: Luật Sư Phó, Phu Nhân Nói Cô Ấy Sẽ Không Quay Đầu
Chương 158: Đón Em Và Con Gái Về Nhà
Thẩm Khinh Thư ngơ ngác .
đang gì ?
Lâm Lam Di cướp chồng bà?
Giang Nguyệt Lan dần nhắm mắt , khóe mắt giọt lệ lăn dài.
Miệng bà vẫn còn lẩm bẩm: "A Thư, xin , vô dụng, vô dụng..."
Thẩm Khinh Thư xổm xuống, đưa tay lau nước mắt cho .
Trong mắt cô cũng ánh lệ lấp lánh, giọng nghẹn ngào: ", A Thư ở đây, yên tâm , , chúng đều sẽ sống thật ."
"A Thư, hận quá, đời quá thất bại , tại cứ con gái Lâm Lam Di? Tại cứ cô ..."
Giang Nguyệt Lan dần còn tiếng động.
Thẩm Khinh Thư dáng vẻ chìm giấc ngủ , nước mắt lặng lẽ rơi.
Mái tóc bạc nửa đầu, nếp nhăn nơi khóe mắt.
Năm năm trong tù, bốn năm mất tích, Giang Nguyệt Lan chín năm thời gian hành hạ đến mức già nua tàn tạ, rõ ràng mới hơn bốn mươi tuổi, lúc giống như bà lão bảy mươi.
Cuộc đời Giang Nguyệt Lan... quá khổ .
Thẩm Khinh Thư nắm lấy tay : ", an tâm ngủ , con đường , con dẫn , con nhất định sẽ để chịu khổ nữa."
Cận Khuyết và Dì Cầm bên giường cảnh , thần sắc nặng nề.
Ngoài cửa, Tiểu An Ninh lặng lẽ một lúc lâu, sự chú ý lớn đều dồn Giang Nguyệt Lan, căn bản phát hiện cô bé.
Tiểu An Ninh tự bước phòng.
" ơi..."
Thẩm Khinh Thư sững , vội vàng đưa tay lau nước mắt, hít sâu một , đầu .
Đôi mắt to Tiểu An Ninh đỏ, đáng thương Thẩm Khinh Thư.
Trong lòng Thẩm Khinh Thư dâng lên một trận hối hận, cô mà quên mất con gái vẫn còn ở đây, dáng vẻ phát bệnh cũng làm con gái sợ hãi .
"Tiểu An Ninh, đừng sợ nha, bà ngoại chỉ ốm thôi."
"Con sợ ." Tiểu An Ninh đưa tay lên, bàn tay nhỏ bé hồng hào sờ sờ mắt Thẩm Khinh Thư, " ơi, ?"
Thẩm Khinh Thư mím môi, nặn một nụ : " ."
Gợi ý siêu phẩm: Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi đang nhiều độc giả săn đón.
Tiểu An Ninh nghiêng đầu: " ơi, cũng , mất mặt ạ."
Sống mũi Thẩm Khinh Thư cay cay, dáng vẻ bà cụ non con gái chọc cho dở dở : " chỉ xót bà ngoại thôi."
Tiểu An Ninh dang hai tay ôm lấy cô, bàn tay nhỏ nhẹ nhàng vỗ lưng cô.
Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé
" ơi, con sẽ luôn ở bên cạnh và bà ngoại, đừng sợ, chú Cận lợi hại như , chú nhất định thể chữa khỏi cho bà ngoại!"
Thẩm Khinh Thư ôm lấy cơ thể nhỏ bé con gái, vùi mặt bờ vai thơm mềm cô bé.
Cô dùng sức gật đầu: " sợ, Tiểu An Ninh ở đây, một chút cũng sợ!"
...
Lo lắng Giang Nguyệt Lan tỉnh sẽ phát bệnh nữa, mấy lớn thể chăm sóc Tiểu An Ninh, Thẩm Khinh Thư liền gọi điện thoại cho Ôn Cảnh Hy.
Tiểu An Ninh tuy thông minh hiểu chuyện sớm, dù cũng chỉ một đứa trẻ bốn tuổi, Thẩm Khinh Thư hy vọng cô bé đối mặt với những chuyện quá sớm.
Lúc Ôn Cảnh Hy đến, Giang Nguyệt Lan vẫn tỉnh.
Thẩm Khinh Thư để Dì Cầm và Cận Khuyết ở bên cạnh Tiểu An Ninh , cô và Ôn Cảnh Hy ban công chuyện.
Cô đem những lời Giang Nguyệt Lan lúc phát bệnh kể cho Ôn Cảnh Hy.
Ôn Cảnh Hy xong vô cùng kinh ngạc!
"Cho nên, Lâm Lam Di cướp ba em, Chu Du Sơ cướp chồng em?!"
Thẩm Khinh Thư gật đầu.
"Đệt! Thượng bất chính hạ tắc loạn!" Ôn Cảnh Hy tức giận thôi, "Cho nên dì Giang vì dì Chu Du Sơ con gái Lâm Lam Di, dì chịu nổi sự đả kích ..."
Ôn Cảnh Hy đến đây, thở dài một tiếng nặng nề: "Chu Du Sơ quá độc ác, g.i.ế.c diệt tâm!"
" đây em thấy Lâm Lam Di vẫn luôn một cảm giác quen thuộc khó tả, bây giờ sự thật phơi bày, em mới nhớ năm em về nhà họ Thẩm từng gặp Lâm Lam Di, bà và dáng vẻ hiện tại sự khác biệt, chắc phẫu thuật thẩm mỹ, điểm duy nhất động chạm đến chắc đôi mắt đó."
"Bà mà còn đến nhà họ Thẩm? Trắng trợn như ?"
"Lúc đó bà đến nhà họ Thẩm tìm nhị phòng nhà họ Thẩm, cũng chính thím danh nghĩa em Lâm Vân Mai, bà và Lâm Lam Di chị em ruột."
Thẩm Khinh Thư tiếp tục suy luận: " đây chuyện, cho nên nghĩ theo hướng , bây giờ nhớ , em mới phát hiện chính từ khi Lâm Lam Di đến nhà họ Thẩm, thái độ Thẩm Minh Hùng đối với em ngày càng tồi tệ."
"Hơn nữa, em Thẩm Minh Hùng ngoại tình, lúc đầu bà làm ầm ĩ, Lâm Vân Mai đầu tiên đối đầu với em, đây em tưởng bà vì nịnh bợ Thẩm Minh Hùng và lão thái thái, bây giờ xem , bà đối đầu với em, chắc giúp Lâm Lam Di thượng vị!"
"Ý em ..." Đồng t.ử Ôn Cảnh Hy mở to, " thím đó em cố ý đưa Lâm Lam Di đến nhà họ Thẩm, bà dắt mối cho Lâm Lam Di ?"
Thẩm Khinh Thư gật đầu: "Chắc như !"
Ôn Cảnh Hy: "..."
Nhà họ Ôn đời đời gia phong chính trực, bậc cha chú đều vợ chồng ân ái, những tam quan bình thường, đến mức Ôn Cảnh Hy xong những điều , c.h.ử.i thề, cảm thấy c.h.ử.i gì cũng nhẹ quá.
Cuối cùng, chỉ đành cứng rắn nặn hai chữ: "Rác rưởi!"
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/luat-su-pho-phu-nhan-noi-co-ay-se-khong--dau/chuong-158-don-em-va-con-gai-ve-nha.html.]
"Nhà họ Thẩm và nhà họ Giang đều những gia tộc đặt lợi ích lên hàng đầu," Thẩm Khinh Thư thở dài, " em một một , làm đấu chứ?"
Ôn Cảnh Hy thật sự nên gì nữa, vớ gia tộc như , xui xẻo tám đời!
" bây giờ em định làm thế nào?"
Thẩm Khinh Thư về phương xa, ánh mắt lạnh lẽo.
"Hôm nay lúc em phát bệnh, em lo cho Tiểu An Ninh, con bé thấy ," Thẩm Khinh Thư rũ mắt, trong giọng nhuốm vài phần tự trách, "Thật con bé chắc hẳn vẫn sợ hãi, vì em lo lắng, con bé giả vờ dáng bà cụ non ngược an ủi em."
Ôn Cảnh Hy cũng xúc động: "Tiểu An Ninh nhà chúng thật sự em bé thiên thần."
" , con bé thật sự ngoan hiểu chuyện, em hy vọng sự hiểu chuyện và kiên cường con bé vì sự vô năng ."
Ôn Cảnh Hy sững , góc nghiêng lạnh nhạt cô, khẽ nhíu mày: "Em bậy bạ gì ? em vô năng ? Năng lực nghiệp vụ em mạnh như , em chăm sóc Tiểu An Ninh , bà đơn xuất sắc như em thể mấy ?"
Thẩm Khinh Thư bất đắc dĩ : "Sự thỏa mãn về vật chất thể đại diện cho tất cả, em đây vẫn luôn nghĩ thông tại em nhảy sông, cho đến hôm nay, em cuối cùng cũng hiểu ."
Ôn Cảnh Hy sững , hỏi: "Tại ?"
" em cảm thấy bản liên lụy đến em, bà vượt qua rào cản trong lòng , bà trả thù, bà bất lực, bà tuyệt vọng vì bà phát hiện bản một chút năng lực cũng , bà sụp đổ vì bà phát hiện bản trở thành gánh nặng con gái, thậm chí ..."
Thẩm Khinh Thư nhắm mắt , khó khăn hai chữ đó: "Nỗi nhục."
Ôn Cảnh Hy , thần sắc ngưng trọng.
"Mặc dù em từng nghĩ như , em hiểu em, cả đời bà quá động , gia đình gốc gác đào tạo bà , bà làm một đứa con gái lấy lợi ích gia tộc làm trọng. khi trưởng thành kết hôn, nhà chồng với bà , làm một vợ hiểu đại cục; sinh con gái, rõ ràng nhà chồng tư tưởng phong kiến trọng nam khinh nữ, thành con gái khắc cha khắc em, bà bất lực, trơ mắt con gái đưa ..."
" chồng ngoại tình bạo hành bà , bà ly hôn, nhà đẻ bắt bà nhẫn nhịn, vẫn vì lợi ích gia tộc; bà nhịn , cuối cùng đổi bà vì tự vệ mà ngộ sát chồng, nhà chồng trả thù bà , nhà đẻ tuyệt tình vứt bỏ bà ..."
"Năm năm cuộc sống trong tù, bà còn gì cả, chỉ còn đứa con gái duy nhất thể nương tựa lẫn , phát hiện, con gái cũng vết xe đổ giống bà ..."
"Bà giúp con gái, phát hiện bản căn bản giúp gì, bà hận sự vô năng và hèn nhát bản , tất cả những năng lượng tiêu cực tích tụ khoảnh khắc sự thật, bùng nổ, bà thỏa hiệp với chính , cho nên mới lựa chọn nhảy sông..."
" bà ngốc ?" Thẩm Khinh Thư đầu Ôn Cảnh Hy, trong mắt lệ ý.
Ôn Cảnh Hy cô, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực khó tả: "Dì Giang chỉ nhất thời chui ngõ cụt thôi."
"Bà chui ngõ cụt, bà quá ngốc quá lương thiện! Rõ ràng những đau khổ bà chịu đều do tư d.ụ.c khác gây , bà vẫn luôn nhẫn nhịn, luôn cố gắng khuyên nhủ bản vượt qua, vượt qua . Thế , hại , sẽ vì sự lương thiện mà buông tha cho ."
Thẩm Khinh Thư , mỉa mai : " đáng tiếc, em đây cũng giống như bà ..."
Ôn Cảnh Hy ngẩn .
"Em luôn cảm thấy trêu thì trốn xa một chút , sự thật chứng minh, chỉ cần họ buông tha cho em, em trốn ở cũng vô dụng."
Nụ mặt Thẩm Khinh Thư nhạt , ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
"Hôm đó, em ở văn phòng luật sư gặp Chu Du Sơ, về nhà liền nhảy sông, kết hợp với những lời bà , rõ ràng , Chu Du Sơ sớm phụ nữ bên ngoài Thẩm Minh Hùng năm xưa Lâm Lam Di, thậm chí, cô thể chính đứa con gái ngoài giá thú Thẩm Minh Hùng..."
"Con gái ngoài giá thú?" Ôn Cảnh Hy mất kiểm soát cả biểu cảm, " em và Chu Du Sơ chẳng ..."
"," Thẩm Khinh Thư , "Chúng em thể chị em cùng cha khác ."
"Xui xẻo!" Ôn Cảnh Hy mắng, "Quá xui xẻo !"
"Em bây giờ cũng làm , vì Tiểu An Ninh, em đổi." Thẩm Khinh Thư hít sâu một , "Lâm Lam Di và Chu Du Sơ nợ em và em, cũng đến lúc trả !"
Ôn Cảnh Hy mím môi thở dài một tiếng: " hiền vì con mà mạnh mẽ, em trả thù phản kích chắc chắn ủng hộ em!"
Khựng một chút, bổ sung thêm.
" A Thư em nhớ một điều, dì Giang lúc đó bên cạnh một nào nguyện ý ủng hộ dì , cho nên dì trả thù phản kích khó. em thì khác, ít nhất sẽ luôn vô điều kiện lưng em, bất luận em làm gì, vĩnh viễn đều hậu thuẫn vững chắc nhất em!"
Thẩm Khinh Thư .
Ánh tà dương đỏ rực chiếu lên khuôn mặt cương nghị trắng trẻo đàn ông, đôi mắt hoa đào đó đồng t.ử đen láy sáng ngời.
Thẩm Khinh Thư hoảng hốt mới nhận , hóa cô và Ôn Cảnh Hy cũng quen bốn năm .
Trong bốn năm , Ôn Cảnh Hy với tư cách nhà, với tư cách cha nuôi con gái, dành cho cô vô sự quan tâm.
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm đang nhiều độc giả săn đón.
thật sự một .
một bản .
Gặp , một trong ít những may mắn trong cuộc đời cô.
Cô , đôi mắt cong cong, thần sắc nghiêm túc: "Ôn Cảnh Hy, cảm ơn , chặng đường đến hiện tại, vì ở bên, em mới thể an tâm như ."
Ôn Cảnh Hy sững .
Bốn mắt , khí tĩnh lặng.
Nhịp tim ai đó loạn nhịp...
Yết hầu Ôn Cảnh Hy lăn lộn: "A Thư, thật ..."
Rung rung
Cuộc gọi đến đột ngột cắt ngang lời Ôn Cảnh Hy.
Tần Nghiên Thừa gọi tới.
Thẩm Khinh Thư lập tức điện thoại.
"Thẩm Khinh Thư, ."
Giọng Phó Tư Ngôn từ trong điện thoại truyền tới.
Thẩm Khinh Thư lập tức lạnh mặt, định cúp điện thoại, thấy đàn ông
"Tuần đến Cổ trấn, đón em và con gái về nhà."
Chưa có bình luận nào cho chương này.