Lục Cơ Trưởng, Vĩnh Biệt!
Chương 3:
Đêm xuống.
Lục Nam Thừa kết thúc c việc trong ngày, vừa về đến căn hộ thì th Khương Tuế Tuế đang ngồi trên ghế sofa.
Trong mắt lóe lên vẻ hiểu rõ. đã thắc mắc ều cô mà cô chẳng động tĩnh gì, hóa ra là đang đợi ở đây.
Những lời đã chuẩn bị sẵn tuôn ra khỏi miệng, giọng Lục Nam Thừa lạnh lùng: "Lệnh chuyển tổ đã được phê duyệt, cô đến cầu xin cũng vô ích."
Thế nhưng Khương Tuế Tuế lại đứng dậy: " đến tìm kh vì chuyện này."
Ngoài chuyện đó ra, cô còn thể việc gì khác ?
Giây tiếp theo, ánh mắt Lục Nam Thừa khựng lại.
Chỉ th Khương Tuế Tuế đang mặc một bộ đồ ngủ ren cực mỏng, từng bước tiến về phía : "Lục Nam Thừa, còn nhớ lời hứa trước hôn nhân của chúng ta kh?"
Ánh mắt Lục Nam Thừa tối lại.
Họ đã thỏa thuận rằng sau khi kết hôn, cô kh được can thiệp vào bất cứ chuyện gì của , nhưng ngủ với cô ít nhất một lần mỗi năm.
Năm năm qua, cô chưa bao giờ nhắc đến.
Hôm nay là vì lẽ gì?
Kh đợi Lục Nam Thừa kịp suy nghĩ.
Khương Tuế Tuế đã tới trước mặt , đưa tay ôm l , ánh mắt dịu dàng quyến rũ như móc câu: "Bây giờ, hãy làm với ..."
Lục Nam Thừa hơi cúi , đưa tay nâng cằm cô lên, đôi mắt sâu thẳm cuộn trào những cảm xúc mà Khương Tuế Tuế kh thể hiểu được.
Lòng bàn tay cô đã căng thẳng đến mức thấm mồ hôi, cô chưa bao giờ cảm th chờ đợi lại khó khăn đến vậy.
Ngay khi cô nghĩ Lục Nam Thừa sẽ đẩy ra, cô lại nghe th giọng nói khàn khàn lạnh lùng của hỏi: "Cô chắc c muốn ở c ty ?"
Khương Tuế Tuế đánh liều, nhón chân hôn lên môi .
Đúng như cô đoán, môi cũng lạnh.
Nhưng giây tiếp theo, lại chiếm thế chủ động, đè cô ngược lên cánh cửa.
Nụ hôn của Lục Nam Thừa hung bạo, mang theo ý vị trừng phạt.
Áo khoác, váy mỏng... rơi rải rác trên sàn từ cửa ra vào đến tận giường.
Lần đầu tiên cô ở gần đến vậy, bám chặt l cổ , hai chân vòng qu eo , lắc lư theo nhịp ệu của ...
Đắm chìm trọn một đêm.
Khương Tuế Tuế tỉnh lại lần nữa, trong phòng chỉ còn lại một cô.
Toàn thân ê ẩm như bị xe tải cán qua, cô khẽ cười tự giễu, ép kh nghĩ đến sự tàn nhẫn và vô tâm của Lục Nam Thừa.
Mãi một lúc sau, cô mới chịu đựng sự khó chịu để vào phòng vệ sinh.
Buổi sáng, Khương Tuế Tuế đến tổ bay mới trình diện, các thành viên đều nhiệt liệt chào đón cô.
Vừa hay c việc mới nhậm chức khá nhiều, khi bận rộn, cô cũng kh thời gian nghĩ đến Lục Nam Thừa nữa.
Thoáng chốc, đã gần đến giờ tan sở.
Khương Tuế Tuế đang cầm tài liệu chuẩn bị lên lầu gặp Bộ trưởng, phía sau đột nhiên vỗ vai cô, quay đầu lại , hóa ra là Triệu Khế.
cũng chính là vị tiếp viên trưởng mà ban đầu cô chọn cho Lục Nam Thừa.
Chỉ th Triệu Khế cười rạng rỡ, chào cô bằng một động tác chuẩn mực: "Khương Phó Cơ trưởng, Triệu Khế, Tiếp viên trưởng tổ bay Hàng kh số Hai, đến trình diện."
Khương Tuế Tuế ngạc nhiên: "Hóa ra tiếp viên trưởng vắng mặt sáng nay là à."
Nụ cười của Triệu Khế sức lan tỏa, ta cũng dễ làm quen: "Kh ngờ rằng do duyên trời đẩy đưa, chúng ta lại được xếp chung một tổ, là duyên kh?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/luc-co-truong-vinh-biet/chuong-3.html.]
"Ừm, đúng là duyên."
Khương Tuế Tuế vừa cười tươi, phía sau lại vọng đến giọng nói dịu dàng nhưng chói tai của Mộ Y Y: "Nam Thừa, xem ra Khương Phó Cơ trưởng đang sống vui vẻ ở tổ bay mới."
Khương Tuế Tuế quay đầu lại, Lục Nam Thừa và Mộ Y Y đang đứng kề vai nhau ở góc rẽ kh xa, kh biết họ đã đến từ lúc nào.
Sắc mặt Lục Nam Thừa dường như còn lạnh lùng hơn mọi khi.
Tim cô run lên, lẽ nào giận vì yêu cầu tối qua của cô?
từng bước đến, Khương Tuế Tuế kh khỏi nín thở.
Khi cách cô ba bước chân, cô chủ động chào hỏi: "Lục Cơ trưởng, chào buổi chiều."
Thế nhưng Lục Nam Thừa lại thẳng qua mặt cô, kh những kh dừng lại mà ngay cả ánh mắt liếc cũng kh .
Khoảnh khắc , Khương Tuế Tuế như rơi vào hầm băng.
Máu trong cơ thể cô như đ cứng lại thành băng, trái tim như bị tảng đá lớn đè nặng, vừa lạnh vừa nghẹt thở.
"Dù cũng là bạn bè quen biết năm năm, Lục Cơ trưởng thật quá nhẫn tâm. Khương Phó Cơ trưởng, côcô chảy m.á.u mũi ! khăn tay đây, mau lau ."
Nghe tiếng Triệu Khế kinh ngạc kêu lên, Khương Tuế Tuế mới kịp phản ứng, m.á.u tươi đã thấm ướt vạt áo.
Cô thậm chí còn kh cảm th đau.
Nhận l khăn tay của Triệu Khế, cô ngượng nghịu nói: "Cảm ơn."
"Đừng vội cảm ơn, m.á.u mũi của cô kh ngừng lại được, nghĩ cô nên xin nghỉ phép bệnh viện khám ."
Khương Tuế Tuế kh từ chối.
Hai giờ sau.
Tại văn phòng bác sĩ trưởng khoa bệnh viện.
Khương Tuế Tuế nắm chặt tờ kết quả khám trong tay, im lặng lâu.
Cuối cùng, cô hỏi: "Bác sĩ, tình trạng của thế này, còn thể lái máy bay được bao lâu nữa?"
"Nhiều nhất là một năm."
Nghe vậy, Khương Tuế Tuế kh khỏi siết chặt tay, nỗi cay đắng vô bờ lan tràn.
Cả đời này, cô chỉ yêu thích hai thứ.
Một là bay lượn, hai là Lục Nam Thừa.
Lục Nam Thừa, sắp kh còn là của cô nữa.
Bây giờ ngay cả giấc mơ bay lượn, cô cũng kh thể giữ được ?
Bên tai, bác sĩ lại thở dài bổ sung: "Cô Khương, bệnh của cô phức tạp, khuyên cô tốt nhất nên nhập viện theo dõi một thời gian."
Nghĩ ngợi, Khương Tuế Tuế vẫn lắc đầu: "Kh cần đâu, xin bác sĩ kê thêm thuốc cho là được."
Dù chỉ là một năm, cô vẫn muốn tiếp tục bay.
Đây là niềm yêu thích duy nhất mà cô còn thể nắm giữ.
Rời khỏi bệnh viện, đã là bảy giờ tối.
Bầu trời âm u, tuyết trắng như l ngỗng lại bắt đầu rơi.
Tuyết rơi trên l mi, Khương Tuế Tuế đưa tay lau , nhưng lại chạm gương mặt ẩm ướt.
"Tuyết này, tan nh thật."
Cô nhắm mắt lại, thư giãn một lúc.
Khương Tuế Tuế mới l ện thoại ra, định gọi xe về nhà.
Chưa có bình luận nào cho chương này.