Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

: Luật Sư Phó, Phu Nhân Nói Cô Ấy Sẽ Không Quay Đầu

Chương 807: Phó Niệm An: Ương Ương Đây Là Ghét Bỏ Anh Già Sao?

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Phó Niệm An nắm lấy đôi bàn chân nhỏ nhắn cô.

Nhỏ xíu một nắm, bàn tay lớn đàn ông gần như thể bao trọn .

Lòng bàn tay đàn ông khô ráo ấm áp, Nhạc Ương chỉ cảm thấy luồng ấm đó từ lòng bàn chân lan tỏa lên , truyền thẳng đến hai má.

chút ngại ngùng, rụt chân trong chăn, đôi mắt ngái ngủ chằm chằm , " t.h.ả.m mà."

" t.h.ả.m cũng dép." Ánh mắt Phó Niệm An lướt qua những dấu vết chiếc cổ thon dài và xương quai xanh cô, trong lòng gợn sóng.

trách mắng , quả thực quá trớn.

bốc đồng đến , những biện pháp an cơ bản nhất vẫn nhớ.

Nhạc Ương còn trẻ, Phó Niệm An nỡ để cô trẻ như trở thành một ?

Huống hồ, trong lòng rõ, Nhạc Ương vẫn cần học tập tiến bộ.

Phó Niệm An đưa tay xem đồng hồ đeo tay, : " bảo khách sạn mang đồ ăn lên, em ăn gì?"

Bụng Nhạc Ương đói, cổ họng thoải mái lắm, cũng mệt mỏi, suy nghĩ một chút : "Em ăn cháo."

Nếu lúc thể củ cải muối Sinh ca thì càng !

mà, đây ở nước ngoài, Nhạc Ương cũng chỉ nghĩ thôi.

Phó Niệm An bảo khách sạn làm một ít cháo trắng và món ăn kèm kiểu Trung Quốc mang lên.

Nhạc Ương cứ ở mãi trong phòng, liền với Phó Niệm An cô ngoài ăn.

Trong phòng khách nhỏ phòng tổng thống, Phó Niệm An làm việc ở bên bàn , Nhạc Ương một bàn ăn ăn cơm.

Thỉnh thoảng truyền đến tiếng gõ bàn phím.

Nhạc Ương ăn cơm, lướt WeChat.

Từ tối qua đến giờ, Lâm Tương Ngữ gửi cho cô mấy tin nhắn WeChat.

Cô chỉ kịp trả lời Lâm Tương Ngữ một câu đến nơi an đường đến khách sạn, những tin nhắn phía đến bây giờ cô mới thấy.

Lâm Tương Ngữ thấy cô lâu như trả lời, hình như cũng hiểu .

Tin nhắn cuối cùng nhắc nhở cô làm biện pháp an !

Nhạc Ương thấy tin nhắn , chút ngại ngùng mím mím môi.

Phó Niệm An mặc dù ở phương diện đó chút bá đạo tiết chế, ngược mỗi đều nhớ làm biện pháp an .

Nhạc Ương liếc Phó Niệm An, ngón tay soạn tin nhắn trả lời Lâm Tương Ngữ.

Nhạc Tiểu Ương đang nghỉ phép năm: 【Tớ , tớ ngốc!】

Bên phía Lâm Tương Ngữ ban ngày, dường như lúc nào cũng đang đợi Nhạc Ương trả lời tin nhắn, tin nhắn Nhạc Ương gửi qua đầy một phút, Lâm Tương Ngữ trả lời .

Bảo bối cá muối chờ c.h.ế.t: 【Cho nên các thật sự do ?! Đến bây giờ mới trả lời tin nhắn tớ, hai ngày một đêm? Trời ạ, tớ Phó tiên sinh quá mãnh liệt, Ương Ương quá trâu bò đây! do lâu như cũng một loại siêu năng lực ?!】

Nhạc Ương thấy tin nhắn , cháo trong miệng suýt chút nữa thì phun !

Cô lập tức trả lời một câu: 【Lâm Tương Ngữ bớt mấy cuốn tiểu thuyết tổng tài bá đạo não tàn ! Còn nữa, một con cẩu độc , đừng lúc nào cũng chú ý đến loại chuyện !】

Lâm Tương Ngữ Nhạc Ương da mặt mỏng, đùa giỡn một chút cũng sẽ thật sự cứ truy hỏi chi tiết.

chị em thiết đến , cũng rộng lượng đến mức thể chia sẻ chi tiết chốn khuê phòng nửa với .

Lâm Tương Ngữ điều kết thúc chủ đề , hỏi Nhạc Ương: 【 khi nào các về nước? Hôm nay mùng năm , mùng tám về đoàn tiếp tục đào tạo , mùng bảy đến Mân Thành đó!】

Nhạc Ương tự nhiên quên chuyện mùng tám về đoàn.

Thực tế cô cũng định ăn tối xong sẽ hỏi Phó Niệm An khi nào về nước.

Cô trả lời Lâm Tương Ngữ một câu ' , khi về nước sẽ với ', đó liền tắt điện thoại.

Húp xong ngụm cháo trắng cuối cùng, Nhạc Ương rút khăn giấy lau miệng.

Phó Niệm An cô một cái, đó đưa tay gập laptop .

Nhạc Ương đầu , " làm việc xong ?"

"Ừ." Phó Niệm An vẫy vẫy tay với cô, " đây."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/luat-su-pho-phu-nhan-noi-co-ay-se-khong--dau/chuong-807-pho-niem-an-uong-uong-day-la-ghet-bo--gia-.html.]

Nhạc Ương dậy, nghĩ đến sự điên cuồng đàn ông trong hai ngày nay, bước chân cô bước chợt khựng .

" nhé, chạm em nữa !"

Cô đến bây giờ đường hai chân vẫn còn mềm nhũn, thật sự làm thêm nữa, cô e c.h.ế.t ở đây mất!

Phó Niệm An khựng , phản ứng , bất đắc dĩ : "Hai ngày nay mất chừng mực, yên tâm, chạm em, hơn nữa, cũng nghỉ ngơi chứ."

Nhạc Ương: "..."

Hóa Phó Niệm An cũng mệt!

Nhạc Ương mím mím môi, về phía Phó Niệm An.

đến bên cạnh Phó Niệm An, đàn ông liền đưa tay ôm lấy vòng eo thon thả

Nhạc Ương thuận thế lên đùi .

trải qua chuyện mật nhất, Nhạc Ương đối với hành động động một chút ôm cô Phó Niệm An, cũng thể thích ứng hơn một chút .

Phó Niệm An hỏi cô, "Công việc bên thành, mùng tám em về đoàn, mùng bảy về Mân Thành nhỉ?"

Nhạc Ương ngờ nhớ rõ như , gật gật đầu, " , nãy Tương Ngữ cũng đang hỏi em khi nào về đấy!"

"Em khi nào về?"

"Ngày mai về ?" Nhạc Ương : "Ngày mai chúng về quê mang Nhạc Tiểu Miêu theo về Bắc Thành một chuyến, em nghĩ , nuôi mèo thực vẫn mùi, cho nên vẫn để Nhạc Tiểu Miêu ở nhà em , đến lúc đó em mật khẩu nhà cho , buổi tối lúc về nhà thì giúp em cho Nhạc Tiểu Miêu ăn một chút ."

" thỉnh thoảng sẽ công tác vài ngày." Phó Niệm An : "Để ở chỗ tiện hơn, bên dì giúp việc cố định, mỗi ngày đều sẽ đến dọn dẹp vệ sinh, lúc dì đến còn thể chăm sóc mèo một chút."

"Em chủ yếu sợ nó ở môi trường xa lạ khá quy củ, nếu ở nhà em, nó quen môi trường sẽ quậy phá."

, Phó Niệm An dừng một chút, đó : " nếu như thế, để ở nhà em cũng , lúc công tác, thì để dì giúp việc đến nhà em chăm sóc Nhạc Tiểu Miêu ."

" chứ, đó dì giúp việc chọn, em tin tưởng !"

, Phó Niệm An bóp bóp mũi cô, "Thật sự tin tưởng như ?"

"!" Nhạc Ương vòng tay qua cổ , nụ ngọt ngào, " ở chỗ em so với bất kỳ ai đều xứng đáng để em tin tưởng hơn!"

Tâm trạng Phó Niệm An vui vẻ, cúi đầu hôn lên đôi mắt xinh Nhạc Ương, "Mắt Ương Ương nhà chúng cũng ."

Nhạc Ương sửng sốt, phản ứng nhịn bật thành tiếng, "Phó Niệm An, hóa cũng chơi trò tự luyến cơ đấy!"

" trong mắt em loại đắn nghiêm túc tẻ nhạt ?"

"Em như !" Nhạc Ương , nghiêng đầu: " cũng lớn hơn em bảy tuổi mà, cộng thêm bối cảnh và tính cách trầm , em thật, lúc ban đầu đối mặt với , em luôn theo bản năng xếp hàng ngũ tiền bối trưởng bối đó."

Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé

Mi tâm Phó Niệm An nhíu : "Em đây ghét bỏ già ?"

" !" Nhạc Ương lắc đầu, vội vàng phản bác giải thích: " già, một chút cũng già!"

" già , tin Ương Ương nhà chúng tự trải nghiệm qua , ?"

Lưng Nhạc Ương lạnh toát, đôi mắt nheo đàn ông, gượng : " , Phó tiên sinh đang độ tuổi tráng niên, và chữ già một chút cũng dính dáng đến !"

Phó Niệm An câu cô chọc , mang tính trừng phạt c.ắ.n dái tai cô một cái, "Ương Ương ghét bỏ , đương nhiên, cũng ngại dùng hành động thực tế chứng minh thêm một nữa."

Nhạc Ương khẽ kêu lên một tiếng, sợ hãi lập tức vùng khỏi lòng , giống như con thỏ hoảng sợ vội vã chạy phòng ngủ chính, "Em vẫn còn buồn ngủ, em về ngủ bù tiếp đây!"

Phó Niệm An cánh cửa phòng ngủ đóng , trong mắt tràn ngập sự cưng chiều.

Một cô gái nhỏ, chịu nổi trêu chọc.

...

Bắc Thành, mười giờ rưỡi sáng.

Thẩm Khinh Thư cúp điện thoại, nghĩ nghĩ vẫn cảm thấy yên tâm lắm, lập tức soạn một tin nhắn gửi qua.

tin nhắn gửi qua lâu, đều nhận hồi âm Phó Niệm An.

già càng yên.

Phó Tư Ngôn đến công ty mở xong một cuộc họp giao ban hàng tuần liền về .

nhà thấy Thẩm Khinh Thư sô pha, cúi đầu chằm chằm điện thoại ngẩn ngơ.

Phó Tư Ngôn tới, xuống bên cạnh Thẩm Khinh Thư, đưa tay vén lọn tóc xõa bên tai bà tai, giọng điệu quan tâm: "A Thư, ?"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...