Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

: Luật Sư Phó, Phu Nhân Nói Cô Ấy Sẽ Không Quay Đầu

Chương 14: Mày Dám Đụng Đến Bà Ấy, Tao Liều Mạng Với Mày!

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Ngày rằm tháng Chạp âm lịch, ngày Thẩm Khinh Thư Giang Nguyệt Lan mãn hạn tù.

Hôm nay Kiều Tinh Giai đổi ca, cùng Thẩm Khinh Thư đến đón Giang Nguyệt Lan.

Dự báo thời tiết chuẩn, hôm nay quả thực một ngày nắng tuyệt vời.

Ánh nắng xuyên qua tầng mây dày đặc ngày đông rọi xuống mặt đất, ánh sáng đó chiếu lên lớp tuyết đọng, lấp lánh những tia sáng rực rỡ như kim cương.

Bên ngoài cổng nhà tù ở ngoại ô Bắc Thành, Thẩm Khinh Thư mặc một chiếc áo khoác màu be, dáng thon thả, mái tóc dài ngang lưng mềm mại khẽ bay trong gió.

"Tinh Tinh, mấy giờ ?" Thẩm Khinh Thư bức tường cao hàng trăm mét phía , hai bàn tay đan chặt tố cáo sự căng thẳng cô.

Kiều Tinh Giai vuốt vuốt vai cô, "Mới tám giờ rưỡi, sẽ thôi, đừng vội."

dứt lời, cánh cổng sắt cao lớn nhà tù truyền đến tiếng động.

Cánh cửa sắt nhỏ ở góc mở .

Hàng mi Thẩm Khinh Thư khẽ run, lập tức chạy tới.

"!"

Giang Nguyệt Lan thấy cô, sững sờ một chút, đó mỉm : "A Thư đến ."

" ngoài làm cho , bắt đầu từ đầu." Viên cảnh sát ngục trẻ tuổi dặn dò vài câu, trở .

Cánh cửa đóng một nữa.

Thẩm Khinh Thư khoác chiếc áo khoác phao đang ôm trong lòng lên Giang Nguyệt Lan, ", con đến đón về nhà."

Giang Nguyệt Lan gật đầu, chuyển ánh mắt sang khuôn mặt Kiều Tinh Giai, một lúc lâu mới nhận : " Tinh Tinh ?"

Kiều Tinh Giai : " cháu đây, dì ơi, cháu và A Thư đến đón dì về nhà!"

Giang Nguyệt Lan vô cùng an ủi, kéo tay Kiều Tinh Giai, nắm chặt buông, "Đứa trẻ ngoan, những năm nay may mà còn cháu ở bên cạnh A Thư, dì lời cảm ơn cháu!"

"Dì khách sáo quá , cháu và A Thư lớn lên cùng , chúng cháu giống như chị em ruột , dì đừng gánh nặng tâm lý, chúng về nhà , A Thư mua một căn nhà mới trang trí ấm áp đẽ lắm, dì xem xong nhất định sẽ thích!"

", về nhà ." Giang Nguyệt Lan một tay nắm lấy Thẩm Khinh Thư, một tay nắm lấy Kiều Tinh Giai, lúc nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu thêm một chút, "Chúng về nhà."

-

Vịnh Hải Đồn.

Thang máy lên đến tầng cao nhất, hai cánh cửa mở .

Ba bước khỏi thang máy, Kiều Tinh Giai nhà châm lửa lò, đặt lò lửa ở giữa cửa , "Dì ơi! Bước qua lò lửa xua đuổi xui xẻo, từ nay về cuộc sống thuận buồm xuôi gió, mỹ mãn !"

Hốc mắt Giang Nguyệt Lan đỏ hoe, mỉm gật đầu, nhấc chân bước qua lò lửa.

Thẩm Khinh Thư bước qua lò lửa căn nhà mới do chính tay dày công trang trí, khoảnh khắc đó, mũi cay xè, nước mắt rơi xuống bất chợt.

Cô vội vàng đưa tay lau nước mắt.

Năm năm , cuối cùng cô cũng đón từ nhà tù lạnh lẽo đó về ngôi nhà thuộc về bọn họ.

Một ngôi nhà Thẩm gia và Giang gia, một ngôi nhà chỉ thuộc về hai con họ.

Kiều Tinh Giai dẫn Giang Nguyệt Lan một vòng trong ngoài căn nhà mới, cuối cùng mới dẫn Giang Nguyệt Lan về phòng ngủ bà.

giường đặt bộ quần áo mới mà Thẩm Khinh Thư chuẩn từ , Kiều Tinh Giai cầm bộ quần áo mới đưa cho Giang Nguyệt Lan.

"Dì ơi, dì tắm rửa bộ quần áo mới , lát nữa cháu và A Thư đưa dì ngoài ăn một bữa thịnh soạn!"

Giang Nguyệt Lan nhận lấy bộ quần áo mới, cúi đầu bộ quần áo mới trong tay, hai bàn tay khẽ siết chặt.

Hồi lâu , bà nghẹn ngào thì thầm một câu: "Những năm nay A Thư vì dì mà chịu khổ ..."

Kiều Tinh Giai vuốt vuốt lưng bà, "Dì ơi, dì về A Thư sẽ khổ nữa."

Cửa phòng tắm đóng , tiếng nước chảy át tiếng nức nở nhẫn nhịn Giang Nguyệt Lan.

Kiều Tinh Giai từ trong phòng bước , Thẩm Khinh Thư cũng thu dọn xong cảm xúc từ bên ngoài bước .

"Dì tắm ." Kiều Tinh Giai đôi mắt đỏ hoe cô, khẽ thở dài, "Hai con giống thật đấy, đều thích trốn ."

Thẩm Khinh Thư sững sờ, " ?"

" , để dì phát tiết một chút cũng , dì chỉ cảm thấy hổ thẹn với thôi."

, Thẩm Khinh Thư mím môi gì.

Giang Nguyệt Lan tù năm năm, cả già nua tiều tụy ít, gầy nhiều, trông già cả chục tuổi.

Năm năm nay Thẩm Khinh Thư thường xuyên đến thăm bà, kể cho bà về tình hình khởi nghiệp , cũng kể cho bà về tiến độ trang trí nhà mới họ, duy chỉ cuộc hôn nhân với Phó Tư Ngôn hề nhắc đến nửa lời.

Nếu để ngay cả cuộc hôn nhân đứa con gái cô cũng tồi tệ đến mức , sẽ đau lòng bao...

" thực sự định với dì ?" Kiều Tinh Giai bước tới, hạ giọng : "Mặc dù phá t.h.a.i đau bây giờ trưởng thành , phẫu thuật nhất vẫn nên ở cữ nhỏ để tránh để di chứng."

" sắp xếp thỏa ." Thẩm Khinh Thư : "Ngày mai bảo mẫu ở nhà sẽ bắt đầu làm việc, phẫu thuật ngày , sẽ lừa bà công tác một tuần, lúc về cũng gần đến Tết ."

Kiều Tinh Giai thở dài: " , sắp xếp thỏa , phối hợp với ."

-

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/luat-su-pho-phu-nhan-noi-co-ay-se-khong--dau/chuong-14-may-dam-dung-den-ba-ay-tao-lieu-mang-voi-may.html.]

Giang Nguyệt Lan tắm xong quần áo mới, Thẩm Khinh Thư và Kiều Tinh Giai đưa bà đến tiệm làm tóc.

Ở trong tù Giang Nguyệt Lan cắt tóc ngắn, trong năm năm mọc nhiều tóc bạc, Thẩm Khinh Thư nhờ thợ làm tóc nhuộm đen phần tóc bạc cho bà, cắt tỉa kiểu tóc một chút.

Từ tiệm làm tóc bước , Giang Nguyệt Lan như tái sinh.

Thẩm Khinh Thư đặt phòng bao, gần mười hai giờ trưa, ba đến khách sạn Đế Hào.

Phòng bao ở tầng ba, nhân viên phục vụ dẫn đường.

ngược chiều một nhóm , đầu một bà lão với khí chất sang trọng, đàn ông trẻ tuổi bên cạnh bà lão nét mày mắt giống Thẩm Khinh Thư.

Thẩm Khinh Thư nhíu mày.

Thật vạn vạn ngờ tới gặp bọn họ ở đây.

Giang Nguyệt Lan thấy bọn họ, sắc mặt trắng bệch, bước chân dừng .

Kiều Tinh Giai cũng ngây , thế giới nhỏ quá ?

Dì Giang ngày đầu tiên gặp đám !

"Xui xẻo!" Kiều Tinh Giai thấp giọng lầm bầm: "Dì ơi chúng về nhà bước qua lò lửa thêm nữa!"

Giang Nguyệt Lan mím môi gì, cơ thể căng cứng bà vẫn tố cáo sự căng thẳng bà.

Thẩm Khinh Thư vốn định dẫn Giang Nguyệt Lan đường vòng tránh bọn họ, Thẩm gia cũng phát hiện bọn họ .

Cây gậy trong tay Thẩm lão phu nhân gõ mạnh xuống sàn đá cẩm thạch, "A Doanh, đó con tiện nhân g.i.ế.c c.h.ế.t ba cháu ?!"

Thẩm Ngạn Doanh Giang Nguyệt Lan, ánh mắt đầy oán hận: "Bà nội, ."

"Giỏi lắm!" Thẩm lão phu nhân căm phẫn : " làm cái lễ mừng thọ tám mươi tuổi cũng yên lòng! Con tiện nhân !"

Vài Thẩm gia phía cũng bất bình phẫn nộ.

" cả c.h.ế.t thật oan uổng! Bà thì ! tù năm năm ngoài còn thể đến khách sạn lớn ăn ngon uống say! Thật quá đáng hận!"

"Bác cả c.h.ế.t thật oan uổng! Lúc nếu Thẩm Khinh Thư bảo vệ phụ nữ đó, phụ nữ đó xử b.ắ.n từ lâu !"

Thẩm lão phu nhân nghiến răng nghiến lợi, "Con trai c.h.ế.t oan uổng như , con tiện nhân đừng tưởng tù năm năm thể xóa bỏ chuyện!"

"Bà nội bà yên tâm, thù ba cháu cháu nhất định sẽ báo!" Thẩm Ngạn Doanh sải bước về phía Thẩm Khinh Thư và Giang Nguyệt Lan.

Thẩm Khinh Thư Thẩm Ngạn Doanh đang từng bước ép sát, rõ kẻ đến ý , liền che chở Giang Nguyệt Lan ở phía .

"Thẩm Ngạn Doanh, cho rõ, đây ruột ." Thẩm Khinh Thư thẳng đôi mắt tràn ngập thù hận Thẩm Ngạn Doanh, " dám đụng đến bà , liều mạng với !"

Thẩm Ngạn Doanh Thẩm Khinh Thư như gà bảo vệ gà con, khẩy một tiếng, "Thẩm Khinh Thư, cô sẽ nhanh chóng , nhà tù đối với bà mới lớp vỏ bảo vệ nhất!"

Thẩm Khinh Thư giật thót tim.

Giang Nguyệt Lan cúi đầu, run rẩy như cầy sấy.

Thẩm Ngạn Doanh sinh cực kỳ giống ba ruột , đặc biệt dáng vẻ đe dọa khác lúc .

Những hình ảnh đ.á.n.h đập liên tục lóe lên trong đầu Giang Nguyệt Lan, bà nắm chặt lấy tay Thẩm Khinh Thư.

Thẩm Khinh Thư cảm nhận sự bất an bà, thấp giọng an ủi: ", đừng sợ, con ở đây."

Một nhân viên phục vụ đẩy xe thức ăn ngang qua bọn họ.

Ánh mắt Thẩm Ngạn Doanh rơi bát canh hầm đang bốc khói nghi ngút xe thức ăn, khẩy một tiếng: "Hừ, thì xem xem cô bảo vệ bà như thế nào!"

Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé

xong, Thẩm Ngạn Doanh bưng bát canh hầm đó hất thẳng về phía Giang Nguyệt Lan

"! Cẩn thận"

"A Thư!"

Khoảnh khắc bát canh hầm hất tới, Thẩm Khinh Thư đẩy Giang Nguyệt Lan .

Quá nửa bát canh hầm hắt lên tường, cánh tay đẩy Thẩm Khinh Thư kịp tránh, mu bàn tay bỏng đỏ một mảng lớn.

Cơn đau rát ập đến, sắc mặt Thẩm Khinh Thư trắng bệch.

"A Thư!"

Giang Nguyệt Lan thấy Thẩm Khinh Thư bỏng, nước mắt rơi xuống, vô cùng hối hận và áy náy, "Đều tại , đều tại vô dụng..."

Thẩm Khinh Thư cố nén cơn đau an ủi , "Con , bôi chút t.h.u.ố.c khỏi thôi."

Kiều Tinh Giai tức c.h.ế.t, bước tới chỉ thẳng Thẩm Ngạn Doanh c.h.ử.i ầm lên, "Thẩm Ngạn Doanh quả thực bằng cầm thú, một ruột một chị ruột ! thật sự tay !"

Sắc mặt Thẩm Ngạn Doanh âm trầm, giơ tay đẩy mạnh Kiều Tinh Giai một cái, "Cô cái thá gì mà dám lớn tiếng mặt tiểu gia !"

Kiều Tinh Giai đẩy lùi vài bước, mắt thấy sắp ngã, đàn ông tới từ phía đưa tay đỡ lấy cô .

khi Kiều Tinh Giai vững, định lời cảm ơn, ngước mắt lên liền ngây , "Chủ nhiệm Tần!"

Tần Nghiên Thừa mỉm lịch thiệp, "Bác sĩ Kiều, thật trùng hợp, cô đây ..."

Đôi mắt hoa đào ôn nhuận lướt qua, liếc Thẩm Ngạn Doanh, cuối cùng ánh mắt rơi bàn tay bỏng Thẩm Khinh Thư, hàng chân mày vì vết bỏng mà giật đó khẽ nhíu , "Xảy chuyện gì ?"

Kiều Tinh Giai định lên tiếng, cửa phòng bao bên cạnh đột nhiên mở

Bóng dáng cao ráo Phó Tư Ngôn từ trong phòng bao bước .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...