàn lớn như vậy, cuộc khủng hoảng nhỏ hai năm trước hoàn toàn kh đáng lo ngại, cổ phần kh thể nào giảm đến mức đó, đầu tư năm tỷ thể chiếm 4%? Quan trọng hơn là, cô ta l đâu ra năm tỷ?”
“Vốn tưởng là một phụ nữ thấu tình đạt lý, dám yêu dám ghét, hóa ra ta đã lầm, kh ngờ cô ta lại tham lam đến thế.”
Tô Nguyệt thuộc tuýp nhan sắc đậm, ngũ quan sâu sắc, đôi mắt lạnh lùng sắc bén, phảng phất như mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay.
Trong mắt Cố Bắc Dịch toát lên sự phiền muộn, Tống Nhẫn hai năm trước tr vẻ dịu dàng rộng lượng, đúng là thể xứng đôi với , mới hai năm sau, cô ta đã bị cuộc sống xa hoa làm cho tham vọng lớn, mở miệng đã là một tỷ rưỡi đô la Mỹ.
“Đừng nói là một tỷ rưỡi đô la Mỹ, năm tỷ cô ta cũng đừng hòng nhận được.”
Tô Nguyệt nhướng mày, nói: “Cô ta lớn lên ở n thôn, trải qua hai năm làm phu nhân quý tộc, tham lam một chút cũng là bình thường, hai kh tình cảm, nếu cô ta đồng ý ly hôn một cách dứt khoát, ta cũng thể cho cô ta mười triệu.”
Cố Bắc Dịch lòng dạ mềm lại, đưa tay ôm cô vào lòng, cảm động nói: “Nguyệt Nguyệt em thật lương thiện, thể gặp được em, thật tam sinh hữu hạnh.”
Tô Nguyệt khẽ hừ một tiếng, “Cô ta kh học thức kh năng lực, cùng là phụ nữ, ta cũng sẽ kh làm khó cô ta.”
Ánh mắt hai vấn vương, Tô Nguyệt quay chỗ khác, Cố Bắc Dịch nổi hứng, bế cô về phía giường, “Nguyệt Nguyệt, chúng ta đã lâu kh gần gũi .”
Tô Nguyệt cũng kh khách khí, cởi bỏ quần áo, dâng lên nụ hôn nồng thắm.
Tống Nhẫn nhà ở trung tâm thành phố, sau khi quyết định ly hôn, cô đơn giản thu dọn đồ đạc rời .
Sau khi tắm rửa, cô nằm trên giường, nghĩ đến sáng mai kh dậy sớm đến Cố thị, trong lòng vô cùng thư thái.
Cuộc hôn nhân này, ly hôn cũng tốt.
Tin n mới hiện lên, Tống Nhẫn nhấn vào, là tin n của Tạ lão gửi đến.
【Tiểu cô nương Tống, kế hoạch ta đã xem qua, tốt, ta đồng ý hợp tác với Cố thị.】
Tống Nhẫn nhẹ nhàng chạm màn hình, gõ chữ: 【Tạ lão, sắp rời khỏi Cố thị , ngài hãy suy nghĩ xem hợp tác còn tiếp tục kh, sau khi rời , kh thể đảm bảo dự án sẽ được tiến hành thuận lợi.】
Trong tập đoàn Cố thị kh ít cặn bã, nhưng Cố lão gia lại tin tưởng họ, kh cho động, cô chỉ thể ra sức trấn áp cái tâm đang nổi lên của họ.
Cô kh ở đó, đám đang mai phục kia chắc c sẽ kh nhịn được.
Ở đầu dây bên kia, vị lão nhân tóc bạc trắng đứng dậy từ ghế sofa, đôi mắt đục ngầu ngày càng trở nên sáng rõ, khóe miệng nhịn kh được nhếch lên.
Quản gia th vậy vội vàng chạy tới, “Lão gia, vậy? chỗ nào kh khỏe ?”
Tạ lão vịn tay quản gia, trong mắt tràn đầy ánh sáng, kích động nói: “Mau tra hỏi xem, tiểu cô nương Tống sắp ly hôn kh?”
Chuyện Cố Bắc Dịch trở về nước kh là bí mật, đã biết từ lâu.
Tống Nhẫn muốn rời khỏi Cố thị, chắc c đã xảy ra chuyện gì lớn.
“Lão gia, Cố Bắc Dịch vừa mới về nước, lẽ ra kh thể ly hôn với tiểu thư Tống chứ?”
Tạ lão vung tay: “ hiểu gì? Thằng nhóc nhà họ Cố ta đã gặp, là một đứa ngốc, đợi tiểu cô nương Tống ly hôn, Trường Đình sẽ cơ hội, việc kh nên chậm trễ, mau tra hỏi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/luat-su-bui-theo-duoi-vo-tu-dau/chuong-2-mau-chong-hoan-tat-thu-tuc-ly-hon.html.]
…
Sáng sớm hôm sau.
Tống Nhẫn nhận được ện thoại của Cố lão gia, lái xe đến Cố trạch.
Cô gặp Cố Bắc Dịch và Tô Nguyệt ở cổng chính.
Hai tay trong tay, tựa như một cặp vợ chồng mới cưới, ân ái kh rời.
Sáu mắt nhau, trong kh khí phảng phất tia lửa bùng nổ.
Cố mẫu tươi cười bước ra, cười nói nắm l tay Tô Nguyệt, nhẹ nhàng vỗ vỗ, thân thiết nói: “Nguyệt Nguyệt đến , bá mẫu nhớ c.h.ế.t được.”
“Bá mẫu tốt.”
Cố mẫu khen ngợi Tô Nguyệt vài câu, về phía Tống Nhẫn, l mày nhướng cao, “Nhẫn Nhẫn, hai năm nay cháu tại Cố thị nhận chức cũng kiếm được kh ít tiền, cứ coi như nhà họ Cố bù đắp cho cháu, mau chóng hoàn tất thủ tục ly hôn , tốt cho tất cả mọi .”
Kể từ khi Tống Nhẫn vào nhà họ Cố, Cố mẫu chưa từng giở trò làm mẹ chồng, kh kh muốn, mà là kh dám.
Vốn tưởng cô gái lớn lên ở quê sẽ ngoan ngoãn hiền lành, dễ bảo.
Nhưng cô vừa bước vào cửa đã nắm quyền chủ chốt trong nhà họ Cố, còn trở thành phó tổng của Cố thị, Cố mẫu ngàn vạn ý nghĩ cũng chỉ thể kìm nén, ngược lại còn l lòng Tống Nhẫn.
Nói kh uất ức là giả, Cố mẫu ngày nào cũng muốn tìm lại uy phong của một mẹ chồng.
Giờ đây con trai đã về nước, muốn ly hôn với Tống Nhẫn, bà ta giơ cả hai tay hai chân tán thành.
Cố mẫu ngẩng cao cằm, trong mắt lấp lánh ánh sáng sắc sảo, dùng giọng ệu ra lệnh nói: “Sau này kh cần cháu mua dưỡng nhan cao nữa, đưa cho ta cách thức liên lạc.”
Khóe miệng Tống Nhẫn nở nụ cười châm biếm, phớt lờ bà ta, trực tiếp bước vào cửa chính, đến thư phòng của Cố lão gia.
Cố mẫu bị mất mặt, sắc mặt lập tức tối sầm lại, “Quả đúng là đứa nhà quê hoang dã, kh giáo dục.”
Tô Nguyệt an ủi: “Bá mẫu, kh cần so đo với cô ta, dưỡng nhan cao trong miệng bá mẫu là hiệu gì vậy, cháu thể tìm được.”
Nhắc đến dưỡng nhan cao, sắc mặt Cố mẫu dịu vài phần, “Vẫn là Nguyệt Nguyệt hiếu thảo, vậy lát nữa ta gửi ảnh cho cháu.”
Bản gia của Cố mẫu kh là đại gia tộc, bà ta gả vào nhà họ Cố hơn hai mươi năm, vẫn chưa hòa nhập được vào giới quý phu nhân.
Tống Nhẫn kh biết từ đâu được một lọ dưỡng nhan cao kh nhãn hiệu, toàn mùi t.h.u.ố.c Bắc, ban đầu Cố mẫu coi thường, hôm nổi mụn bỗng nảy ra ý định dùng thử, phát hiện hiệu quả cực kỳ tốt.
Cố mẫu luôn muốn hòa hợp tốt với mọi , nên đã giới thiệu với các quý phu nhân.
Thứ kh nhãn hiệu, đám quý phu nhân kia đều coi thường, cho đến khi làn da của Cố mẫu ngày càng mịn màng tươi sáng, nếp nhăn ngày càng ít , mọi kh ngồi yên được, bắt đầu tìm bà ta hỏi thăm.
Trên thị trường kh tìm th loại dưỡng nhan cao này, Cố mẫu nhờ đó đứng vững trong giới, mỗi tháng tìm Tống Nhẫn l hơn hai mươi hộp.
Cố mẫu lo lắng Tống Nhẫn kh nói cho bà ta của dưỡng nhan cao, bị các chị em trách móc.
Bây giờ Tô Nguyệt đã đảm bảo, bà ta vui mừng khôn xiết, lập tức từ biệt hai , tham gia buổi họp mặt.
Cố Bắc Dịch nắm l tay Tô Nguyệt, lên lầu.
Cố lão gia đã bước vào tuổi xưa nay hiếm, tung hoành trên thương trường cả đời, uy phong vẫn còn đó.
th hai nắm tay nhau bước vào thư phòng, kh kìm được cơn tức giận, cầm l cốc ném mạnh ra.
Cố Bắc Dịch nh tay kéo Tô Nguyệt ra, chiếc cốc bay vèo qua mặt hai .
Rầm một tiếng.
Mảnh vỡ văng tung tóe, suýt chút nữa làm bị thương chân Tô Nguyệt.
Cố Bắc Dịch trầm mặt, chĩa mũi dùi về phía Tống Nhẫn, quát lớn: “Tống Nhẫn, em đã nói bậy gì với nội?”
Tống Nhẫn méo miệng, chưa kịp lên tiếng, lão gia tức giận đập bàn, “Đồ vô dụng! Nhẫn Nhẫn đợi hai năm, lại dẫn theo kh ra gì về, còn dám đề nghị ly hôn!”
Nghe th bốn chữ “kh ra gì”, Tô Nguyệt nhíu mày, trên mặt nhuốm chút phẫn nộ.
Cố Bắc Dịch lập tức phản bác: “Ông nội! Nguyệt Nguyệt là đại tiểu thư của gia tộc họ Tô, từ nhỏ đã là hình mẫu của phụ nữ Du Thành, trước đây rõ ràng thích cô , thể nghe theo lời một phía của Tống Nhẫn mà hiểu lầm cô ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.