Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

: Luật Sư Phó, Phu Nhân Nói Cô Ấy Sẽ Không Quay Đầu

Chương 468: Tiểu Bảo Cho Anh, Anh Buông Tha Tôi Đi

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Thẩm Khinh Thư tiễn Cận Hoài Mân, khi phòng khách, Thích Minh tỉnh.

"Xin , ngủ quên mất, chú Cận ?"

Thẩm Khinh Thư bước tới, xuống bên cạnh cô: "Chú Cận ."

Thích Minh gật đầu, liếc thời gian: " vẫn đang tập phục hồi chức năng ở nhà, về đây."

"Đợi ." Thẩm Khinh Thư nắm lấy tay cô, "Gần đây cô đều ngủ ?"

Thích Minh khựng , ánh mắt né tránh, sắc mặt cô vẫn thong dong: "Ngủ thì chắc chắn ngủ , chỉ bụng lớn, t.h.a.i nhi cử động ban đêm, ngủ ngon giấc lắm."

"Thích Minh , cô với cũng thật ?" Thẩm Khinh Thư cô, thần sắc nghiêm túc: " cũng từng sinh con, trầm cảm sinh phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i cũng cần coi trọng."

" thực sự ." Thích Minh mỉm , "Chỉ mất ngủ thôi, cô đừng làm quá lên như ."

"Cô..."

" nữa." Thích Minh ngắt lời Thẩm Khinh Thư, chống tay lên eo dậy, "Hôm nay đầu tiên tập phục hồi chức năng ở nhà, yên tâm lắm, về ở bên cạnh ."

Thẩm Khinh Thư thấy cô trốn tránh, trong lòng sốt ruột, cách nào.

Thích Minh chuyện, cô chỉ thể lúc đỡ cô lên xe, dặn dò một câu: "Bác sĩ tâm lý giới thiệu cho cô, cô dành chút thời gian khám xem, nếu cô phiền, cũng thể cùng cô."

" đến mức đó ." Thích Minh nắm lấy tay cô, " thực sự , cô đừng lo lắng, những chuyện đó đều qua bao nhiêu năm , bây giờ tỉnh , những ngày tháng đang dần lên, sẽ chìm đắm trong quá khứ ."

Thẩm Khinh Thư cô, bề ngoài cô càng tỏ nhẹ nhàng bâng quơ, trong lòng cô càng đáy.

Chiếc Maybach màu đen lái khỏi biệt thự Lê Giang.

Thẩm Khinh Thư thu hồi ánh mắt, xoay nhà.

...

Chiếc Maybach màu đen chạy đường cao tốc thành phố.

tháng Chạp, thành phố dần chút khí Tết.

Thích Minh phong cảnh ngoài cửa sổ, thần sắc bình tĩnh.

Đến ngã tư, chiếc Maybach từ từ dừng .

Một bóng xe ở làn đường bên cạnh từ từ tiến lên, cuối cùng dừng bên cạnh chiếc Maybach.

Cửa sổ ghế hạ xuống.

Hàn Minh Vũ đầu sang.

Thích Minh mở cửa sổ, xuyên qua lớp phim cách nhiệt chống trộm, ánh mắt bất ngờ chạm Hàn Minh Vũ.

Khoảnh khắc đó, thở cô ngưng trệ.

Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé

cứng đờ, cô đầu , tài xế: "Mau lái xe!"

Tài xế qua gương chiếu hậu thấy ghế : "Tiểu thư, vẫn đèn xanh."

Thích Minh cúi đầu, thở dồn dập, cô nhắm mắt , một tay nắm chặt lấy tay nắm cửa xe.

Trong đầu ngừng hiện lên những hình ảnh đó.

Thích Minh mười tám tuổi đang hét lên: Hàn Minh Vũ ở đây, Hàn Minh Vũ cứu , cứu ...

"Đừng hét nữa, đừng hét nữa..."

Hàn Minh Vũ đầu , đến cứu cô.

, sẽ cứu cô , sẽ !

Thích Minh đưa tay bịt tai : "Đừng hét nữa..."

Tài xế sự bùng nổ đột ngột cô làm cho hoảng sợ!

"Tiểu thư, tiểu thư cô chứ... Tiểu thư!"

Cửa xe ghế đột nhiên mở , Thích Minh khuôn mặt đầy nước mắt, xoay lao thẳng về phía ngã tư phía !

Cô chạy quá nhanh, phần bụng va gương chiếu hậu chiếc xe tư nhân màu đen đang đợi đèn xanh phía .

Phần bụng truyền đến cảm giác đau đớn, cô vẫn dừng .

trốn, trốn khỏi con hẻm đen tối đó, trốn khỏi những đó...

"Tiểu !"

"Tiểu thư!"

Tài xế và Hàn Minh Vũ đồng thời xuống xe đuổi theo.

Cảnh tượng xảy quá đột ngột.

Thích Minh mất lý trí, cô giống như một con thú nhốt đang khao khát trốn thoát, chạy loạn khắp nơi.

Bíp bíp...

Tiếng còi xe chói tai vang lên bốn phía, đất trời đều đang cuồng.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/luat-su-pho-phu-nhan-noi-co-ay-se-khong--dau/chuong-468-tieu-bao-cho---buong-tha-toi-di.html.]

mắt Thích Minh một mảng tối tăm xoay tròn, bên tai tràn ngập tiếng lóc kêu la thiếu nữ cùng với những tiếng ngông cuồng ghê tởm bẩn thỉu đó.

chân cô lảo đảo, hết chiếc xe đến chiếc xe khác sượt qua cô một cách kinh hiểm.

Cảnh tượng vô cùng nguy hiểm!

Trái tim Hàn Minh Vũ như nhảy lên tận cổ họng, gào thét, né tránh xe cộ, chạy về phía cô...

"Tiểu , cầu xin em, yên đừng nhúc nhích, qua tìm em!"

Thích Minh trong cơn cuồng và tiếng ù tai, lờ mờ thấy giọng quen thuộc.

, bóng dáng đang chạy về phía .

Từ mờ ảo đến rõ nét.

Khi rõ đó Hàn Minh Vũ, đồng t.ử cô co rút mạnh.

" đừng qua đây..."

Hàn Minh Vũ còn tâm trí để ý nhiều như , ở đây xe cộ đông đúc, cô đang mang thai, quá nguy hiểm !

"Tiểu , em ngoan, theo về..."

Thích Minh lắc đầu, nước mắt làm ướt đẫm khuôn mặt: "Hàn Minh Vũ, tại ngày đó đưa về, tại cứu ?"

Ngực Hàn Minh Vũ nghẹn : " , Tiểu , , ở đây nguy hiểm, Tiểu Bảo sẽ sợ hãi, em đưa tay cho , chúng về nhà ..."

"Chúng nhà." Thích Minh , chân từng bước lùi về phía .

Giây tiếp theo, cô đột nhiên xoay chạy về phía chiếc xe đang lao tới...

"Thích Minh ...!"

Kétttt...

Tiếng phanh xe chói tai vang vọng đất trời.

Đồng t.ử tài xế co rút mạnh, khi Hàn Minh Vũ lao về phía Thích Minh , vô lăng đột ngột bẻ lái...

Hàn Minh Vũ ôm lấy Thích Minh , xe mang theo luồng gió mạnh xẹt qua cách lưng vài milimet!

" , ..." Hàn Minh Vũ vẫn còn sợ hãi, ôm chặt lấy cơ thể Thích Minh , đôi mắt đỏ ngầu vô cùng.

Thích Minh vẫn đang giãy giụa.

" buông , Hàn Minh Vũ buông ..."

Cô gào thét xé ruột xé gan, chất lỏng ấm áp trào , cô .

Cho đến khi tiếng kinh hô tài xế vang lên: "Tiểu thư, tiểu thư chảy m.á.u ..."

Hàn Minh Vũ sững sờ.

đột ngột buông Thích Minh , cúi đầu .

chân Thích Minh một vũng máu.

Đồng t.ử Hàn Minh Vũ co rút mạnh.

Thích Minh cuối cùng cũng chịu nổi gánh nặng, hai chân mềm nhũn ngã xuống đất.

"Tiểu !"

Hàn Minh Vũ đỡ lấy cô, bế ngang cô lên: "Mau! Đến bệnh viện..."

...

Cảnh sát giao thông mở đường phía cho chiếc Maybach.

Trong xe Maybach, Hàn Minh Vũ ôm Thích Minh , một tay cầm điện thoại: ", Tiểu chảy m.á.u , mau gọi điện cho bác Quý, chúng con bây giờ đang đường đến bệnh viện..."

Hàn Minh Vũ dặn dò xong, cúp điện thoại, cất điện thoại túi.

Thích Minh trong lòng vì đau bụng, c.ắ.n chặt môi, trán mồ hôi hột.

"Tiểu , đừng sợ, chúng sắp đến bệnh viện ..."

Thích Minh từ từ mở mắt , trong tầm mờ ảo, cô lờ mờ thấy đàn ông đang .

cái gì chứ?

Thích Minh hiểu, cô chỉ mệt mỏi .

Phần bụng truyền đến từng cơn đau dữ dội, cô thể thấy tiếng tim đập kịch liệt chính .

Dường như dự cảm điều gì, cô chớp chớp mắt, chớp giọt nước mắt trong mắt, tầm ngắn ngủi trở nên rõ ràng.

"Tiểu Bảo..." Thích Minh đàn ông mặt, tay nhẹ nhàng sờ lên bụng , khóe mắt lăn dài giọt lệ, đôi môi chút huyết sắc cô khẽ run rẩy, "Tiểu Bảo cho ... buông tha ..."

Hàn Minh Vũ đau như d.a.o cắt, rống lên: "Tiểu , em đừng như , Tiểu Bảo con chúng , minh chứng cho tình yêu chúng , chúng cùng chăm sóc con, cùng ở bên cạnh con lớn lên ? ..."

"Hàn Minh Vũ, nếu thời gian thể thì mấy..."

Thích Minh nhắm mắt , giọng yếu ớt nhẹ, lẫn với tiếng đau đớn đàn ông...

"Đáng tiếc... thời gian thể , chúng đều thể về nữa ..."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...