Lục Thiếu Sủng Vợ Ngọt Ngào
Chương 391: Cô… cô dám đánh tôi sao?!
Mặt Hàn Mẫn Mẫn tràn đầy vẻ vui mừng kh thể kìm nén.
Thật đúng là khắp nơi tìm kh th, đến lúc được lại kh tốn chút c sức nào!Cô biết chắc c Lục Tư Ngộ sẽ đến đây với tính cách của !
Xem ra cô đã đến đúng lúc .
Lục Tư Ngộ liếc cô một cách lạnh lùng, lập tức quay định bỏ .
Hàn Mẫn Mẫn th vậy liền nói ngay, " kh muốn biết tung tích của Cố Niệm ?"
Bước chân của Lục Tư Ngộ khẽ khựng lại, gần như theo bản năng quay đầu lại.
Hàn Mẫn Mẫn đắc ý khẽ nhếch môi – cô biết ngay mà!
Lục Tư Ngộ quả nhiên quan tâm nhất chính là Cố Niệm!
Nhưng, ều đó ích gì?
đã trở thành một phế nhân !
Với thân phận hiện tại của Cố Niệm, làm thể muốn một đàn mất khả năng sinh sản?
Đương nhiên!
Nếu hai họ thể quay lại với nhau thì tốt quá!
Cô muốn xem nếu Cố Niệm biết Lục Tư Ngộ đã trở thành ' đàn giả' thì sẽ biểu cảm như thế nào?
Hàn Mẫn Mẫn càng nghĩ càng đắc ý, khóe miệng cũng khẽ nhếch lên, "Cố Niệm đã về nước !"
Lục Tư Ngộ khẽ nhíu mày, " cô biết?"
" đừng bận tâm biết bằng cách nào, Cố Niệm bây giờ đang ở phòng 1808 khách sạn Vân Hải..."
Lục Tư Ngộ khẽ nghiêng đầu, trong đôi mắt đen thẳm ánh lên tia sáng lạnh lẽo, khẽ nheo mắt lại.
Hàn Mẫn Mẫn một thoáng ngẩn ngơ, dù cô biết Lục Tư Ngộ bây giờ đã mất khả năng sinh sản, nhưng cô kh thể kh thừa nhận, vẻ ngoài của vẫn thể khiến ta mê mẩn...
Nghĩ đến đây, Hàn Mẫn Mẫn vội vàng thu lại những suy nghĩ miên man, g giọng tiếp tục nói, "Hơn nữa, còn biết Cố Niệm còn mang theo một cặp song sinh long phượng trở về, bọn họ..."
Nhưng chưa kịp để Hàn Mẫn Mẫn nói xong, một cục bột trắng như ngọc đã chạy lon ton đến, trên đĩa đựng m quả cherry to.
"Ba ơi, ăn cherry!"
Hàn Mẫn Mẫn chợt trợn tròn mắt – đây... đây kh là...
"Đường Đường ngoan." Lục Tư Ngộ khẽ cong môi xoa xoa mái tóc ngắn mềm mại của Quý Tiểu Đường, mới nhận l chiếc đĩa nhỏ.
"Mẹ con đâu?"
"Mẹ đang nói chuyện với sư c." Quý Tiểu Đường nói xong, liền nhíu mày Hàn Mẫn Mẫn.
Lúc này Hàn Mẫn Mẫn mới phản ứng lại, sau đó kinh ngạc Lục Tư Ngộ, "... đã biết ?"
Lục Tư Ngộ lại kh thèm Hàn Mẫn Mẫn, lập tức cúi đầu đứa bé bên cạnh, "Đường Đường, dẫn ba tìm mẹ được kh?"
"Được ạ, được ạ!"
Quý Tiểu Đường lập tức kéo tay áo Lục Tư Ngộ, quay về phía đại sảnh.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Cô bé vừa vừa ngẩng đầu Lục Tư Ngộ, hàng l mày tinh xảo khẽ nhíu lại, nghiêm túc nói, "Ba ơi, sau này đừng nói chuyện với dì xấu xí nữa nha..."
Hàn Mẫn Mẫn: "..."
Dì xấu xí?
Là nói cô ?
Cái con nhóc này!
...
Hàn Mẫn Mẫn nhíu mày định đuổi theo, nhưng chưa kịp được m bước, cô đã th Lục Chấn Vân với vẻ mặt âm trầm về phía này.
Hàn Mẫn Mẫn vội rụt cổ lại, vẻ mặt hoảng sợ – ... cũng ở đây?
"Cô đến đây làm gì?"
Lục Chấn Vân kh khỏi nhíu mày, giọng nói cũng trầm xuống, "Kh đã bảo cô ngoan ngoãn ở nhà ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/luc-thieu-sung-vo-ngot-ngao/chuong-391-co-co-dam-d-toi-.html.]
Hơn nữa, vừa đến đã nói cười vui vẻ với Lục Tư Ngộ, quả thực kh coi ra gì!
Cô ta muốn cắm sừng ?
Hàn Mẫn Mẫn kh khỏi cười gượng một tiếng, đang định mở miệng nói chuyện thì th Diêu Hân Nghiên cùng Lục Chấn Vân...
Cô ta sững sờ một lúc, mới nhớ ra, phụ nữ này là do Lục Chấn Vân tìm đến để gán cho Lục Tư Ngộ.
" ở nhà chán quá mà! Nên ra ngoài hóng gió một chút..." Hàn Mẫn Mẫn cười l lòng.
Lục Chấn Vân nhíu mày, "Vậy thì chơi một lát mau về!"
"Ừm, biết ." Hàn Mẫn Mẫn vội vàng ngoan ngoãn gật đầu.
Lục Chấn Vân th Hàn Mẫn Mẫn vẻ nghe lời, cơn giận ban đầu mới dần dần nguôi .
Lúc này ta còn kh bận tâm đến Hàn Mẫn Mẫn, vì còn việc quan trọng hơn làm.
"Vậy hai cứ nói chuyện , một lát..."
Lục Chấn Vân nói xong, lại liếc Diêu Hân Nghiên đầy ẩn ý, th Diêu Hân Nghiên khẽ gật đầu với , ta mới quay rời .
...
Và đợi đến khi Lục Chấn Vân rời , Hàn Mẫn Mẫn liền Diêu Hân Nghiên từ trên xuống dưới với vẻ khinh bỉ.
Nghĩ lại năm xưa, thân phận của Diêu Hân Nghiên còn kh xứng xách giày cho cô ta, kh ngờ bây giờ lại thể lọt vào mắt Lục Chấn Vân, gán cô ta cho Lục Tư Ngộ...
Đương nhiên, với ều kiện hiện tại của Lục Tư Ngộ, con gái nhà lành chắc c sẽ kh để mắt đến ta.
Chỉ loại con riêng kh ra gì như Diêu Hân Nghiên...
"Thật kh ngờ, Chấn Vân chọn chọn lại lại chọn trúng cô..." Hàn Mẫn Mẫn liếc Diêu Hân Nghiên, "Xem ra thật sự kh còn ai ..."
Diêu Hân Nghiên mím môi, trong mắt lóe lên một tia giận dữ.
Chỉ là, nh sau đó cô ta đã che giấu nó .
Diêu Hân Nghiên đương nhiên cũng coi thường Hàn Mẫn Mẫn.
Dù , chuyện tình phong lưu giữa Hàn Mẫn Mẫn và Lục Chấn Vân năm xưa đã lan truyền khắp kinh đô.
Nhiều gia đình quyền quý đều l cô ta làm tấm gương xấu để giáo d.ụ.c con gái .
Chỉ là, bây giờ, cô ta đã sinh cho Lục Chấn Vân một đứa con trai, mặc dù vẫn chưa được chính d, nhưng những trong giới đều mặc định thân phận của cô ta, nên đương nhiên sẽ kh vô cớ gây rắc rối cho cô ta.
Dù , mặt mũi của nhà họ Lục, ít nhiều vẫn nể một chút.
"Dì Hàn nói đúng, quả thật là may mắn..."
Hàn Mẫn Mẫn vừa nghe th hai chữ 'Dì Hàn', lập tức như bị giẫm đuôi, "Cô nói gì?"
Diêu Hân Nghiên vẻ mặt tủi thân, "... gọi theo vai vế của chú Lục..."
Hàn Mẫn Mẫn th vẻ 'trà x' của Diêu Hân Nghiên, càng tức đến gan cũng đau!
Cô ta gần như nghiến răng nghiến lợi nói, "Cô đừng đắc ý, Lục Tư Ngộ dù mất khả năng sinh sản, cũng chưa chắc đã để mắt đến loại hàng như cô!"
Sắc mặt Diêu Hân Nghiên khẽ biến, "Cô ý gì?"
Hàn Mẫn Mẫn lập tức cười lạnh một tiếng, "Giả vờ ngây thơ cái gì? Cả kinh đô ai mà kh biết cô Diêu Hân Nghiên là một đứa con riêng kh ra gì!"
Diêu Hân Nghiên quả thật là con riêng của nhà họ Diêu.
Mặc dù từ nhỏ đến lớn đều được nuôi dưỡng như tiểu thư khuê các, nhưng những trong giới đều biết mẹ cô ta là một giúp việc chen chân vào làm tiểu tam, Diêu Hân Nghiên đương nhiên là con riêng.
Mặc dù mẹ cô ta sau này được chính d, nhưng cái mác 'con riêng' dán trên vẫn kh thể gỡ bỏ.
Vì vậy, ều Diêu Hân Nghiên quan tâm nhất hàng ngày chính là ều này!
Nhưng, Hàn Mẫn Mẫn lại trực tiếp x.é to.ạc vết sẹo này trước mặt cô ta!
"Cũng hơn cô!"
Diêu Hân Nghiên cười lạnh, "Thậm chí còn trơ trẽn qua lại với bố của bạn trai cũ, lại còn sinh con cho một già thể làm bố , cô chính là trò cười của cả kinh đô!"
Hàn Mẫn Mẫn gần như phát ên!
Lập tức tức giận giơ tay 'chát' một cái tát mạnh vào mặt Diêu Hân Nghiên!
"Cô... cô dám đ.á.n.h !?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.